NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 482: Công thẩm vụ án
Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:34
Lượt xem: 116
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên ngoài!
Cảnh Dung ngoan ngoãn đợi, dù mái hiên nhưng mưa xiên vẫn tạt xối xả, may mà chiếc áo tơi che chắn.
"Kiểm tra xong ?”
Hắn hỏi.
Cô khẽ gật đầu.
"Vậy thôi."
Kỷ Vân Thư đội nón lá và áo tơi thì thấy tiếng quát từ xa: "Kẻ nào?"
Chỉ thấy hai tên nha sai xách lồng đèn hối hả chạy tới, tay nắm chặt đại đao đầy vẻ hung hãn. Cảnh Dung lập tức ôm lấy eo Kỷ Vân Thư, đạp chân nhảy lên xà nhà, biến mất màn đêm mưa gió quỷ dị.
Hai tên nha sai vồ hụt! Một tên định đẩy cửa nhà xác kiểm tra thì tên ngăn .
"Ngươi cái gì thế?"
"Xem bên trong mất gì ."
"Trong đó chỉ xác c.h.ế.t, hôi thối nồng nặc, mất cái gì chứ?"
" hai kẻ ban nãy..."
Tên gạt : "Thôi , muộn thế , nếu ngươi báo đại nhân thì chúng việc để đấy."
Nghĩ cũng ! Vì thế hai bọn họ quyết định ỉm chuyện , xách chiếc lồng đèn gió thổi lắc lư rời khỏi.
...
Ngày hôm !
Mưa lớn chuyển thành mưa nhỏ, thời tiết cũng chút chuyển biến . Vì nha môn công khai xét xử vụ án g.i.ế.c chôn xác nên tin tức lan truyền khắp thành Cẩm Giang nhỏ bé. Bá tánh quan tâm đều vây kín bên ngoài công đường, những đôi mắt tò mò cố rướn trong xem xét.
Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung cũng đến nhưng lẩn khuất trong đám đông. Đường Tư vì tò mò cũng theo, nhưng Kỷ Vân Thư giữ chặt bên cạnh để tránh cô nổi điên hỏng việc.
Rất nhanh đó, Lưu Thiên mặc quan phục từ cửa bên trái công đường, ghế cao.
Người tướng mạo hung dữ, lông mày cau chặt đè lên đôi mắt sắc bén, mặt để bộ râu ngắn lởm chởm, đôi môi mím chặt tạo cảm giác giận mà uy. Nhìn qua trông chẳng giống quan phụ mẫu chút nào mà giống thổ phỉ hơn. Trên chút khí chất văn nhân nho nhã, lẽ do xuất võ tướng nên mới tạo cảm giác áp bức xa cách như .
Lưu Thiên xuống bèn cầm kinh đường mộc đập mạnh.
"Chát!"
Âm thanh uy lực hơn hẳn lúc Lưu Thanh Bình đập. Bá tánh vây quanh công đường đều im bặt, dám phát tiếng động.
"Người , giải nghi phạm lên."
Lưu Thiên lệnh! Rất nhanh, Phúc bá hai nha sai áp giải lên công đường, bọn họ chút nương tay dùng cán d.a.o đ.á.n.h mạnh đầu gối ông, ép ông quỳ xuống.
Mọi ồ lên! Không vì nghi phạm xuất hiện, mà vì những vết m.á.u ngang dọc Phúc bá. Quần áo đ.á.n.h rách toạc, lờ mờ thấy những vết roi hằn da thịt. Tuy mặt vết thương nhưng Phúc bá quỳ đất run rẩy, còn chút sức lực nào chống đỡ, cuối cùng cả rũ xuống đất.
Đám đông bắt đầu xì xào bàn tán. Đường Tư là nóng tính, dậm chân giận dữ : “Loại quan gì thế ? Lại đ.á.n.h một ông già nông nỗi , còn vương pháp ? Dám dùng roi đ.á.n.h , cho một bài học mới ."
Vừa cô đưa tay định rút roi bạc bên hông , lập tức Cảnh Dung cản . Hắn quát khẽ: “Nếu cô còn loạn, sẽ bảo Lang Bạc tống cô về ngay."
Tay cô khựng , theo bản năng sang Lang Bạc, thấy cũng đang nên đành nuốt cục tức trong, miễn cưỡng buông tay khỏi roi bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-482-cong-tham-vu-an.html.]
Lúc trong công đường vang lên tiếng kinh đường mộc. Lưu Thiên Phúc bá đang rũ rượi đất bằng ánh mắt sắc lẹm, hỏi: “Kẻ công đường, ngươi tội ?"
Phúc bá cố ngẩng đầu lên, hình già nua run rẩy dữ dội.
"Thảo dân... g.i.ế.c ."
"Nhân chứng vật chứng rành rành, còn chối cãi? Nếu ngươi thành thật khai báo sẽ tránh nỗi khổ da thịt."
"Đại nhân, thật sự do thảo dân g.i.ế.c."
"Được, nếu ngươi thừa nhận, bản quan đành bày chứng cứ mặt ngươi."
Lưu Thiên quét mắt nha sai bên cạnh, nha sai gật đầu, nhanh bưng chứng cứ lên. Đặt khay là sợi dây lưng dài ngoằng ! Cùng lúc đó, ngỗ tác của nha môn cũng bước lên công đường.
Lưu Thiên chằm chằm Phúc bá, chất vấn: "Ngươi cho kỹ, vật của ngươi ?"
"Là... là của thảo dân, nhưng mà..."
Lời hết cắt ngang.
"Là của ngươi là .”
Lưu Thiên sang lão ngỗ tác hơn bốn mươi tuổi: "Lão Sở, ngươi xem, ngươi nghiệm gì thi thể?"
Lão Sở khúm núm gật đầu, chỉ sợi dây lưng, giọng đầy chắc chắn: “Bẩm đại nhân, sợi dây lưng lúc đó tìm thấy trong tay c.h.ế.t. Sau khi đối chiếu, nguyên nhân cái c.h.ế.t là sợi dây siết cổ. Thảo dân còn tìm thấy một ít bột bồ kết vụn trong rãnh đế giày của t.ử thi, loại bột thường rắc nhiều ở Nghĩa trang. Hơn nữa cổ tay t.ử thi vết bầm tím do nắm chặt, cộng thêm việc tận mắt thấy Phúc bá chôn đồ trong khu rừng đó. Có thể thấy, khi còn sống nạn nhân chắc chắn đến Nghĩa trang. Phúc bá nảy sinh tà ý, cô gái phản kháng nên dùng sức nắm chặt cổ tay cô , khi nhục xong bèn dùng chính dây lưng của siết c.h.ế.t nạn nhân."
Ồ!
Đám đông vây xem chấn động! Lại bắt đầu xì xào bàn tán, Phúc bá hung tàn cực độ, cũng nghi ngờ. Kỷ Vân Thư mà nghiến răng ken két, suýt thì buột miệng c.h.ử.i thề. cô thể , cô còn đợi!
Chỉ thấy Phúc bá lắc đầu quầy quậy, dường như phát điên. Ông lên tiếng biện minh nhưng lời nghẹn ở cổ họng, thốt nên lời. Đôi mắt đục ngầu chỉ mở to, chứa đầy sự bất lực.
Gương mặt cương nghị lạnh lùng của Lưu Thiên đanh : "Phúc bá, ngươi còn lời gì để ?"
Có! Tất nhiên là !
Ông nghẹn ngào đầy uất ức: "Đại nhân, thảo dân oan."
"Vậy ngươi giải thích thế nào về việc dây lưng của ngươi trong tay c.h.ế.t? Giải thích thế nào về việc ngươi chôn xác trong rừng?"
"Thảo dân..."
"Nếu ngươi , bản quan sẽ định tội ngươi."
Phúc bá há miệng, cuối cùng cũng sự thật: “Mấy hôm , cô nương đó đột nhiên chạy đến Nghĩa trang của thảo dân. Cô kẻ gian hại đời, mất trinh tiết, còn mặt mũi nào sống đời nữa, mong khi c.h.ế.t thảo dân hãy chôn cô trong núi, để xác theo về với đất, cũng đừng báo cho gia đình để tránh họ hổ. Lúc đó thảo dân hết lời can ngăn, cũng an ủi cô một hồi. Thấy tâm trạng cô định , thảo dân cứ tưởng cô bỏ ý định tự tử. Nào ngờ thảo dân khỏi một lát, thì cô treo cổ tự vẫn .
Cô dùng chính sợi dây lưng để treo cổ. Thảo dân vốn định báo quan, nhưng cũng c.h.ế.t . Người c.h.ế.t sợ nhất là yên nghỉ, cô nương nhục quá đáng thương, nên thảo dân mới theo di nguyện của cô , đem chôn cất. khi c.h.ế.t cô cứ nắm chặt sợi dây lưng buông, nên thảo dân đành chôn theo luôn. Đại nhân, thảo dân thật sự g.i.ế.c , càng chuyện đồi bại đó."
Lời khẩn thiết, mắt ngấn lệ. Lưu Thiên tin, quyết tâm định tội Phúc bá.
"Đó chỉ là lời một phía của ngươi, đáng để bản quan tin tưởng."
Lời dứt, trong đám đông bỗng vang lên một câu : “Vậy, thể tin tại hạ ?"
Theo hướng âm thanh phát , ánh mắt đều đổ dồn về phía đó, đám đông tự động tách nhường đường. Kỷ Vân Thư bước qua , tiến trong. Dáng thanh mảnh nhưng toát lên vẻ chính khí ngạo nghễ.
"Đây chẳng là Kỷ ?”
Có thốt lên!