NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 474: Sắp đến Cẩm Giang rồi
Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:28
Lượt xem: 140
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rất nhanh đó, Cảnh Dung thực sự lệnh xuất phát, vẻ vô cùng vội vã.
Đám thị vệ trướng tay chân cũng lanh lẹ, chỉ trong một nén nhang thu dọn xong hành lý.
Trước cổng nha môn, Cảnh Dung đó đồ đạc lượt chất lên xe.
Lang Bạc xong việc, tò mò hỏi: “Vương gia, bảo đợi quan viên mới nhậm chức đến mới ?"
"Không cần đợi nữa."
"Vâng."
"Ngoài , ngươi bảo sư gia trong nha môn tiếp quản công việc , đợi huyện quan mới đến tính tiếp."
"Vâng."
Khi Cảnh Dung chuyện, ánh mắt cũng ngày càng trở nên thâm trầm.
Đợi thứ chuẩn xong xuôi, ai nấy đều lên ngựa.
Đường Tư thì mặt dày mày dạn đòi lên xe ngựa của Kỷ Vân Thư. xui xẻo , cô Mạc Nhược xách như xách gà con, ném thẳng xe ngựa của .
"Đừng phiền khác!"
"Buông tay, với A Kỷ."
"Ngươi theo chúng thì nhất ngoan ngoãn một chút, nếu ném ngươi ngoài đấy."
"Buông tay!"
Cô hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng ném lên xe . Chỉ thấy tiếng vọng từ xe ngựa của Mạc Nhược: “Ngươi học y thì đừng ồn ào, ồn đến đau cả màng nhĩ."
Đường Tư cam tâm, nhưng quả thật theo học y nên đành nhẫn nhịn.
Kỷ Vân Thư đưa Vệ Dịch lên xe ngựa, Cảnh Dung cũng theo . Ba chung một xe.
Vừa lên xe, Vệ Dịch dựa vai Kỷ Vân Thư nghỉ ngơi. Đôi mắt sâu thẳm mở to nhưng vô định, đang về . Kỷ Vân Thư cứ để mặc như , còn kéo áo choàng cho . Cô đưa tay sờ trán , thấy hạ sốt mới yên tâm.
Chỉ là nhớ lời Mạc Nhược lúc , trong lòng cô trăm mối tơ vò giải .
Cảnh Dung thu hết hành động của cô mắt, trong lòng dấy lên cảm giác khó tả!
Kỷ Vân Thư sực nhớ điều gì, đột nhiên hỏi Cảnh Dung: "Vừa thấy Tạ đại nương?"
"Bà đến Ngự Phủ . Chặng đường còn trì hoãn bao lâu nữa, sai hộ tống bà ."
Cô gật đầu!
Rất nhanh, đoàn xe ngựa rời khỏi huyện An Phủ. Đám Triệu Hoài theo đương nhiên cũng bám gót. Cái đuôi dai dẳng đúng là cắt mãi đứt!
ngờ đoàn khỏi cổng thành bao lâu thì mây đen kéo tới, trời đổ mưa. Ai nấy đều lường !
Trời tháng sáu mưa dầm dề, cơn mưa cứ rả rích đứt quãng kéo dài gần bảy tám ngày trời, xem chừng còn lâu mới tạnh.
Đoàn xe ngựa rời An Phủ, ban đầu mưa còn nhỏ, dần dần chuyển thành mưa to như trút nước. Không khí lúc nào cũng ẩm ướt khiến lòng khó chịu vô cùng.
Vì trễ nải nhiều thời gian ở An Phủ, nên đường , để đẩy nhanh tiến độ, Cảnh Dung lệnh giục ngựa chạy nhanh, ít khi nghỉ ngơi, phần lớn thời gian đều ở xe ngựa.
Suốt dọc đường, Vệ Dịch cũng chẳng năng gì! Cảnh Dung thỉnh thoảng đôi câu cũng chỉ là chuyện vô thưởng vô phạt. Kỷ Vân Thư thì lặng lẽ im.
Ngược , xe ngựa của Mạc Nhược và Đường Tư cứ như cái chợ vỡ. Lúc thì truyền tiếng cãi vã, lúc là tiếng đùa. Tuy nhiên, Đường Tư luôn lôi cái câu " là ân nhân cứu mạng của ngươi" chặn họng Mạc Nhược, khiến cứng họng, cuối cùng chỉ đành ngậm bồ hòn ngọt.
Tất nhiên, cũng một đoạn đường ngắn hai im lặng, đó là lúc cùng chung sở thích: uống rượu! Mùi rượu bay ngoài hòa với mùi đất ẩm, khiến cảm giác như đang về nhà.
Bên ngoài xe ngựa, Lang Bạc và đám thị vệ mặc áo tơi đội nón lá, dầm mưa lớn cẩn thận cưỡi ngựa đ.á.n.h xe giữa đường núi. Gió rít gào xung quanh, đến cả chiến mã thiết kỵ cũng chịu nổi. Mưa lớn xối xả xuống núi rừng tầm ngày càng mờ mịt, đoàn xe di chuyển ngày càng chậm, mỗi tấc đất qua đều vạn phần cẩn thận.
Một thị vệ hỏi: "Lang hộ vệ, còn bao lâu nữa mới đến trạm dịch? Cứ thế e là ."
Giọng vốn vang dội như chuông đồng giờ nước mưa dội cho yếu ớt vô lực.
Lang Bạc cảnh núi non mờ ảo phía xa, dùng tay áo ướt sũng lau nước mưa đầy mặt, : “Phía là đến địa phận Bắc Lương ."
Bắc Lương?
Vậy thêm nửa ngày nữa là đến Cẩm Giang.
Tên thị vệ bèn về phía xe ngựa phía , : “Vậy chẳng sắp đến Cẩm Giang ? Đó là quê hương của Kỷ đấy."
Xui xẻo , câu vang lên to trong màn mưa. Các thị vệ cùng đều thấy, ai nấy đều tủm tỉm . Chuyện Vương gia nhà sở thích đoạn tụ, đều thấy rõ mồn một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-474-sap-den-cam-giang-roi.html.]
Lang Bạc trừng mắt bọn họ: "Tất cả tập trung tinh thần mà đường, đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh."
Tiếng lúc mới im bặt!
Đoàn xe ngựa thêm một nén nhang nữa thì đến địa phận Bắc Lương. Bên đường dựng một tảng đá lớn, đá khắc rõ hai chữ "Bắc Lương".
Lang Bạc bèn vọng trong xe: "Vương gia, đến Bắc Lương ."
Nghe , từ trong xe truyền một câu: “Mưa lớn đường trơn, cẩn thận một chút."
"Vâng."
Trong xe ngựa!
Cảnh Dung ngay ngắn, vẻ mặt lạnh lùng. Xe ngựa xóc nảy liên hồi nhưng dường như chẳng hề hấn gì.
Vì mưa lớn ẩm thấp, n.g.ự.c Kỷ Vân Thư cảm thấy nặng trịch. Nghe tiếng mưa như sấm bên ngoài và lời Lang Bạc , tim cô càng thắt .
Nhanh như đến Cẩm Giang ?
Cô vén rèm ngoài, mưa như trút nước che khuất tầm . Mưa cũng theo gió lạnh tạt trong, táp khuôn mặt thanh tú của cô.
Thấy , Cảnh Dung định giơ tay...
Nào ngờ chậm hơn Vệ Dịch một bước.
Vệ Dịch nắm lấy tay Kỷ Vân Thư, : "Thư nhi, coi chừng cảm lạnh."
Nói , kéo tay cô trong. Khoảnh khắc đó, sắc mặt Cảnh Dung chẳng vui vẻ chút nào.
"Bịch!"
Xe ngựa bỗng nhiên nảy lên một cái.
Kèm theo tiếng ngựa hí vang, cả cỗ xe nghiêng hẳn sang một bên.
Người Kỷ Vân Thư ngả mạnh sang bên cạnh, đ.â.m sầm lòng Cảnh Dung. Cảnh Dung dang hai tay ôm chặt lấy cô, che chở cẩn thận.
Bên ngoài truyền đến tiếng Lang Bạc: "Vương gia, bánh xe sa xuống bùn ."
Cảnh Dung nhíu mày!
Hắn đỡ Kỷ Vân Thư ngay ngắn, vén rèm ngoài.
Bên ngoài sấm chớp đùng đùng, mặt đường lầy lội chảy đầy nước vàng, trông như hiện trường một trận lũ lụt. Vì xe ngựa nghiêng nên nước mưa từ cửa sổ xối xả chảy trong khoang xe, như nhấn chìm tất cả.
"Mau giải quyết .”
Hắn lệnh.
"Vâng, Vương gia."
Lang Bạc lệnh cho tất cả thị vệ xuống ngựa đẩy xe. Đẩy hồi lâu, xe ngựa lắc lư nghiêng ngả...
Bánh xe lăn qua lăn trong hố bùn lầy lội, nhưng cuối cùng vẫn thoát . Ngựa gắng sức hí vang, tiếng hí hòa lẫn tiếng mưa chấn động cả bầu trời.
Thực sự hết cách !
Lang Bạc : "Vương gia, bánh xe , lẽ cần các ngài xuống xe ."
Thế là Cảnh Dung đưa Kỷ Vân Thư và Vệ Dịch xuống xe, che ô tránh mưa. mưa quá lớn, y phục hầu như ướt sũng một nửa.
Cảnh Dung mặc kệ ánh mắt , kéo thẳng Kỷ Vân Thư lòng .
Đường Tư ở xe ngựa phía cũng nhảy xuống khán giả vây xem, tay cầm ô, tay vẫn cầm cái bánh đang ăn dở, một bên xem kịch !
Kỷ Vân Thư rúc lòng Cảnh Dung, cũng phản kháng.
Cô về phía , : "Nếu đến địa phận Bắc Lương, thêm một đoạn ngắn nữa chắc là đến Nghĩa trang."
Nghĩa trang?
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
Kỷ Vân Thư giải thích: "Là cái Nghĩa trang do Phúc bá trông coi."