Nghĩa trang Cẩm Giang vốn ở nơi hẻo lánh, tiến Bắc Lương thêm một đoạn nữa là tới.
Nhắc đến cái Nghĩa trang đó, là vết nhơ trong cuộc đời Cảnh Dung! Nhớ chuyện phụ nữ trong lòng từng ném ngủ ở Nghĩa trang một đêm, chỉ thét! Khóe mắt khẽ giật giật!
Kỷ Vân Thư trời mưa tầm tã, lo lắng : “Tình hình mưa chỉ càng lúc càng to, lỡ như xảy lũ quét sạt lở núi thì hậu quả khôn lường, chúng nên mau chóng đến Nghĩa trang phía ."
Cảnh Dung suy tính!
Đám thị vệ vẫn đang ngừng đẩy chiếc xe ngựa lún sâu trong bùn. Dù dùng hết sức bình sinh nhưng vẫn tài nào đẩy bánh xe lên . Những dòng nước đục ngầu như bùn nhão từ dốc cuồn cuộn chảy xuống, cuốn theo ít cành cây và rác rưởi hỗn độn!
Xem chừng sắp lũ lụt đến nơi!
Cảnh Dung phụ nữ trong lòng, thấy vai trái cô ướt sũng nước mưa, đôi chân ngập trong nước bùn vàng khè.
Thế là...
Cảnh Dung lập tức lệnh: "Để vài tiếp tục đẩy xe, bổn vương đưa Kỷ đến Nghĩa trang phía , các ngươi theo ."
"Vâng!"
Lang Bạc đáp lời, phân công vài thị vệ ở .
Cảnh Dung và định lên chiếc xe ngựa phía thì...
Kỷ Vân Thư sực nhớ : "Khoan , xe còn một bức tranh, mang theo."
"Nàng đừng động đậy, để lấy."
Nói xong, Cảnh Dung cầm ô xe ngựa lấy bức tranh cuộn tròn xuống, giao tay cô mới lên chiếc xe .
Vừa bước xe, một mùi rượu nồng nặc xộc thẳng mũi. Mạc Nhược như c.h.ế.t ở bên trong, xung quanh là những vỏ bình rượu lăn lóc.
Khó hiểu thật!
Tên tên nhóc rốt cuộc giấu bao nhiêu rượu thế?
Cảnh Dung vẻ mặt đầy ghét bỏ, đẩy sang một bên.
Kỷ Vân Thư ôm bức tranh ướt, dùng tay áo còn khô lau sơ qua, vô cùng nâng niu bảo vệ!
Vệ Dịch chớp mắt hỏi cô: "Thư nhi, đây là cái gì?"
"Chân dung!"
"Là chân dung của ai?"
"Của c.h.ế.t."
Vệ Dịch nhíu mày, biểu cảm vẫn hờ hững, đôi mắt cứ chằm chằm bức tranh. Tóc mái trán ướt nhỏ nước xuống hàng mi dài và khuôn mặt thanh tú. Đến khi che khuất tầm , mới giơ tay áo lên quẹt .
Cảnh Dung cũng ghé đầu xem, tò mò: "Trong tranh vẽ ai ?"
Hũ giấm sắp đổ !
Cô khẽ đáp: "Còn nhớ từng với ngươi về bộ hài cốt kỳ lạ trong vụ án 'Lâm Kinh' ?"
"Nhớ!"
"Mấy ngày nay đang phác họa chân dung từ bộ hài cốt đó, hai hôm nay cũng gần xong ."
"Ừm."
Hắn gật đầu hờ hững.
Lúc , Đường Tư vốn xuống xe hóng chuyện cũng mò lên. Cái bánh tay vẫn ăn hết. Cô phịch xuống cạnh Mạc Nhược, bĩu môi khinh bỉ: “ là cái hũ rượu, còn mặt mũi nào ngàn chén say, mới uống với mấy vò lăn c.h.ế.t giấc ."
Hừ một tiếng, cô còn đá đùi một cái. Sau đó, ánh mắt cô đảo qua mấy đối diện, hỏi: “Phải , nãy các Nghĩa trang gì đó? Nghĩa trang là chỗ nào? Có giống khách điếm của Trung Nguyên các ?"
"Ừ.”
Kỷ Vân Thư gật đầu.
"Tốt quá, đường lâu như cuối cùng cũng nghỉ ngơi t.ử tế ."
"Đó là chỗ cho sống nghỉ ngơi ."
Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-475-phuc-ba.html.]
Cô nhíu mày khó hiểu: "Không cho sống nghỉ? Chẳng lẽ cho c.h.ế.t nghỉ?"
Kỷ Vân Thư nhạt, đáp.
Không khí trong xe lạnh đến cực điểm!
Mặt Đường Tư nhăn nhúm , dường như nhận điều gì. Cô nửa cái bánh ăn hết tay, mất khẩu vị, ném thẳng ngoài cửa sổ xe.
Rất nhanh, xe ngựa vòng qua chiếc xe đang lún bùn phía , tiến địa phận Bắc Lương, hướng về phía Nghĩa trang.
Hơn nửa canh giờ , cuối cùng cũng đến nơi.
Nghĩa trang màn mưa lớn trông vô cùng quỷ dị. Hai chiếc đèn lồng đỏ treo cửa đung đưa, một chiếc gió thổi rách nát lớp giấy dán bên ngoài.
Lang Bạc xuống ngựa, dẫn theo một thị vệ gõ cửa lớn của Nghĩa trang.
Có lẽ vì tiếng mưa quá lớn, cộng thêm tai Phúc bá vốn lãng, gõ hồi lâu cánh cửa gỗ mục nát mới từ từ mở .
Phúc bá cầm một chiếc ô giấy dầu cũ kỹ ngả vàng, chỉ mở một cánh cửa, thò nửa . Đôi mắt già nua đục ngầu hai bên ngoài.
"Hai vị là?"
Lang Bạc định mở miệng...
"Phúc bá!"
Tiếng Kỷ Vân Thư vọng từ xe ngựa. Cô xuống ngựa che ô, xách tà áo ướt sũng bước tới.
Nhìn thấy cô, Phúc bá vô cùng kinh ngạc!
"Kỷ ?"
Dứt lời, ông lập tức mở toang cánh cửa còn , ngạc nhiên hỏi: "Kỷ , ngài kinh thành ?"
Kỷ Vân Thư ôn hòa: "Gần đây chút việc nên ngang qua đây."
"Ồ, là . Ngài cũng coi như là về , ngài một cái là mấy tháng trời, thấy ngài đến, chỗ cũng vắng vẻ nhiều."
Cái ...
Là ý gì đây?
Khóe miệng Kỷ Vân Thư giật giật!
Lúc , nhóm Cảnh Dung cũng xuống xe. Mạc Nhược đúng là cứ đến nơi là tỉnh, nhưng vẫn lơ mơ nheo mắt xuống xe, nếu nhờ Đường Tư bụng đỡ cho, khi ngã lăn đất .
Phúc bá , thấy ai nấy đều ướt sũng, vội vàng : “Sao đội mưa lớn thế mà đến? Vào , mau hết , bên ngoài mưa to lắm, mau ."
Giọng điệu đầy vẻ quan tâm của bậc trưởng bối! Ông đón trong.
khi Vệ Dịch bước qua cửa, ngang qua mặt Phúc bá, ông rõ ràng sững . Đôi mắt đục ngầu già nua trong khoảnh khắc bỗng mở to hết cỡ.
Cán ô giấy dầu trong tay ông run lên bần bật!
Vừa vặn...
Bị Kỷ Vân Thư thấy hết! cô cũng để tâm lắm.
Cả nhóm vội vã , từ cửa chen chúc sân, để đầy những dấu giày lộn xộn dính bùn đất. Cửa lớn mở, gió lớn ùa mang theo mùi nước mưa xộc thẳng mũi.
Giấy tiền vàng mã trong sân gió thổi cuốn tung lên, bay loạn xạ!
Hòa cùng khói trắng hương nến bay là là, cả cái Nghĩa trang toát lên vẻ rợn quỷ dị.
Phúc bá dẫn đại sảnh. Bên trong, ngoài mùi hương nến nồng nặc còn một mùi thương truật đậm đặc!
Phía bên trái xếp ngay ngắn nhiều quan tài! Còn vài t.h.i t.h.ể nhập quan, đặt trực tiếp tấm ván lạnh lẽo, phủ vải trắng.
Đường Tư bước , mắt suýt lồi cả . Một tay túm chặt áo Mạc Nhược, một bên sáp gần Kỷ Vân Thư, hỏi: “A Kỷ, đây là cái chốn quỷ quái nào thế?"
Cô thản nhiên đáp: "Ta chẳng bảo ? Là nơi cho c.h.ế.t nghỉ ngơi."
"Cái ... đúng thật là chỗ cho c.h.ế.t nghỉ."
Tuy cô trời sợ đất sợ, nhưng bao giờ ở chung với c.h.ế.t theo cách . Vì thế, theo bản năng, cô co rúm , nép về phía Kỷ Vân Thư.