NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 500: Trước có sói dữ, sau có truy binh
Cập nhật lúc: 2025-12-18 17:01:37
Lượt xem: 143
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lưu Thanh Bình híp mắt : "Vương gia, tiểu nhân nhất định sẽ chuẩn thượng hạng, sai gửi đến cho ngài."
Cảnh Dung vỗ vai ông : "Ngoan!"
Cạn lời!
Cảnh tượng đó thật sự quá buồn .
Trước khi Kỷ Vân Thư lên xe, Lưu Thanh Bình ghé sát thì thầm: "Số hoa quả xe cô cứ ăn một , ngàn vạn đừng chia cho khác nhé."
"Biết ."
"Vậy cô Ngự Phủ nhớ cẩn thận, đường về nhất định sẽ ghé qua, lúc đó chuẩn hoa quả cho cô."
Cô liếc ông từ đầu đến chân, nghiêm túc : "Đợi lấy ấn quan, ông nhất định một quan ."
Lưu Thanh Bình gật đầu thật mạnh!
Sau đó ông theo đoàn lên xe ngựa rời .
Trong lòng ông nỡ, lén lau nước mắt.
Cách đó xa, Kỷ Uyển Hân nấp bên một bức tường, dõi theo bọn họ lên xe ngựa rời . Trong đôi mắt hạnh cong cong sự ghen tị, sự cam tâm. Năm ngón tay bám bức tường gạch loang lổ từ từ siết chặt, nắm thành nắm đ.ấ.m yếu ớt.
Nha đầu bên cạnh lo cô lạnh, bèn : "Nhị tiểu thư, là về phủ thôi, Tam tiểu thư ."
Cô vẫn theo.
"Nhị tiểu thư?"
Cô nheo mắt : "Không bao lâu nữa , và Vân Thư... sẽ còn gặp ở kinh thành."
Khóe miệng nở một nụ quỷ dị.
Nha đầu dám hỏi nhiều, cũng dám nhiều lời.
Kỷ Uyển Hân lâu, ôm n.g.ự.c ho khan mấy tiếng đầy khó chịu, như ho máu, đành để nha đầu bên cạnh dìu về.
...
Xe ngựa từ từ lăn bánh đường khỏi thành, Kỷ Vân Thư thẫn thờ, cúi đầu, ánh mắt tan rã vô hồn.
Cảnh Dung hiểu tâm tư của cô!
Hắn đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô.
An ủi: "Chúng sẽ sớm đón thôi."
Lòng bàn tay Kỷ Vân Thư khẽ run lên, lẽ là do ấm từ tay truyền sang.
Một lúc , cô ngẩng đầu Cảnh Dung: "Ta ."
Ngay đó, Cảnh Dung kéo cô lòng, ôm lấy bờ vai gầy guộc của cô, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu cô.
Còn cô như một đứa trẻ ngoan ngoãn, rúc lồng n.g.ự.c rộng lớn ấm áp của . Đôi mắt khẽ rung rung hàng mi nhẹ nhàng khép .
lúc ...
"Thư nhi."
Nghe tiếng gọi, cô bừng tỉnh mở mắt, vùng khỏi lòng Cảnh Dung, lập tức vén rèm xe về phía .
Chỉ thấy Vệ Dịch đang đuổi theo xe ngựa!
Vừa đuổi theo gọi tên cô.
"Dừng xe!”
Cô hét lên với phu xe.
Chỉ vài bước nữa, xe ngựa dừng !
Cô lập tức xách tà áo nhảy xuống xe, chạy về phía Vệ Dịch.
Hai đối diện , cúi đầu cô, cô ngước đầu .
Lúc mặt Vệ Dịch đỏ bừng, chạy đến thở hồng hộc, nhưng môi vẫn nở nụ tỏa nắng như một bé. Đôi mắt trong veo sạch sẽ và thuần khiết Kỷ Vân Thư chăm chú, mang theo tình cảm đậm sâu và sự lưu luyến rời.
"Sao ngươi tới đây?"
Giọng cô chút nghẹn ngào.
"Ta đến tiễn Thư nhi.”
Nói Vệ Dịch đưa một vật mặt cô: “Cho cô ."
Hả?
Đó là một tờ giấy thư gấp ngay ngắn.
Cô đón lấy, định mở thì ngăn .
Vệ Dịch đưa tay ấn lên tờ giấy: "Đợi Thư nhi đường hãy xem."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-500-truoc-co-soi-du-sau-co-truy-binh.html.]
Đầu ngón tay cầm thư của cô siết chặt, cô cũng hỏi nhiều, gật đầu nhét bức thư tay áo.
Ngay đó, Vệ Dịch dang tay ôm chầm lấy cô, nhắm mắt vùi đầu hõm cổ mịn màng của cô.
"Thư nhi, ôm cô thêm một cái."
Vừa , đôi tay càng siết chặt hơn!
Kỷ Vân Thư chỉ cảm thấy lồng n.g.ự.c chấn động, cứ để mặc cho ôm.
Mọi thứ xung quanh trong khoảnh khắc dường như trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Ánh mắt đều đổ dồn về phía . Hai đàn ông ôm giữa đường, quả thực quá chấn động. Cảnh mà máy phim thì đúng là nên , còn tạo chủ đề nóng, kiếm chút tiền tiêu vặt.
Vì xe ngựa dừng khá lâu, Đường Tư thắc mắc lầm bầm: "Sao nữa thế?"
Mạc Nhược đang khoanh tay dựa thành xe giả vờ ngủ, chậm rãi nhả một câu: “Trước sói dữ, truy binh."
Hả?
Câu e là chỉ mấy kẻ văn nhân nhã sĩ mới hiểu nổi.
Đường Tư nhíu mày, dứt khoát thò đầu ngoài xem xét.
Không thì thôi, một cái giật nảy .
"A Kỷ của mà ôm với Vệ Dịch, nhầm ? Hai gã đàn ông, thật hổ.”
Cô tức tối nắm chặt tay.
Mạc Nhược ở bên cạnh trộm.
Đường Tư nhoài nửa cửa sổ, đôi mắt sắc lẹm chằm chằm cặp "uyên ương" đang ôm .
Mãi một lúc lâu mới thấy Vệ Dịch buông Kỷ Vân Thư .
Hắn vẫn : "Thư nhi nhất định nhớ đón . Ta hứa với cô, nhất định sẽ chăm chỉ học chữ và thơ với Phó thúc, cũng sẽ ngày càng hơn."
Cô vô cùng an ủi, đưa tay vuốt ve đầu .
"Trong thời gian vắng mặt, ngươi nhất định chăm sóc bản cho , lời Phó thúc, ?"
"Biết ."
"Ngoan!"
"Thư nhi cũng thế nhé, đường tự chăm sóc . Buổi tối nhớ mặc thêm áo, đừng để lạnh, nếu cô ho là ho lâu. Còn nữa, cô thích ăn cá cho hành, đừng ăn nữa, đợi cô về bảo Phó thúc cho cô, món cá ông cô nhất định sẽ thích. Phải ..."
Tóm là lải nhải một tràng dài.
Kỷ Vân Thư ngăn cản , để mặc cho tiếp. Nghe đến cuối cùng, cô kìm mà bật , nước mắt lăn dài má xuống cằm và cổ.
Cô mở lời: "Vệ Dịch, cảm ơn ngươi."
Hắn lắc đầu, đưa tay lau nước mắt cho cô, : "Thư nhi đừng , sẽ sống thật ."
Cô c.ắ.n môi: "Ta đây."
" cô đường bảo trọng."
Cô khẽ gật đầu, cuối cùng c.ắ.n răng, dứt khoát rời .
Vệ Dịch ngẩn ngơ tại chỗ, theo bóng lưng mảnh mai , miệng mấp máy nhưng rốt cuộc gọi cô nữa. Mãi đến khi thấy cô lên xe ngựa, mới hít mũi, khẽ gọi trung một tiếng "Thư nhi".
Nụ mặt cũng cứng , trong thần sắc ánh lên một cảm xúc khó đoán.
Hắn trơ mắt đoàn xe ngựa chuyển bánh, trong tầm mắt , ngày càng xa dần.
Từng chút từng chút biến mất!
...
Trong xe ngựa, Kỷ Vân Thư cố gắng giữ bình tĩnh, nén nỗi buồn trong lòng. Đợi xe ngựa một đoạn, cô mới vén rèm về phía .
còn thấy bóng dáng Vệ Dịch nữa.
Cảnh Dung thấy cô như vô cùng đau lòng, nhưng chỉ thể lặng lẽ ở bên cạnh, phiền cô.
Đoàn xe ngựa rời khỏi thành Cẩm Giang, tiếp tục về phía Bắc. Suốt dọc đường, Kỷ Vân Thư một lời nào, thần sắc hoảng hốt như mất hồn.
Mà suốt đường thấy tiếng Vệ Dịch, đám thị vệ cảm thấy chút quen.
Có : "Các ngươi xem, tại Kỷ để Vệ công t.ử ở Vệ phủ?"
"Thế mà cũng ? Kỷ là lo Vệ công t.ử thương nên mới đưa ngài cùng."
"Nhắc mới nhớ, Vệ công t.ử cũng thật tình nghĩa. Lúc tên b.ắ.n tới, ngài chẳng hề suy nghĩ chắn mặt Kỷ , đến mạng cũng chẳng cần. Bình thường vẻ nhu nhược, ngờ lúc nguy cấp dũng như thế."
Ai nấy đều tự thẹn bằng!