NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 49: Một đống hỗn độn

Cập nhật lúc: 2025-12-05 03:52:46
Lượt xem: 382

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn thấy cảnh , Kỷ Vân Thư hề ngạc nhiên. Kỷ Linh Chi thương ở tay, chắc chắn sẽ mách lẻo!

Kỷ Nguyên Chức vốn cùng một giuộc với nó, tất nhiên mặt em gái.

Chỉ tiếc cho đám hoa cỏ trong viện .

Kỷ Vân Thư thản nhiên bước tới, nheo mắt , mặt cảm xúc.

Loan Nhi quỳ đất, nước mắt đầm đìa, thấy tiểu thư nhà về thì càng to hơn: "Tiểu thư!"

Kỷ Vân Thư đến bên cạnh, đỡ cô dậy, : "Ai cho em động một tí là quỳ, hèn thế hả?"

Loan Nhi nấc lên từng hồi, lấy tay áo quệt nước mắt.

Cô xót đám hoa cỏ quá mà!

Kỷ Nguyên Chức chắp tay lưng, ưỡn ngực, hếch mũi Kỷ Vân Thư. Thấy cô mặc nam trang, trời tối mịt mới về phủ, trong lòng càng thêm chán ghét.

Hừ một tiếng!

Quát đám gia đinh: "Còn mau đập cho , chừa thứ gì, đập nát hết!"

Gia đinh lệnh, vung gậy đập càng hăng, cả viện như đang đốt pháo, nổ lốp bốp.

Quả nhiên, ba ngày một chuyện nhỏ, một tháng một chuyện lớn!

Đều đặn như kỳ kinh nguyệt.

Kỷ Vân Thư trầm mắt Kỷ Nguyên Chức, chỉ : "Đập , đập hết . Nếu thấy hả giận, trong phòng còn một ít đấy, là bưng đập nốt?"

"Ngươi còn dám cãi?" Kỷ Nguyên Chức hung hăng!

"Tam ca, thích đập phá mà? Đã thế thì đập luôn đồ trong phòng chẳng hơn ?"

"Ngươi tưởng dám ?" Kỷ Nguyên Chức sấn tới, giận dữ: "Ngươi đẩy ngã Linh Chi, tay nó thương. Đừng là đập đồ trong viện, cho dù đốt trụi cái viện cũng quá đáng. Một đứa con hoang như ngươi, xứng nhà họ Kỷ."

Con hoang!

Lại là hai chữ con hoang!

Khuôn mặt vô cảm của Kỷ Vân Thư bỗng trở nên sắc bén, ánh mắt như dầu sôi tạt thẳng đôi mắt hống hách của Kỷ Nguyên Chức.

Rùng một cái, Kỷ Nguyên Chức cảm thấy chân mềm nhũn, ánh mắt d.a.o động.

Kỷ Vân Thư bước tới gần , đôi môi mỏng lạnh lẽo hé mở: "Mấy năm nay, thứ nhất bước chân cổng lớn Kỷ gia, thứ hai xưng Kỷ gia với bên ngoài, thứ ba dùng một xu của Kỷ gia. Hôm nay mở miệng là một tiếng con hoang, hai tiếng con hoang. Kỷ Vân Thư nợ , trêu chọc , cũng nợ Kỷ gia nửa phần. Huynh dựa cái gì mà năm bảy lượt sỉ nhục ?"

"Ngươi..."

Kỷ Nguyên Chức giơ tay, xòe năm ngón, định tát xuống.

"Có bản lĩnh thì đ.á.n.h !"

Giọng Kỷ Vân Thư vang lên chút sợ hãi, cô ngẩng cao đầu, đôi mắt lạnh lẽo như chứa ngàn vạn mũi băng nhọn!

"Huynh nên , d.a.o trong tay dùng để mổ xác c.h.ế.t. Hôm nay nếu dám để một vết thương mặt , ngại cho nếm thử mùi vị đó !"

"Ách!"

Kỷ Nguyên Chức là kẻ thô lỗ, bản tính đê tiện, chuyện ác độc gì cũng dám , nhưng lúc đây, đối diện với ánh mắt của Kỷ Vân Thư, thấy run rẩy.

Bàn tay giơ lên cao cứng đờ giữa trung, mãi dám giáng xuống mặt Kỷ Vân Thư.

Đây cũng là đầu tiên thấy Kỷ Vân Thư hung dữ đến thế.

Hung dữ? Cô chỉ hung dữ?

Cái tát mà giáng xuống thật, hôm nay cô nhất định sẽ m.ổ b.ụ.n.g , xem thử trái tim lớp da rốt cuộc là đỏ đen!

"Tam tiểu thư, Lão phu nhân và Lão gia gọi đến tiền sảnh một chuyến."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-49-mot-dong-hon-don.html.]

lúc , một giọng vọng từ ngoài viện.

Nha chạy , cảnh tượng trong sân mà giật , đó mới với Kỷ Vân Thư: "Tam tiểu thư, mau ạ, Lão phu nhân và Lão gia đang đợi."

Kỷ Nguyên Chức lúng túng, cuối cùng cũng tìm bậc thang để hạ cái tay vô dụng xuống, quên nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất.

"Ta coi như dạy dỗ Linh Chi , còn chỗ cha, ngươi cứ đợi mà phạt ."

Phất tay một cái, dẫn đám gia đinh mồ hôi nhễ nhại bỏ ...

Cả sân đầy mảnh sành vỡ, bùn đất hòa lẫn nước tuyết tan chảy, đúng là một đống hỗn độn, bừa bãi chịu nổi.

Tóm , cái gì đập là đập, cái gì hỏng là hỏng.

Ngay cả cây t.ử đàn nhỏ cô chăm sóc mấy năm nay cũng nhổ tận gốc, đổ rạp giữa sân, cành lá tơi tả!

Kỷ Vân Thư lẳng lặng cảnh tượng mắt, mặt biến sắc, nhưng đôi tay ôm sách siết chặt, đầu ngón tay ấn mạnh đến trắng bệch.

Loan Nhi bên cạnh vẫn thút thít , dụi mắt bước tới.

"Tiểu thư, đều tại nô tỳ vô dụng, đáng lẽ canh cửa cho Tam thiếu gia . Người trách nô tỳ ."

"Không liên quan đến em!"

Nha đến thông báo sợ lỡ việc, bước lên nhắc: "Tam Tiểu thư mau đến tiền sảnh ạ."

Cô gật đầu nhạt nhẽo, nhét cuốn "Lâm Kinh Án" tay Loan Nhi: "Cất trong nhà ."

"Vâng." Loan Nhi sụt sịt đáp.

Cất sách xong, Kỷ Vân Thư cũng lười đồ nữ, cho Loan Nhi theo, một đến tiền sảnh.

Quả nhiên, trong đại sảnh, Kỷ Lão phu nhân và Kỷ Thư Hàn đều mặt. Thân hình nhỏ bé của Kỷ Linh Chi rúc lòng Kỷ Lão phu nhân, co đầu rụt cổ, mắt đầm đìa nước, đôi tay mảnh sành cứa đứt băng bó, treo ngực.

Bên cạnh là Kỷ Mộ Thanh vẻ mặt xem kịch vui, và Kỷ Uyển Hân mặt đầy lo lắng.

Nếu đại ca và nhị ca cô đều đang quan ở kinh thành, và Kỷ Nguyên Chức dạy dỗ xong hả hê về phòng thì lúc nhà họ Kỷ chắc tề tựu đông đủ!

Thấy Kỷ Vân Thư mặc nam trang, mí mắt nhăn nheo của Kỷ Lão phu nhân giật giật, lửa giận bốc lên ngùn ngụt trong mắt.

Kỷ Thư Hàn tức đến n.g.ự.c phập phồng, thở phì phò, nắm đ.ấ.m đập mạnh xuống bàn bên cạnh.

Chén rung lên bần bật!

"Hôm nay, ngươi đẩy Linh Chi thế nào?" Kỷ Thư Hàn chất vấn.

Đẩy? Nói từ thế!

Rõ ràng là nó tự vồ hụt ngã, liên quan gì đến cô?

Kỷ Vân Thư lạnh lùng liếc Kỷ Linh Chi một cái. Nhỏ tí tuổi đầu học thói mách lẻo, còn thích thêm mắm dặm muối, đổi trắng đen!

Bị ánh mắt Kỷ Vân Thư quét qua, Kỷ Linh Chi bĩu môi, rúc sâu lòng Kỷ Lão phu nhân.

"Tổ mẫu, Tam tỷ kìa."

Vừa ăn cướp la làng!

Kỷ Lão phu nhân trừng mắt Kỷ Vân Thư, mấp máy môi: "Sao? Ngươi còn phục ? Linh Chi mới tám tuổi, ngươi độc ác lấy mạng nó, giống hệt con c.h.ế.t sớm của ngươi, đều là thứ độc ác!"

!

Có giải thích ngàn lời vạn lời cũng vô ích.

Mọi chỉ thấy đôi tay đẫm m.á.u của Kỷ Linh Chi mà thôi!

...

 

Loading...