NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 493: Những vì sao

Cập nhật lúc: 2025-12-18 16:35:45
Lượt xem: 131

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Diệc bố trí tất cả ở kinh thành, hành động đều cho thấy sự toan tính lo xa.

Thế nhưng...

Cảnh Dung chẳng hề lo lắng về những điều đó.

Thực trong lòng một cán cân!

Hắn dặn dò Thời T.ử Nhiên: "Ngươi cứ bảo Lộ Giang giám sát chặt chẽ động tĩnh trong kinh thành, tin tức gì thì lập tức báo ."

là "Hoàng đế vội, thái giám gấp".

Thời T.ử Nhiên : "Vương gia, Diệc Vương bố trí khắp nơi trong kinh thành, rõ ràng là mưu đồ bất chính. Vương gia, ngài thể khoanh tay nữa, lỡ như kinh thành xảy chuyện, thì..."

Lời dứt chặn !

"Ngươi lắm lời từ khi nào ? Cứ theo lời dặn là ."

Cảnh Dung lườm một cái.

Thời T.ử Nhiên im bặt, ngập ngừng một lúc cam tâm tình nguyện đáp: "Vâng."

Một lúc , Lang Bạc vội vã chạy tới.

Sắc mặt nặng nề!

Hắn chắp tay bẩm báo: "Vương gia, phái An Phủ điều tra về Mộc Cẩn cô nương trở về ."

Nghe giọng điệu tin .

Cảnh Dung hỏi: "Sao ?"

Lang Bạc ấp úng trầm giọng : "Người... c.h.ế.t !"

"C.h.ế.t ?"

"Đã điều tra rõ ràng, là tự sát."

Mộc Cẩn tự sát?

Không khí xung quanh trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.

chuyện cũng quá kỳ lạ.

Cảnh Dung thắc mắc, suy tư: "Cô là một nữ t.ử tâm tính cực cao, thích những văn nhân ngạo nghễ như Chu Mặc Hàn, tuyệt đối sẽ dễ dàng tự sát."

Mạc Nhược đối diện tiếp lời: "Theo thấy, chuyện đơn giản như . Trừ phi cô khác sai khiến, cố ý đưa độc trừ hàn cho ngươi, nhiệm vụ thành bèn tự sát, giống như đám t.ử sĩ của Diệc Vương. rõ ràng của Diệc Vương."

"Vậy kẻ sai khiến cô ... rốt cuộc là ai?"

"Trời mới ngươi còn đắc tội với ai nữa? Ai cũng ngươi c.h.ế.t, cái nhân phẩm của ngươi còn tệ hơn cả tửu phẩm của .”

Mạc Nhược cao giọng, quên châm chọc một câu.

Cảnh Dung liếc xéo .

Tên tên nhóc , sớm muộn gì cũng đ.á.n.h cho một trận tơi bời.

Sau khi thu dọn xong bàn cờ, Cảnh Dung phất áo bỏ .

"Vương gia đấy?”

Lang Bạc hỏi.

Mạc Nhược nheo mắt ngả , .

...

Kỷ Vân Thư trong phòng, lấy một bức tranh cuộn tròn.

Trải rộng bàn!

Cô ghé sát gần ngọn đèn dầu.

Trên giấy là chân dung lúc sinh thời của bộ hài cốt đáng ngờ trong vụ án "Lâm Kinh". Người đàn ông trong tranh ước chừng hai sáu hai bảy tuổi, tướng mạo quá xuất chúng, nhưng kỹ thì thấy đường nét lông mày nét giống ai đó.

Cô bưng bức tranh lên xem, giấy hai vết loang nhỏ hình tròn!

Không vết nước mưa, mà là nước mắt.

Vì những loại màu dùng để vẽ tranh đều do cô tự pha chế, nước mưa thấm , chỉ cần khô sẽ để dấu vết, nhưng nước mắt thì khác, dù khô vẫn sẽ để vết hằn.

Trước khi đưa bức tranh cho Phúc bá hong khô, đó hề vết nước mắt.

Nói cách khác, khi Phúc bá cầm bức tranh, ông ?

Nếu đúng là , thì trong tranh quan hệ gì với Phúc bá?

Những nghi vấn cứ thế hiện lên trong đầu cô, khiến đầu óc cô ong ong. Cô dứt khoát cuộn bức tranh , khỏi phòng.

Không từ lúc nào, trời bắt đầu mưa.

Mưa phùn lất phất rửa trôi mặt đất kịp khô hẳn, khiến nó trở nên ẩm ướt, bên như phủ một lớp tráng bạc trơn bóng, phản chiếu ánh đèn lồng đỏ rực xung quanh, lấp lánh trong tầm mắt, dập dềnh theo từng gợn nước, khiến chói mắt.

mái hiên, ngắm nước mưa từ từ chảy xuống, ngày càng gấp gáp...

Có lẽ vì quá chăm chú nên ngay cả khi Vệ Dịch đến bên cạnh, cô cũng .

Hắn khẽ kéo tay áo rộng của cô: "Thư nhi đang nghĩ gì thế?"

Giọng ấm áp.

hồn, sang : "Muộn thế , ngươi nghỉ? Sức khỏe mới hồi phục, đừng để lạnh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-493-nhung-vi-sao.html.]

"Không , với cô một lát."

Hắn thẳng , ngoan ngoãn đó, cũng ngẩng đầu nước mưa chảy từ mái hiên xuống.

Đêm về, gió bắt đầu nổi lên.

Gió thổi Kỷ Vân Thư, khiến cô bất giác rùng .

Vệ Dịch thấy bèn hà ấm lòng bàn tay, áp lên má cô, nhẹ nhàng ủ ấm.

"Thư nhi lạnh."

Nụ rạng rỡ như một đứa trẻ lớn xác hiện khuôn mặt sạch sẽ của .

Kỷ Vân Thư mỉm an lòng.

Cô lắc đầu: "Ta lạnh."

Vệ Dịch vẫn áp tay lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cho đến khi nó ấm lên mới thôi.

Ngay đó, nở nụ ôn hòa, ngước mắt lên bầu trời, đôi mắt sáng rực.

Dù trời đang mưa phùn lất phất, vẫn thấy một ngôi lẻ loi treo bầu trời đêm.

Hắn đưa tay chỉ!

Hào hứng : "Thư nhi xem kìa, ngôi hiện . Mấy hôm nay mưa to, lâu lắm thấy."

"Ngươi tìm để gì?"

"Bởi vì đó là mà. Mẹ từng , nếu một ngày bà còn nữa, bà sẽ biến thành ngôi trời, sẽ mãi mãi ở bên cạnh ."

Kỷ Vân Thư cận thị nhẹ, cô thấy !

Nhìn theo hướng tay chỉ, cô chỉ thấy một màu đen kịt.

"Thấy ?"

Lắc đầu!

"Ở ngay kìa."

Hắn chỉ chỉ.

Kỷ Vân Thư vẫn lắc đầu.

Thế là Vệ Dịch bước lưng cô, chỉ tay theo góc của cô.

"Bây giờ thấy ? Ngay đó đó."

Kỷ Vân Thư nheo mắt, vươn dài cổ cũng chẳng rõ.

Vệ Dịch chịu bỏ cuộc, bất ngờ nắm lấy tay cô, đưa tay cô chỉ lên trời theo tay .

Dưới màn mưa bụi, khung cảnh thật !

Thân thể hai cũng dán chặt !

Vì cô thấp hơn quá nửa cái đầu, lưng và vai đều áp lồng n.g.ự.c vững chãi của , bóng dáng bao trọn, lọt thỏm trong vòng tay . Cô thậm chí thể cảm nhận nhịp tim trầm ấm của Vệ Dịch đập vai , bên tai là thở đều đặn mạnh mẽ của , ấm áp, tê tê.

Bất giác, cô rùng một cái.

Cảm giác đó thật kỳ lạ khó tả.

"Thư nhi, vẫn thấy ?"

Ừ, thấy!

cô vẫn gật đầu, đáp một tiếng: "Thấy ."

Lúc Vệ Dịch mới thỏa mãn buông tay cô xuống, : "Con già sẽ c.h.ế.t, bệnh cũng sẽ c.h.ế.t, thậm chí phạm tội lớn cũng sẽ c.h.ế.t. Nếu ngày cũng c.h.ế.t , Thư nhi , sẽ giống như , biến thành một ngôi trời, ngày ngày ngắm cô, ở bên cạnh cô."

"Vệ Dịch?”

Tim cô đau nhói.

Mắt cô đỏ hoe.

Nào ngờ...

Vệ Dịch đưa tay, từ từ ôm lấy hình nhỏ bé của cô từ phía , gục đầu lên bờ vai gầy guộc của cô.

Khoảnh khắc đó, xương cốt Kỷ Vân Thư như mềm nhũn!

Hơi ấm từ lồng ngực, từ cánh tay của đàn ông phía truyền cơ thể cô, dường như khiến m.á.u huyết trong mạch lạc đều sôi trào, đầu óc cô trống rỗng, suy nghĩ rối loạn.

hề ý định vùng , còn chút tham luyến.

Có lẽ vì ấm đến quá đúng lúc, đến mức cô nỡ đẩy vòng tay để bản đối mặt với gió lạnh thấu xương.

Một lúc lâu , Vệ Dịch : “Thư nhi, trong lòng cô thích . Ta cũng , cô sẽ nương t.ử của . mà, cả, thật sự cả, chỉ cần thể ở bên cạnh cô, thế nào cũng ..."

Giọng ngày càng nhỏ dần.

Cơ thể cô ôm ngày càng chặt...

Cách đó xa, một ánh mắt lạnh lùng rơi hai kẻ !

Cảnh Dung chằm chằm hai bóng đang dính chặt , trong lòng trào dâng những cảm xúc thể gọi tên, diễn tả .

Hắn chỉ thể lưng bỏ .

 

Loading...