NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 483: Hoang đường

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:35
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự xuất hiện của Kỷ Vân Thư tại công đường nha môn khiến đám đông một phen chấn động!

"Đây chẳng là Kỷ , họa sư của nha môn ?"

" ! Là Kỷ !"

thắc mắc: " ngài rời khỏi Cẩm Giang từ mấy tháng ? Cớ gì đột nhiên trở về?"

Một khác đáp lời: "Theo thấy, Kỷ hẳn là chuyên tâm về để điều tra vụ án của Phúc bá. Vụ án chắc chắn ẩn tình, nếu thì đời nào Kỷ xuất hiện ở đây?"

"Chắc chắn là !"

" đấy!"

Đám đông bên bàn tán xôn xao, bầu khí trở nên vô cùng huyên náo và kích động.

Kỷ Vân Thư sải bước đến giữa công đường. Gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ nghiêm nghị, ánh mắt cô chút sợ hãi mà nghênh thẳng cái sắc bén của Lưu Thiên, khiến trong lòng bỗng dấy lên vài phần hoang mang.

Đây là vị họa sư Kỷ thông minh hơn trong lời đồn ?

Trước khi đến Cẩm Giang nhậm chức, Lưu Thiên cũng từng tìm hiểu qua về nhân vật .

Nghe đồn đôi bàn tay khéo léo, thể phục nguyên dung mạo c.h.ế.t. Bất kể là t.h.i t.h.ể thối rữa chỉ còn đống xương trắng, qua tay cô đều thể khôi phục như cũ, từng thất thủ bao giờ. Hơn nữa, còn phá giải vô kỳ án. Trong suốt năm năm cô việc tại nha môn, vụ án nào qua tay cô mà sáng tỏ, càng chuyện đưa lên Đại Lý Tự để thẩm tra .

Lưu Thiên vốn là kẻ tham lam. Lúc mới danh, nung nấu ý định thu phục nhân tài về trướng , thế nên mới nhận chức quan ở huyện Cẩm Giang. Nào ngờ đến nơi mới vị Kỷ rời từ lâu.

"Lưu đại nhân, vụ án còn tra xét rõ ràng mà ngài vội vàng kết án, chẳng là quá loa qua ?"

Giọng Kỷ Vân Thư vang lên lạnh lùng, nét mặt đầy vẻ nghiêm túc.

Lưu Thiên nheo mắt, khóe môi nhếch lên một nụ nhạt: "Người vẫn thường Kỷ phá án như thần, bản quan cũng luôn mong dịp mở rộng tầm mắt. Hôm nay may mắn gặp Kỷ giá lâm vì vụ án của Phúc bá, cao kiến gì?"

"Cao kiến thì dám nhận. Tại hạ rời Cẩm Giang mấy tháng, nay chốn cũ vốn định du ngoạn đôi chút, chẳng ngờ gặp một vụ án mạng. Trùng hợp , nghi phạm trong vụ án quen cũ của tại hạ. Vốn định ngoài xem đại nhân phá án, tra rõ chân tướng, nào ngờ vụ án đại nhân chẳng những xử lý qua loa, mà còn vô cùng hoang đường."

Lưu Thiên tức giận quát: "To gan! Ngươi dám buông lời bất kính với bản quan ?"

Cô thản nhiên đáp: "Tại hạ chỉ đang bàn về vụ án, chứ hề công kích cá nhân đại nhân."

"Ồ? Vậy ngươi thử xem, vụ án qua loa ở chỗ nào? Hoang đường ở điểm nào?"

Mọi xung quanh cũng tò mò dỏng tai lên .

Duy chỉ Cảnh Dung lẫn trong đám đông là đang nhếch môi khẽ, ánh mắt thư sinh nhỏ bé tràn đầy vẻ sùng bái và thưởng thức.

Nữ nhân của , sùng bái thì sùng bái ai?

Kỷ Vân Thư lạnh lùng liếc sợi dây lưng đang cuộn tròn khay, đó sang hỏi tên ngỗ tác: "Ông họ Sở, tại hạ xin mạn phép gọi một tiếng Sở sư phụ. Vừa ông , nạn nhân siết cổ mà c.h.ế.t?"

Tên ngỗ tác tuy hơn bốn mươi tuổi, nghiệm qua vô xác c.h.ế.t, nhưng mặt Kỷ Vân Thư, cảm giác như đang múa rìu qua mắt thợ.

Hắn gật đầu một cái đầy máy móc: "Đương nhiên là !"

"Thế ông kiểm tra kỹ vùng cổ của nạn nhân ?"

"Chính vì kiểm tra nên mới kết luận là siết cổ c.h.ế.t."

"Vậy còn những vết bầm tím cổ tay thì ?"

"Cũng nghiệm qua , đó là do Phúc bá dùng sức đè nạn nhân xuống mà tạo thành."

"Thật là hoang đường!”

Kỷ Vân Thư nghiêm giọng quát, ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm : “Ông là ngỗ tác, bổn phận là hỗ trợ nha môn nghiệm thi để tìm nguyên nhân cái c.h.ế.t, giải oan cho khuất. Vậy mà ông chỉ dựa mắt thường, đưa những chứng cứ thiếu thực tế lên công đường. Quả thực là quá hoang đường!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-483-hoang-duong.html.]

Liên tiếp hai tiếng "hoang đường" thốt !

Lão Sở khí thế của cô dọa cho suýt chút nữa thì ngã ngửa.

"Ngươi... ngươi bậy bạ cái gì đó?"

"Ta bậy? Được, sẽ đem những chứng cứ ông phân tích từng cái một."

Kỷ Vân Thư cầm lấy sợi dây lưng lên: "Thứ nhất, nạn nhân đúng là c.h.ế.t do sợi dây lưng , nhưng siết cổ, mà là tự treo cổ."

Cả công đường ồ lên một tiếng kinh ngạc!

"Làm thể?”

Lão Sở lớn tiếng chất vấn, nhưng giọng điệu rõ ràng thiếu hẳn tự tin.

"Ông cần vội. Ta dám khẳng định thì tất nhiên căn cứ. Mọi hãy sợi dây lưng xem, nó dài đến mười tám thước ( 6 mét). Thử hỏi ai quấn một sợi dây dài đến sáu mét quanh eo ? Sợi dây vốn chẳng vật dụng thường ngày của Phúc bá, mà là dụng cụ dùng để chuyển xác. Thi thể đặt ở Nghĩa Trang thường chỉ hai kết cục: hoặc là chôn cất, hoặc là hỏa thiêu. Sợi dây Phúc bá buộc tấm ván dài, dùng cho dây thừng để kéo xác chôn cất. Thử hỏi, nếu Phúc bá thực sự cưỡng bức nạn nhân, tại ông cởi ngay dây lưng của để siết cổ cho tiện, mà bỏ gần tìm xa, mất công tháo sợi dây thắt nút c.h.ế.t tấm ván ?"

Dứt lời, cô trịnh trọng với lão Sở: "Đây là điểm hoang đường thứ nhất của ông."

Khóe miệng lão Sở giật giật, nên lời.

Kỷ Vân Thư sang Lưu Thiên, : "Lưu đại nhân, nếu chân tướng, phiền ngài cho khiêng t.h.i t.h.ể nạn nhân lên đây."

Lưu Thiên do dự một lát, nhưng cuối cùng vẫn lệnh cho khiêng xác.

Khi t.h.i t.h.ể đưa lên, một mùi hôi thối nồng nặc lập tức xộc tới, còn kinh khủng hơn cả tối qua.

Đám đông vây xem ai nấy đều vội vàng bịt mũi.

Thi thể đặt ngay giữa công đường, sắc mặt đám nha dịch tái mét, bụng cồn cào, thi nôn khan.

Lưu Thiên vốn xuất võ tướng, từng xông pha trận mạc g.i.ế.c vô địch, nhưng mùi vị vẫn khiến cảm thấy khó chịu. Hắn cau mày, sang Kỷ Vân Thư: "Kỷ , đừng mất thời gian nữa, mau kiểm tra ."

Cô gật đầu.

Ngay đó, cô dứt khoát lật tấm vải trắng phủ t.h.i t.h.ể .

"Trời ơi!”

thảng thốt kêu lên.

Thi thể thối rữa đến mức còn hình , ngâm nước trương phình lên, trông cực kỳ ghê rợn.

Kỷ Vân Thư lấy khăn tay bọc lấy bàn tay , đó nghiêng đầu t.h.i t.h.ể sang một bên, để lộ vết hằn màu tím đỏ cổ.

"Nhìn từ phía cổ thì giống như siết c.h.ế.t, nhưng...”

Cô nâng đầu nạn nhân lên, vén mớ tóc dài xơ xác sang một bên để lộ phần tai và gáy, tiếp tục : "Thông thường, để phân biệt nạn nhân siết cổ treo cổ, ngoài việc xem hướng lưỡi cuộn, ngỗ tác còn xem hướng của vết hằn. Nếu vết hằn kéo dài gáy và giao tại đó, thì thể kết luận là khác siết cổ. Còn nếu vết hằn hướng lên phía dái tai, vùng gáy dấu vết, thì sẽ chia hai trường hợp: Một là treo cổ tự tử; hai là khác dùng đầu gối hoặc vật cứng tì lưng gáy để siết. vết hằn cổ nạn nhân rõ ràng hướng lên phía tai, cũng kiểm tra kỹ phần gáy và lưng, vết bầm tím do vật cứng tì . Tổng hợp những điểm , thể khẳng định: Nạn nhân thực sự là treo cổ tự tử!"

Treo cổ tự t.ử ư?

Tất cả đều bàng hoàng!

Kỷ Vân Thư đặt đầu nạn nhân xuống, sang với lão Sở: "Ông kiểm tra vết hằn mà phân biệt rõ các trường hợp, đây là điểm hoang đường thứ hai của ông."

Lão Sở run rẩy, cố cãi chày cãi cối: "Vậy ngươi giải thích thế nào về những vết cào cổ tay nạn nhân?"

"Đó là điểm hoang đường thứ ba mà tới!"

 

 

Loading...