NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 48: Lâm Kinh Án
Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:52:45
Lượt xem: 410
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điên ! Điên thật !
Làm gì chuyện "đàn ông" chăm sóc đàn ông chứ?
Kỷ Vân Thư mở to mắt, vặn vẹo cổ tay, nhăn mặt.
"Vương gia, tiểu nhân vụng về, đến bản còn chăm xong, Vương gia cần gì khó ?"
"Ngươi thấy bổn vương đang khó ngươi?" Lông mày nhướng lên!
"Phải."
Ngừng một chút, dứt khoát: "Thì đúng là thế đấy."
Nói xong, buông tay cô .
Cổ tay tự do, Kỷ Vân Thư lập tức lùi hai bước, giấu tay trong tay áo.
Nào ngờ Cảnh Dung vòng qua bàn, thẳng về phía cô. Bước chân ngày càng gần khiến Kỷ Vân Thư căng thẳng, vén tay áo giấu cả hai tay lưng.
Dáng vẻ đó lọt mắt Cảnh Dung trông thật đáng yêu!
Dừng cách cô ba nắm tay, Cảnh Dung nhếch môi: "Bổn vương sinh thích nhất là khó khác, hứng thú nhất là uy h.i.ế.p khác. Kỷ , chọn một trong hai, ngươi chọn cái nào?"
Cô quyền chọn ?
Ngài thương, trách ?
Ngài sinh hoạt bất tiện, cũng trách ?
Mặt Kỷ Vân Thư lúc xanh lúc trắng, ngả , đôi mắt đen láy đầy bất mãn.
"Dung Vương, bắt nạt quá đáng."
"Ồ, bổn vương quên mất một điều, bổn vương thích nhất là bắt nạt khác." Ánh mắt tràn đầy vẻ đắc ý.
"..."
Trên trán Kỷ Vân Thư lúc bao nhiêu vạch đen, cô cũng lười đếm.
Khóe miệng giật giật, cạn lời!
Cảnh Dung cực kỳ hài lòng với phản ứng của cô, ánh mắt trêu chọc, nheo mắt , chân động nhưng cứ cố tình nghiêng về phía Kỷ Vân Thư.
"Cứ coi như là bổn vương khó ngươi cũng , uy h.i.ế.p ngươi cũng , bắt nạt ngươi cũng chẳng . Cánh tay của bổn vương giao quyền cho ngươi, nếu để di chứng thì ngươi đừng hòng chạy thoát, cả đời cứ cánh tay cho bổn vương ."
Hả!
Kỷ Vân Thư thừa nhận, giọng điệu rõ ràng gợi đòn nhưng khi rót tai cô mang theo cảm giác tê dại, lan từ màng nhĩ xuống tận lồng ngực.
Tiếng tim đập thình thịch khiến cô hoảng hốt!
Mình thế ?
Cô vội vàng dời mắt khỏi ánh nóng bỏng của , cụp mắt xuống.
Vẻ e thẹn đó lọt hết mắt Cảnh Dung.
Hắn vui lắm, đắc ý lắm!
Nhếch đôi môi mỏng lạnh lùng, những ngón tay thon dài từ từ vươn khỏi tay áo, hướng về phía búi tóc đỉnh đầu Kỷ Vân Thư, định rút cây trâm cài tóc của cô .
Kỷ Vân Thư đang cúi đầu nên !
Ngón tay ngày càng gần, Cảnh Dung liếc mắt, tình cờ thấy cuốn sách bàn phía lưng Kỷ Vân Thư.
Cuốn "Lâm Kinh Án"!
Tay khựng , ánh mắt từ trêu hoa ghẹo nguyệt bỗng chốc trở nên sắc bén như dao, mặt cứng đờ.
Hắn lập tức vòng qua Kỷ Vân Thư, tới cầm cuốn "Lâm Kinh Án" lên, giơ mặt cô hỏi: "Ngươi xem ?"
Kỷ Vân Thư , đáp: "Lật vài trang."
"Vậy ngươi 'Lâm Kinh Án' gì ?"
"Vụ án phủ Ngự Quốc Công."
"Biết nội dung ?"
"Mới xem qua thôi, ."
Một hỏi một đáp, trôi chảy tất nhiên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-48-lam-kinh-an.html.]
Cảnh Dung vẻ mặt nặng nề, khẽ "ừ" một tiếng, đưa cuốn "Lâm Kinh Án" cho Kỷ Vân Thư.
"Vậy thì, bổn vương cho ngươi ba ngày, kỹ từng câu từng chữ trong cuốn sách . Hai ngày , bổn vương đợi ngươi ở viện Quảng Cừ phía Tây thành."
Đây là đầu tiên Kỷ Vân Thư thấy vẻ mặt Cảnh Dung nghiêm trọng đến thế, ánh mắt chứa đầy sự bí ẩn và lo lắng, khiến lòng cũng thắt !
Cô đưa tay nhận lấy cuốn sách.
Khẽ hỏi: "Tại ?"
Cảnh Dung nghiêm mặt: "Ngươi kỹ bổn vương sẽ ."
Sự thông minh của Kỷ Vân Thư dường như là bẩm sinh, cô mang theo nghi hoặc hỏi tiếp: "Có liên quan đến vụ án... bảy mươi hai cái xác cháy đen mà Vương gia ?"
Thần sắc chấn động!
Hắn thừa nhận, Kỷ Vân Thư quá thông minh!
Cũng chứng minh rằng, tìm đúng !
...
"Việc quan hệ trọng đại, hiện tại bổn vương thể rõ với ngươi. bổn vương thể cho ngươi , bổn vương rời kinh nửa năm nay là vì việc ."
Hoàng t.ử Đại Lâm các đời chịu phong tước chỉ ban phong hiệu, ban đất phong, phủ cũng chỉ đặt trong kinh thành. Một là để tiện cho Hoàng đế quản lý, hai là để ngăn chặn ý đồ nuôi binh mãi mã.
Hoàng t.ử rời kinh càng là đại sự. Một là sợ họ chiêu binh mãi mã, hai là sợ họ cấu kết với ngoại bang mưu phản!
Xưa nay bậc đế vương đa nghi, đây là bệnh chung của các đời quân chủ.
Vì thế Kỳ Trinh Đế đương triều từng hạ thánh chỉ, bất kỳ hoàng t.ử nào rời kinh, cứ ba ngày phái về kinh báo cáo hành tung, nếu chậm trễ sẽ khép tội mưu phản!
Và năm cái xác cháy đen , là Cảnh Dung phái về kinh báo tin, nào ngờ giữa đường hại c.h.ế.t!
Cảnh Dung rời kinh một nửa năm, càng khiến bất ngờ.
Đủ thấy tầm quan trọng của "Lâm Kinh Án"!
Kỷ Vân Thư gật đầu, hỏi thêm nữa: "Vâng, tiểu nhân nhất định sẽ kỹ từng câu từng chữ trong sách."
Sự ngoan ngoãn khiến Cảnh Dung hài lòng.
Thu vẻ nghiêm trọng, dịu dàng: "Vậy bổn vương phiền ngươi nữa, cho kỹ . Giờ Thìn hai ngày , đến muộn nữa đấy."
Nói xong, phất tay áo rộng thùng thình, rời !
Thư phòng lập tức yên tĩnh trở .
Kỷ Vân Thư ôm cuốn "Lâm Kinh Án" nặng trịch, hoa văn bìa sách như sóng nước lan tỏa, khiến lòng cũng dậy sóng, hồi hộp!
Đặt sách xuống, cô tranh thủ cho xong hồ sơ vụ án nhà họ Chu, ôm sách về nhà "gặm" tiếp!
Khoảng một tuần , hồ sơ xong, trải phẳng phiu bàn, nét chữ thanh tú ngay ngắn.
Đó là thành quả cô khổ luyện chữ cổ đại suốt nửa năm trời khi mới xuyên đến đây.
Tốn ít công sức !
Không đợi huyện thái gia nhận, cô ôm sách rời khỏi nha môn.
Trên đường , tâm trí cô chút lạc trôi.
Nói cho cùng vẫn là vì chuyện của Tố Vân.
Một cô gái , vì yêu mà cái c.h.ế.t cũng sợ!
Thứ tình yêu đó, cô hiểu nổi.
Ít nhất là bây giờ, cô gặp nào khiến cô sẵn sàng hy sinh tính mạng để cứu.
Những suy nghĩ miên man trong đầu chỉ cắt đứt khi cô về đến Kỷ gia.
Đẩy cửa viện , thấy bên trong tiếng "choang choang bộp bộp" ầm ĩ!
Bốn năm tên gia đinh cầm gậy gộc sức đập phá bồn hoa trong viện của cô, mảnh sành vỡ tan tành, bùn đất vung vãi, cành cây ngọn hoa giày xéo nát bươm.
"Đừng đập nữa, Tam thiếu gia, cầu xin ngài đừng đập nữa. Những thứ đều do tiểu thư vất vả chăm sóc, cầu xin ngài, Tam thiếu gia!"
Tiếng lóc van xin của Loan Nhi lọt tai Kỷ Vân Thư.
...