NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 488: Áo cưới
Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:40
Lượt xem: 141
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ tiếng Kỷ Uyển Hân từ trong tiệm truyền : “Không rách , ... chỉ cầm lên xem một chút thôi."
"Cầm lên xem một chút? Ngươi còn ngụy biện! Rõ ràng là ngươi rách. Đây là vải dùng để may áo cưới, cả cái thành Cẩm Giang chỉ còn đúng một súc cuối cùng thôi. Bây giờ ngươi rách , ngươi xem, tính đây?"
Một nữ t.ử khác tức giận chỉ trích!
"Không ..."
Vẫn như khi, giọng Kỷ Uyển Hân nhỏ nhẹ đến mức đáng thương, đầy uất ức.
Ngay đó truyền đến vài tiếng tranh cãi!
Kỷ Vân Thư lẳng lặng cất miếng ngọc màu cam đỏ , vẻ mặt lạnh tanh cảm xúc gì. nếu kỹ, sẽ thấy trong đôi mắt sáng trong thoáng qua một tia tàn nhẫn.
Cảnh Dung đối diện im lặng , thực trong lòng thấu sự việc.
Dường như lờ mờ nhận điều gì đó.
Hồi còn ở huyện Sơn Hoài, Kỷ Uyển Hân chào hỏi tiếng nào bỏ về Cẩm Giang. Nghe mấy a kể , lúc đó cô dìu từ phòng Kỷ Vân Thư , tay che mặt, nước mắt đầm đìa, là cẩn thận ngã đập mặt xuống đất, cộng thêm trong khỏe nên mới tủi mà .
Cũng vì lẽ đó mà cô mới khởi hành về Cẩm Giang.
Chuyện Cảnh Dung cũng truy cứu sâu!
Hắn rằng, thực lúc đó Kỷ Vân Thư lột trần bộ mặt giả tạo của Kỷ Uyển Hân, còn thẳng tay tát cho cô một cái, thậm chí cắt đứt quan hệ. Cô vì thế mới rời .
Chỉ là những chuyện Kỷ Vân Thư , vì cô mềm lòng bao che cho hành vi của Kỷ Uyển Hân, mà là chuyện đồn ầm lên khiến thiên hạ đàm tiếu, rước bực . Nói cho cùng, cô cảm thấy mệt mỏi. Mỗi ngày sờ xương cốt, tội gì bận tâm đến mấy chuyện đấu đá, lừa lọc giữa đám đàn bà con gái?
Phụ nữ, lúc nào cũng kỳ lạ khó hiểu.
Cảnh Dung: "Nàng đang vội về xem Phúc bá thế nào ? Đi thôi."
Nói , móc một thỏi bạc vụn đặt lên bàn.
Hai dậy rời . Khi ngang qua cửa tiệm , tiếng cãi vã bên trong càng lớn hơn, đám đông cũng bắt đầu nhao nhao.
"Đây chẳng là Nhị tiểu thư Kỷ gia ? Sao cũng mua vải may áo cưới?"
"Thì sắp lấy chồng chứ ."
"Lấy ai ?"
"Chuyện mà cũng ? Đối phương là công t.ử nhà Thượng thư bộ Lễ ở Kinh thành đấy. Nghe đó là rồng trong loài , tướng mạo tuấn tú, nho nhã ôn hòa, còn học rộng tài cao. Biết bao nhiêu tiểu thư danh giá mong trèo cao mà đấy."
Lại tiếng thở dài đầy ghen tị: "Vậy Kỷ Nhị tiểu thư kiếp tu phúc gì mà vớ món hời lớn thế! đằng trai cũng xui xẻo thật, Kỷ Nhị tiểu thư từ nhỏ đau ốm bệnh tật, cả thành Cẩm Giang ai mà ! Khéo gả về bao lâu thì..."
Có huých một cái, ngắt lời: "Đừng bậy bạ! Lời mà để thì ngươi xong ."
Người lập tức im bặt.
Những lời đều lọt hết tai Kỷ Vân Thư.
Kỷ Uyển Hân sắp lấy chồng ?
Nhanh ư?
Bất giác, bước chân Kỷ Vân Thư chậm , liếc bên trong.
Chỉ thấy hình liễu yếu đào tơ của Kỷ Uyển Hân đang a dìu đỡ. Cô cúi đầu tỏ vẻ đáng thương, nốt ruồi son trán như nụ hoa chớm nở, in vầng trán cao, càng tô điểm thêm cho vẻ động lòng của cô , thật là .
Ai chẳng cô nàng là nhất mỹ nhân nổi danh thành Cẩm Giang chứ!
Cho nên, dù thật là cô rách vải của , vẫn nảy sinh lòng thương cảm.
Còn đối diện cô là một cô nương dung mạo cũng coi là xinh xắn, dáng cao lớn hơn một chút, khung xương cũng to hơn, tính tình thì nóng nảy hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-488-ao-cuoi.html.]
Là tiểu thư Trương phủ!
Trương tiểu thư tay cầm tấm vải đỏ rạch một đường dài, vung mạnh về phía : "Ngươi chứ, bây giờ tính ? Vải là do ngươi hỏng, dù thế nào ngươi cũng cho một lời giải thích."
Kỷ Uyển Hân giọng nghẹn ngào: "Thật sự , rạch rách vải của tỷ."
"Ngươi còn chối! Đồ qua tay ngươi rách một đường, ngươi chẳng lẽ là ma ?"
"Tỷ hiểu lầm ."
A bên cạnh cũng hùa theo tính cách của chủ nhân, rụt rè ấm ức đỡ: "Tiểu thư nhà sẽ rạch vải của cô . Lúc chưởng quầy đưa qua thì nó rách , cô đừng hòng đổ thừa lên đầu tiểu thư nhà ."
"Con nha đầu nhà ngươi lắm mồm cái gì? Chẳng lẽ vu oan cho cô chắc? Trước đó cô thích tấm vải , chỉ là mua nên trong lòng cam tâm, mới rạch rách tấm vải may áo cưới của ."
"Không , cô nương, thật sự ..."
Cô ngước đôi mắt phượng đẫm lệ lên, cứ như thể thêm hai chữ nữa là sẽ tắt thở ngay tại chỗ .
Chưởng quầy thấy tình hình , vội vàng xông tới giằng lấy tấm vải, vẻ mặt cũng vô cùng oan ức.
"Tấm vải cả Cẩm Giang chỉ một, giá cả rẻ .”
Ông sang với Kỷ Uyển Hân: "Cô nương, tấm vải Trương tiểu thư trả tiền , coi như bán cho cô . Vải là do cô hỏng, cô cứ đền tiền là xong chuyện thôi mà."
Trương tiểu thư chịu!
Cô hừ một tiếng: "Không ! Sao? Đền tiền là xong ? Trương gia thật sự thiếu chút tiền . Tấm vải là đặc biệt chọn để may áo cưới, bây giờ ngươi rạch rách nó chẳng khác nào đang nguyền rủa ? Thật đen đủi."
Chưởng quầy: "Vậy Trương tiểu thư, chuyện ..."
Trương tiểu thư nhướng mày, ngạo nghễ hừ một tiếng: "Ta ngươi là Nhị tiểu thư Kỷ gia, lưng khối chống lưng cho. bản cô nương là ghét cái loại như ngươi, ỷ hai quan trong triều mà ngang ngược bá đạo, lén lút giở trò lưng. Ta thấy cái tâm địa xa đó, trừng phạt lên cái mặt mới đáng. Người đều Kỷ Uyển Hân xinh như hoa, rạch rách vải may áo cưới của , thì..."
Cô nham hiểm!
Thuận tay chộp lấy cây kéo cắt vải quầy.
Cô nhếch môi nhạt lẽo, tiến gần Kỷ Uyển Hân: "Vậy sẽ rạch nát cái mặt của ngươi, coi như ngươi xin ."
Xoạt!
Đám đông vây xem sững sờ!
Đây là cái lý lẽ kiểu gì ?
Kỷ Uyển Hân chợt ngước đôi mắt kinh hoàng lên, mũi kéo kề sát ngay mắt. Tim cô thót , nếu cô cử động loạn xạ, e rằng mũi kéo sẽ đ.â.m thẳng mắt.
Thân thể cô run rẩy.
Đôi môi nhỏ nhắn bất giác hé mở.
Trương tiểu thư gằn, tay cầm kéo dí sát thêm một chút, chỉ còn cách một tờ giấy là sẽ rạch lên mặt cô .
Nào ngờ...
Cổ tay bỗng nắm chặt, cũng là ấn huyệt vị nào, cô chỉ thấy gân cốt ở cổ tay đau nhói như ong chích, năm ngón tay buộc buông , cây kéo rơi xuống đất.
Á!
Kèm theo đó là một tiếng hét chói tai.
Kỷ Vân Thư chỉ dùng ba phần lực, nắm lấy điểm yếu nơi xương cổ tay cô , khiến Trương tiểu thư đau đến nghiến răng.