Chữ "Tuất"?
Thần kinh não Kỷ Vân Thư giật mạnh một cái, lòng bàn tay bất giác siết chặt. cô ngây đó vài giây bước nhanh hai bước tới gần.
Chỉ thấy nha đầu thở phào nhẹ nhõm: "Hóa trong ngọc, thì , thì ."
Đang thì Kỷ Vân Thư cầm lấy chiếc hộp gấm từ tay cô bé.
"Kỷ ?"
Hai nha đầu ngơ ngác !
Kỷ Vân Thư chằm chằm chữ "Tuất" khăn tay, hồi lâu gì. cô cẩn thận lấy chiếc khăn , nắm trong tay mới phát hiện, đây là một chiếc khăn nguyên vẹn mà chỉ là một nửa, cắt ngang ngay giữa đóa hoa nhài thêu màu đỏ son.
Hoa nhài màu đỏ son, vốn dĩ chẳng ai thêu lên khăn tay màu vàng cả, nhưng nửa đóa hoa nhài hình như cô gặp ở .
Đầu ngón tay cô mân mê ngừng, đột nhiên, cô sực nhớ .
Trong lòng chấn động!
Phải , cô quả thực gặp, là gặp ở Nghĩa trang.
Trùng hợp quá!
Thật sự quá trùng hợp!
Cô cầm chiếc khăn, hỏi hai nha đầu: "Cái là của ai?"
Một nha đầu chỉ cái rương lớn: "Là để trong di vật của lão gia và phu nhân, đều là đồ hồi nhỏ của công t.ử ạ."
"Ta hỏi chiếc khăn tay ."
Nha đầu lắp bắp: "Chắc là..."
Lời dứt...
"Đó cũng là của công tử. Lão gia và phu nhân giữ gìn kỹ, luôn để trong hộp gấm , cất trong rương lớn, cho ai đụng ."
Là giọng của Phó thúc!
Ông tới, tiếp: "Đồ đạc trong bộ là của công t.ử hồi nhỏ, lão gia phu nhân luôn cất giữ cẩn thận, bình thường cho ai đụng đến. Lần vì phòng bên dột nên mới chuyển đồ sang Tây viện. Kỷ , chiếc khăn vấn đề gì ?"
Không những vấn đề, mà là vấn đề lớn.
Tảng đá lớn trong lòng Kỷ Vân Thư rơi bịch xuống đất, trong đầu cô cuồn cuộn hiện lên đủ thứ manh mối rời rạc.
Sau đó, chúng từng chút từng chút ghép với .
Cuối cùng cô cũng hiểu rõ bộ ngọn ngành.
"Cạch!"
Hai tay cô run lên, chiếc hộp gấm rơi xuống đất.
Phó thúc vội vàng cúi xuống nhặt lên, hỏi: "Tiên sinh, ngài thế?"
Cô cầm chiếc khăn tay, giọng nặng nề : "Phó thúc, chiếc khăn , thể cho mượn xem một chút ?"
"Cái ..."
"Ta sẽ hỏng , sáng sớm mai sẽ trả ."
Phó thúc nghĩ thầm, chỉ là một chiếc khăn tay thôi mà, cũng chẳng đáng giá bao nhiêu. Hơn nữa là Kỷ , đương nhiên tin tưởng, bèn : "Kỷ mở lời, ngài xem thì cứ cầm ."
"Đa tạ."
Cô khẽ gật đầu trong viện.
Phó thúc bỏ chiếc hộp gấm rương lớn, sang mắng hai nha đầu: "Hai đứa bay mà chân tay lóng ngóng thế, những thứ đều là di vật của lão gia và phu nhân, tuyệt đối hỏng. Cũng may bên trong đồ mềm, chứ nếu đựng đồ sứ ngọc thạch gì đó mà vỡ sứt mẻ, cho hai đứa tay."
Nha đầu nhỏ tủi : "Phó thúc, chúng con , là do cái vòng sắt gỉ, tự nó đứt , trách chúng con ."
"Thôi , mau thu dọn , chuyển đồ sang Tây viện, tìm thợ rèn đến sửa cái vòng sắt ."
"Vâng ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-496-quoc-tien.html.]
Hai nha đầu sắp xếp một chút, đóng nắp rương khiêng .
Phó thúc ngẩn một lúc, nghĩ mãi tại Kỷ Vân Thư xem đồ hồi nhỏ của công t.ử nhà . Chỉ là một chiếc khăn tay thôi mà, tuy là màu vàng nhưng là vàng thật!
Nghĩ thông, ông lắc đầu bỏ .
Kỷ Vân Thư trở về phòng, bất động ở đó, mắt rời chiếc khăn tay trải bàn. Đầu tiên cô chằm chằm đóa hoa nhài đỏ son, chữ "Tuất".
Cô lấy miếng ngọc bội màu cam huyết , ướm lên chữ "Tuất" khăn tay, nhẹ nhàng đặt chồng lên.
Hồi lâu , cô gọi: "T.ử Khâm."
Bóng dáng Thời T.ử Khâm xuất hiện ở cửa, bước .
Chắp tay : "Tiên sinh gì sai bảo?"
Cô nghiêng đầu: "Ngươi bây giờ bí mật đến thư phòng của nha môn một chuyến, tầng cao nhất của tủ sách bên trái một cuốn sách tên là 'Quốc Tiên', lập tức lấy về đây."
"Vâng."
"Khoan , với bất kỳ ai, kể cả Vương gia."
"Vâng."
Thời T.ử Khâm hỏi nhiều, đáp lời dứt khoát lui , nhún một cái biến mất tăm.
Khoảng nửa canh giờ , cô mang cuốn "Quốc Tiên" về giao cho Kỷ Vân Thư.
Cuối cùng nhịn hỏi một câu: "Kỷ , đây là sách gì ?"
"Gia phả ghi chép họ tên hoàng tộc Đại Lâm triều ."
"Tại tìm cuốn sách ?"
"Tìm một đáp án."
Hửm?
Thời T.ử Khâm thấy cô lật giở cuốn sách, lông mày nhíu chặt, bèn chuyện lành gì.
Cô lặng lẽ lui ngoài.
Bình thường Kỷ Vân Thư sách nhanh, nhưng cuốn "Quốc Tiên" cô chỉ lật chậm, mà còn xem kỹ từng chữ một, sợ bỏ sót bất kỳ chữ nào.
Trên "Quốc Tiên" chi chít những dòng ghi chép tên , từ thời Thượng Tổ Hoàng đế khai triều đến nay, ghi bộ họ, tên, tên tự, hiệu và phong hiệu của hoàng thất.
Mấy năm , khi triều đình phát cuốn sách về nha môn Cẩm Giang, cô lật qua một nhưng thấy chán quá nên ném sang một bên. Có lúc còn lấy kê chân bàn cập kênh. Sau tên hồ đồ Lưu Thanh Bình thấy, dọa cho c.h.ế.t khiếp, vội vàng cúi xuống lôi cuốn sách từ gầm bàn . Để phòng ngừa cô lấy đồ kê chân, ông giấu cuốn sách lên tầng cao nhất của giá sách, còn lấy mấy cuốn sách nặng đè lên.
Vì thế, cô sớm quên bẵng sự tồn tại của cuốn sách !
Nếu thấy chữ "Tuất" khăn tay một nữa, lẽ cô cũng nhớ .
Lúc , cô lật giở kỹ, từ Thượng Tổ Hoàng đế ở trang đầu đến Tiên hoàng, từ Tiên hoàng lật đến triều đại hiện nay. Hy vọng trong lòng cũng theo trang sách vơi dần mà biến thành thất vọng.
Chẳng lẽ thực sự nghĩ nhiều ?
Cho đến khi...
Lật đến trang thứ năm đếm ngược từ lên, tay cô khựng , ánh mắt dừng ở một cái tên trang sách đó.
Tay cô run lên, cuốn "Quốc Tiên" suýt rơi xuống đất.
Dù đó đoán , nhưng vẫn khiến cô giật .
Ngự Quốc công!
Trang đó là ghi chép về Ngự Quốc công!
Tên, tên tự, thậm chí cả phong hiệu đều rõ ràng chi tiết đó.
Cô những thông tin ghi đó, qua bao lâu mới gấp sách , nhẹ nhàng đặt sang một bên, lặng lẽ đó, một lời.
Mãi đến khi trời bên ngoài dần tối đen, cô mới thu dọn cẩn thận những vật dụng bàn, cầm lấy bức tranh , xách đèn lồng ngoài.