NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 473: Nên vui hay nên sầu?
Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:27
Lượt xem: 130
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vệ Dịch từ khi tỉnh , sắc mặt tuy khá hơn, nhưng lời ít nhiều so với .
Mỗi khi trời lất phất mưa phùn, khoác áo góc mái hiên, ngước đôi mắt trong veo lên chớp những giọt mưa rơi tí tách từ mái ngói xuống. Lúc tạnh mưa, trong sân ngắm cái cây xanh ngắt. Những chiếc lá đung đưa nắng, bóng cây đổ xuống nền đất ẩm ướt tựa như một bức tranh thủy mặc, kỹ khiến nỡ rời mắt.
Mỗi Vệ Dịch như là cả mấy canh giờ!
Nha đầu kéo uống t.h.u.ố.c cũng chịu , bảo bên ngoài lạnh khoác thêm áo cho cũng . Ngay cả khi nha đầu món thịt xào, cũng còn hào hứng như nữa!
Hắn thích ăn thịt nhất ?
Nha đầu dùng đủ cách mà lay chuyển , đành bất lực tìm Kỷ Vân Thư cầu cứu.
Lúc , trời hửng nắng, ánh mặt trời ló dạng đỉnh núi, những tia nắng yếu ớt chiếu trong sân, dịu nhẹ hề chói mắt.
Vệ Dịch giữa sân, ngửa đầu chằm chằm một chiếc lá sâu ăn thủng lỗ chỗ cành. Chiếc lá đung đưa trong gió, tưởng chừng như sắp rụng xuống bất cứ lúc nào.
Kỷ Vân Thư nhận lấy chiếc áo choàng màu xám đen từ tay nha đầu, tới bên cạnh , khoác lên vai , hỏi: “Có vì t.h.u.ố.c đắng quá nên ngươi chịu uống ?"
Vệ Dịch bèn lắc đầu!
"Vết thương của ngươi lành hẳn , phòng ."
Vẫn lắc đầu!
Thấy kiên quyết như , Kỷ Vân Thư cũng đành thôi. Cô nương theo ánh mắt lên, dừng ở chiếc lá thủng lỗ chỗ . Ánh nắng xuyên qua những lỗ hổng, tạo thành từng tia sáng rọi xuống.
Rất !
Trầm mặc hồi lâu, Kỷ Vân Thư hỏi : “Ngươi cái gì thế?"
Vệ Dịch chớp chớp mắt, đôi môi mỏng khẽ mở, thốt hai chữ: “Đẹp quá."
"Là cây ? Hay là lá ?"
Khóe môi dần nở một nụ ấm áp, nét thanh tú khuôn mặt rạng ngời sót một ly. Chậm rãi, sang Kỷ Vân Thư.
Trong ánh mắt chứa chan sự ấm áp.
"Thư nhi nhất!"
Lời vô cùng nghiêm túc! Trong đôi mắt cong cong ánh lên tình cảm sâu đậm của một nam tử, nhưng trong giọng vẫn còn vương chút ngây thơ đáng yêu ngày .
Mặt Kỷ Vân Thư bỗng chốc đỏ bừng. Cô thẳng mắt , chỉ cảm thấy tim thắt . Không hiểu , cô cảm thấy Vệ Dịch dường như biến thành một khác. Một quen thuộc, xa lạ.
Đang lúc lạ lùng thì...
Vệ Dịch bất ngờ đưa bàn tay trái to rộng với những khớp xương rõ ràng từ trong tay áo , từng chút từng chút chạm bàn tay mảnh khảnh của Kỷ Vân Thư.
Rồi nắm chặt!
Khoảnh khắc , Kỷ Vân Thư rùng một cái!
Cô cúi xuống bàn tay đang Vệ Dịch nắm lấy, ngẩn vài giây từ từ ngước mắt lên sườn mặt góc cạnh của . Hắn dường như coi như chuyện gì, ánh mắt vẫn dán chặt chiếc lá thủng lỗ chỗ .
Yên tĩnh đến lạ thường.
Sau đó, bàn tay nắm tay Kỷ Vân Thư siết chặt thêm vài phần.
Thế nhưng, Kỷ Vân Thư hề giãy ! Cứ để mặc cho nắm như .
Gió mát hiu hiu thổi nhẹ qua hai . Cả hai nắm tay bóng cây, hòa cùng bóng nắng in mặt đất, tựa như một bức tranh.
trong lòng Kỷ Vân Thư dấy lên cảm giác kỳ lạ. Vệ Dịch khi đại nạn c.h.ế.t tỉnh , quả thực đổi. Chưa đến chuyện ít hơn, mà ngay cả khí chất cả cũng khác hẳn, còn vẻ ngốc nghếch ngờ nghệch như .
Ngoài cửa!
Cảnh Dung đó bao lâu, lẳng lặng quan sát cảnh tượng bên trong.
Thật , suy nghĩ của cũng giống Kỷ Vân Thư, đều cảm thấy Vệ Dịch trận ốm dậy như biến thành khác. Cộng thêm những lời Mạc Nhược đó...
Nghĩ đến đây, nên mừng nên lo?
Lúc , Lang Bạc chạy tới, cúi nhỏ: “Vương gia, quả nhiên Diệc Vương thật sự phái đến cướp ngục. T.ử Nhiên báo tin, kẻ đến cướp bắt, cũng dùng mê d.ư.ợ.c đ.á.n.h ngất, trực tiếp áp giải về kinh . Chẳng bao lâu nữa sẽ tới kinh thành."
Hắn khẽ "Ừm" một tiếng, thêm gì!
Lang Bạc thấy lạ, bèn trong sân, chợt hiểu .
"Vương gia..."
Cảnh Dung giơ tay ngắt lời ! Vẻ mặt nghiêm túc, nghiêng dặn dò: “Ngươi lập tức báo cho T.ử Nhiên, bảo nhất định trông coi cho kỹ. Bổn vương cái xác c.h.ế.t... , sống của Cảnh Diệc đến Đại Lý Tự ở kinh thành."
Trong mắt lóe lên một tia sát ý!
"Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-473-nen-vui-hay-nen-sau.html.]
Lang Bạc tuân lệnh!
Một lúc , Cảnh Dung tìm Mạc Nhược. Tên tên nhóc đó đang chuyện gì với Đường Tư, hai quanh bàn đá .
Hai lúc nào cũng cãi ? Sao giờ quan hệ thế ?
Cảnh Dung tới, chẳng chẳng rằng, phịch xuống. Hắn nhấc ấm bàn đá rót cho một chén, lẳng lặng uống, trông cứ như một vị khách mời mà đến!
Mạc Nhược và Đường Tư nín bặt, bốn mắt cùng chằm chằm .
"Tâm sự trùng trùng? Chẳng lẽ tìm Vệ Dịch, thấy cái gì nên ?”
Mạc Nhược trêu chọc.
"..."
"Đừng trưng cái bản mặt lạnh tanh đó , tâm sự thì cứ toẹt ."
"..."
Vẫn đáp .
Đường Tư đảo mắt một vòng, ghé sát mặt hỏi: “Vương gia, ngài bọn chuyện gì ?"
"Không !”
Hắn lạnh lùng đáp trả.
"Nhạt nhẽo."
Cô hừ một tiếng.
Mạc Nhược thầm, vươn vai dậy tới bụi trúc, bẻ một cành cầm tay xoay xoay.
Không ngờ Kỷ Vân Thư cũng tới.
Cô liếc Cảnh Dung đang uống , với Đường Tư: “Đường cô nương, thể phiền cô tránh mặt một chút ?"
Hả?
"Tại ? Có chuyện gì mà ?"
Kỷ Vân Thư sa sầm mặt mày!
Mạc Nhược thấy vội với Đường Tư: "Nghe lời Kỷ , tránh mặt chút."
Kỳ lạ là Đường Tư lời. Cô vân vê dải lụa đỏ bên hông, hừ một tiếng bỏ .
Kỷ Vân Thư thắc mắc: "Cô lời ngươi từ bao giờ thế?"
"Vì cô học y, đương nhiên lời ."
Trời ạ, thế cũng ?
Mạc Nhược xuống, hỏi: "Nói , ngươi hỏi gì? Chắc là mục đích của ngươi và Cảnh Dung giống thôi."
Kỷ Vân Thư Cảnh Dung một cái, : “Ta tình trạng của Vệ Dịch."
Không khí dường như chìm im lặng!
Mạc Nhược trầm mặt, nghịch cành trúc trong tay, chỉ : "Tình trạng của Vệ Dịch ."
"Ta hỏi cái đó."
"Thế hỏi cái gì?"
"Ta giao Vệ Dịch cho ngươi nửa năm, nửa năm nay ngươi chữa trị các chứng bệnh nan y cho , thể nào bây giờ vẫn kết quả gì chứ?"
"Ta , chữa bệnh ít thì vài năm, nhiều thì mấy chục năm."
"Mạc Nhược, ngươi thẳng cho ."
Mạc Nhược khựng , ngước mắt cô: "Vậy là ngươi nhận điều gì ?"
"Ta ."
Cô lảng tránh ánh mắt, cành trúc trong tay Mạc Nhược.
Mạc Nhược thở dài: "Nói thật, tình trạng của Vệ Dịch cũng rõ lắm. Hắn thể khỏi, cũng thể khỏi. Còn về việc rốt cuộc khỏi , ai . Có lẽ, ngươi cứ coi như thực sự khỏi cũng ."
Lời cứ như giấu đầu hở đuôi, khiến đoán , cũng cho Kỷ Vân Thư càng thêm hoang mang!
Tuy nhiên, Cảnh Dung nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhiên lên tiếng: “Đã Vệ Dịch khỏi , thì lập tức xuất phát thôi, đừng lãng phí thời gian ở An Phủ nữa."
…