NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 478: Quan chức bị cách

Cập nhật lúc: 2025-12-18 15:55:32
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn cảnh tượng , thấy ấm áp thấy buồn .

Vệ Phó hỏi: "Công tử, sắc mặt lắm? Có trong khỏe ?"

"Phó thúc, ."

"Vậy thì .”

Vệ Phó chằm chằm : “Công tử, thấy hình như thần thái hơn , công t.ử nhà , xem trưởng thành thật ."

Nói , ông xoa đầu .

Vệ Dịch nở nụ ấm áp, : "Phó thúc, lớn từ lâu . Sau , để bảo vệ ."

Hắn ưỡn n.g.ự.c tự hào!

"Tốt, công t.ử thực sự lớn !"

Người Vệ gia vây quanh Vệ Dịch, đều kể chuyện thú vị ở kinh thành.

Kỷ Vân Thư lẳng lặng .

Đường Tư chun mũi, quanh một lượt, miệng lẩm bẩm: "Không ngờ tên ngốc là công t.ử nhà giàu."

Thế giới của khác, ngươi sẽ hiểu !

lúc , ám vệ của Cảnh Dung đột nhiên từ ngoài chạy , thì thầm tai vài câu.

Sắc mặt biến đổi, vội kéo Kỷ Vân Thư sang một bên. Vẻ mặt nghiêm trọng : “Xem , Cẩm Giang mấy tháng nay thái bình cho lắm."

Lời đầy ẩn ý sâu xa!

Hả?

Kỷ Vân Thư hiểu! lờ mờ nhận điều gì đó.

...

Lưu phủ!

Đình hóng gió ở hậu viện và xung quanh treo chi chít lồng chim. Tiếng chim hót ríu rít đủ các loại vang lên ngớt. Nếu ngang qua một chút thì còn thấy vui tai, nhưng lâu thì thấy ồn ào.

Lưu phu nhân tiếng chim hót suốt mấy tháng nay, đến mức ngứa ngáy chân tay đ.á.n.h , cộng thêm mấy ngày nay mưa bão ngớt, tâm trạng càng thêm bực bội.

Bà chạy xuống bếp vớ lấy một cái muôi lớn, đùng đùng nổi giận xông đình hậu viện.

Lúc , Lưu Thanh Bình đang chọc chim trong đình. Cái hình ục ịch của ông chui qua chui mấy lồng chim, tay cầm một que tre nhỏ, chọc liên tục các lồng. Lũ chim chọc kêu chiêm chiếp inh ỏi!

Ông đến lộ cả hai chiếc răng khểnh, chọc chim chép miệng "t, t, t" đầy vẻ thích thú nhàn nhã. Mấy tháng nay, ngoài việc chọc chim thì ông chỉ ăn với uống, chẳng , rảnh rỗi đến mức cả toát lên vẻ lười biếng, đến hình cũng béo lên một vòng.

"Lưu Thanh Bình!"

Tiếng gầm giận dữ từ xa vọng !

Dọa ông giật rơi cả que tre xuống đất, mặt mày tái mét như gặp đại họa, vội vàng xách áo chui xuống gầm bàn. Vừa chui lẩm bẩm: “Mụ vợ già tới ."

Đang định khom lưng chui xuống gầm bàn thì tai xách lên.

"Á!”

Ông đau đớn kêu lên một tiếng: “Buông tay buông tay..."

"Buông tay? Lưu Thanh Bình, bà đây với ông bao nhiêu , mấy con chim c.h.ế.t tiệt ồn c.h.ế.t , ông còn ngừng mua về. Ông chọc tức c.h.ế.t bà đây hả?"

"Phu nhân, bà buông tay ."

"Buông cái rắm! Hôm nay ông mà tống khứ lũ chim , sẽ ném cả ông và lũ chim quý hóa của ông ngoài đường."

Lưu phu nhân một tay xách tai Lưu Thanh Bình, tay lăm lăm cái muôi to tướng.

Lưu Thanh Bình cả nghiêng sang một bên, mặt mày méo xệch vì đau. Ông dùng ống tay áo rộng hất mạnh một cái, thoát cái tai , vội vàng xoa xoa cái tai vặn đỏ ửng.

Vừa xoa cứng giọng : "Mụ vợ , bà thể dịu dàng chút ?"

"Dịu dàng? Bà đây g.i.ế.c ông là tổ tông tám đời nhà ông tích đức . Lưu Thanh Bình, ông ông xem, nuôi chim nuôi chim, nuôi bản béo múp míp y như lũ súc sinh . Đào lắm lương thực mà nuôi các hả?"

Vẻ mặt đầy ghét bỏ!

Lưu Thanh Bình nheo mắt, bà từ đầu đến chân, dùng ánh mắt tủi sợ sệt, nghiêng thì thầm: “Bà cũng thế còn gì?"

Tuy bên ngoài mưa to gió lớn, nhưng vẫn lọt tai Lưu phu nhân.

Bà lập tức bốc hỏa, xắn tay áo, ưỡn cái bụng mỡ : "Bà đây giống ông chỗ nào?"

"Chỗ nào cũng giống!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-478-quan-chuc-bi-cach.html.]

"Ông... Lưu Thanh Bình, bà đây cảnh cáo ông cuối, mau thả lũ chim cho , nếu sẽ đem chúng kho tàu hết."

Rầm!

Cái muôi tay đập mạnh xuống bàn đá.

Dọa Lưu Thanh Bình co rúm : "Phu nhân , bà xem chim nuôi trong viện vui bao, ngày ngày tiếng chim hót tâm trạng cũng hơn, vứt chẳng tiếc lắm ?"

"Ngày nào cũng kêu điếc cả tai, đừng lắm lời, ông thả chứ gì? Được, để bà đây tự tay."

Nói bà đưa tay định mở lồng chim.

"Phu nhân, , chim của , chim của ..."

Bà cứ mở, Lưu Thanh Bình đóng.

Làm loạn một hồi lâu!

Cho đến khi...

Một tên gia nhân vội vã chạy tới, thấy cảnh tượng trong đình thì ngẩn một lúc. Rồi cất tiếng: “Lão... Lão gia, tìm ngài."

Lưu Thanh Bình còn tâm trí nào mà để ý, cản vợ còn kịp.

Gia nhân hô: "Lão gia, bên ngoài tự xưng là Kỷ tìm ngài."

Kỷ ?

Nghe , Lưu Thanh Bình sững , vội hỏi tên gia nhân: "Kỷ ?"

"Là tự xưng là Kỷ , dáng vẻ thanh tú."

Đôi mắt ti hí của Lưu Thanh Bình dường như lóe lên một tia sáng. Ông đột nhiên to. Chẳng chẳng rằng, ông lao vút về phía tiền viện. Còn quên hét lớn: “Vân Thư, Vân Thư của về !"

Lưu phu nhân theo hình ục ịch chạy ngày càng xa, thầm nghĩ: Kỷ Vân Thư về ? Họa sĩ của nha môn ư?

Tên gia nhân ngẩn tò te tại chỗ, còn gan to tày trời hỏi một câu: “Phu nhân, lồng chim bà còn mở ?"

"Mở cái gì mà mở? Lũ chim đều là bảo bối của lão gia, ngươi mà dám mất một con, hầm ngươi lên đấy."

"Phu nhân? Cái ..."

Khóe miệng tên gia nhân giật giật!

Tiền sảnh!

Lưu Thanh Bình lao tới, sảnh thấy Kỷ Vân Thư nhâm nhi . Khoảnh khắc đó, mắt ông tràn đầy xúc động, dường như ngấn lệ.

"Vân Thư, cuối cùng cô cũng về ."

Ông nhào tới!

Kỷ Vân Thư dậy, lập tức né sang một bên. Khiến ông vồ hụt!

Ông chỉ đành gượng gạo đầy hổ, nhưng giấu nổi sự phấn khích, mặt dày mày dạn sáp gần Kỷ Vân Thư, trơ trẽn : “Vân Thư , chúng cũng mấy tháng, gần nửa năm gặp , nhớ cô c.h.ế.t . Ngày nhớ đêm mong, lúc nào cũng nhớ, còn cô? Cô nhớ ? Có nhớ ?"

Thân hình béo tròn cứ dụi dụi . Dáng vẻ như hổ đói!

Kỷ Vân Thư nhịn .

Cô buông một câu: "Không nhớ!"

là quê độ!

Lưu Thanh Bình thèm để ý, cô từ đầu đến chân, nhíu mày xót xa: "Vân Thư, kinh thành một chuyến mà gầy hơn thế?"

"..."

"Phải , về đây? Chẳng lẽ là về thăm ?"

"Không !"

"Vậy... là Vương gia cần cô nữa?”

Ông thót tim.

Kỷ Vân Thư vẫn cố nhịn , nghĩ thầm tên hồ đồ vẫn y như !

Lưu Thanh Bình thở dài : "Vân Thư , cô , cô kinh thành lâu như , cả cái Cẩm Giang yên tĩnh đến phát sợ. Hơn nữa cô, những ngày tháng trôi qua thật chẳng thoải mái chút nào."

Sắc mặt Kỷ Vân Thư bỗng lạnh tanh.

"Được , nhảm với ông nữa. Ông thật cho , chức quan của ông tại cách?"

 

 

Loading...