Đau?
Bạn đồng môn chế giễu : "Giờ ngươi mới đau , cái khí thế hung hăng lúc nãy ? Ta ngươi cũng thật là, trêu ai trêu trêu một phụ nữ, thấy , giờ chịu thiệt đấy."
"Ai mà con mụ đó võ công chứ, thì động thủ, thật đê tiện, đúng là tiểu nhân.”
Lâm Thù gào lên tức tối, trong lòng như ngọn lửa đang thiêu đốt!
"Thôi , bớt giận , duy nữ t.ử tiểu nhân nan dưỡng dã (chỉ đàn bà và tiểu nhân là khó dạy bảo) mà. Hơn nữa ngươi đ.á.n.h thì thôi , bọn xem, đứa nào cũng cho nông nỗi ."
"Cũng do ?"
Người bạn đồng môn vẻ mặt bất lực, trợn mắt, cố ý ấn mạnh tay vết thương của .
Hắn đau đến nghiến răng!
vẫn ráng nhịn xuống.
Lại hỏi: "Phải , con nha đầu điên khùng đó giờ đang gì?"
"Còn gì nữa, thầy phạt cô dọn dẹp sạch sẽ lớp học, đến Nho đường quỳ một đêm."
Lâm Thù kinh ngạc: "Chỉ thế thôi á?"
"Chứ còn nữa? Ta thấy thầy nể mặt vị Cảnh công t.ử , đó rốt cuộc là ai mà đến thầy cũng nhún nhường ba phần."
Lâm Thù còn đang mong chờ thầy giáo trút giận cho , nào ngờ...
Hắn tức đến hộc máu.
Không cam tâm : "Chuyện thể bỏ qua như ."
Người bạn đồng môn hỏi: "Ngươi gì? Còn chê chuyện ban nãy đủ lớn ?"
"Ta lớn thế bao giờ ai bắt nạt như , mối thù nhất định báo."
"Vậy ngươi định gì?"
Hắn tà ác: "Trong thư viện chúng chẳng nuôi rắn ?"
Vừa đến đó, nổi da gà, co rúm hỏi: "Rốt cuộc ngươi gì?"
"Cho bọn họ một bài học."
"Ngươi đừng gây chuyện nữa."
Hắn gian xảo, thầm nắm chặt nắm đấm.
Lúc , một gã béo phệ mặt mày núc ních mỡ bê một cái chậu gỗ tới, từng thớ thịt rung lên theo mỗi bước .
Biết cũng định đến đây tắm, mấy bèn chặn .
"Lộ béo, ngươi đừng xuống nữa, trong chứa nổi nhiều thế ."
Gã béo họ Lộ bể nước nóng, chỉ tay : "Chỗ rộng thế mà?"
"Rộng thì rộng, nhưng ngươi xuống thì hết rộng."
"Thế ? Không tắm ? Người mực ."
Mấy : "Bên núi chẳng cái giếng ? Ngươi sang bên đó tự múc nước mà tắm."
Cũng hùa theo: " đấy, ngươi đừng chen chúc với bọn nữa."
"Mau sang bên đó tắm , bình thường ở đây ít thì thôi, ngươi xem, hôm nay đều đang tắm, ngươi đừng chen xuống nữa."
Gã béo cuống lên: "Cái giếng núi cả năm nay dùng , ai nước trong đó sạch , đợi các ngươi tắm xong tắm ?"
Một khoanh tay mặt , hất hàm : "Này Lộ béo, ngươi lo cái gì, cả đầy mực của ngươi xem, chẳng lẽ còn sạch hơn nước giếng chắc? Ngươi mau qua đó , cho ngươi nhé, núi vẫn luôn đồn đại là ma đấy, ngươi mà ngay bây giờ, đợi quá giờ Tý ma hiện lên thì..."
Giọng điệu đầy vẻ dọa dẫm!
Mọi cũng bắt đầu hùa dọa .
Vốn dĩ trong thư viện thích tên Lộ béo , càng thích đống mỡ , bình thường cũng chẳng ở cùng , giờ tắm rửa cũng tách riêng .
Lộ béo ghét bỏ cũng chẳng ngày một ngày hai, tủi , khổ nỗi chỗ dựa, học hành chẳng , đầu óc thì ngu ngốc!
Thế là...
Hắn đành bê cái chậu gỗ của lủi thủi về phía cái giếng núi để tắm.
Phía lưng là từng tràng chế giễu!
Lâm Thù cũng nhân lúc dẫn theo hai cùng phe lén lút rời .
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-514-troi-sang-lai-la-mot-trang-hao-han.html.]
Trong lớp học.
Đường Tư dọn dẹp gì, rõ ràng là đang trút giận lên đống bàn ghế hỏng.
Vừa đá than vãn: "Ta sai, rõ ràng là tên họ Lâm ăn xấc xược , đ.á.n.h còn nhẹ đấy, chỉ quất hai roi mà còn khâu miệng cho hả giận."
Hận lắm chứ!
Trong lớp học, ngoài tiếng càm ràm của cô còn tiếng bàn ghế loảng xoảng.
Không cô hỏng thêm mấy cái bàn nữa.
Mạc Nhược vẫn , ôm bầu rượu ở cửa, dựa nghiêng cánh cửa gỗ, như giám thị chằm chằm cô.
Chỉ trong một nén nhang, Đường Tư lải nhải suốt cả nén nhang.
Tai sắp mọc kén đến nơi !
Đường Tư thấy cứ ì đấy động đậy, lấy cán chổi chọc mạnh xuống đất: "Ngươi thấy dọn dẹp bao giờ ? Ngồi đấy vui lắm ? Cũng đường giúp một tay, đúng là đồ m.á.u lạnh vô tình."
Máu lạnh vô tình?
Hắn : "Quả thực từng thấy ai dọn dẹp bao giờ, nhất là kiểu dọn dẹp như cô."
"Ta ?"
Hắn đáp!
"Nói chứ, dọn dẹp thế thì ?"
Mạc Nhược vẫn trả lời, tu một ngụm rượu, .
Điều chọc giận Đường Tư, cô chống nạnh: "Ngươi cái gì mà ?"
Mạc Nhược nhún vai: "Ta ."
"Rõ ràng nãy ngươi ."
"Thì nào?"
"Ngươi..."
"Chẳng lẽ cho ?"
Đường Tư tức đến nghiến răng ken két, cán chổi trong tay dộng mạnh xuống đất, tay nắm chặt thành đấm: "Ngươi rõ ràng là xem trò , mau , đừng ở đây vướng chân vướng tay, kẻo cái chổi trong tay mắt quét trúng ngươi đấy."
Đe dọa !
Mạc Nhược chẳng sợ chút nào!
Hắn còn nghênh ngang tới, xuống một cái bàn lau sạch, hai tay chống lên đùi, như phụ nữ đang tức giận mặt.
Tay chỉ một vòng xung quanh: "Đường cô nương, cô thế là dọn vệ sinh? Rõ ràng là đang đập phá đồ đạc, cái nào hỏng cũng cô cho hỏng, cứ thế cô lật tung chỗ lên mất."
"Mặc kệ !”
Cô giơ chân đá mạnh một cái bàn.
Rầm một tiếng!
Mạc Nhược đảo mắt, đầy ẩn ý, đưa điều kiện: "Đường cô nương, là thế , cô mở miệng cầu xin một câu, sẽ cho giúp cô, thế nào?"
Cầu xin ngươi?
Nằm mơ!
"Bà cô đây c.h.ế.t cũng cầu xin ngươi!”
Cô cứng đầu .
Mạc Nhược dang hai tay: "Đã thì hết cách , nếu khi trời sáng mà cô dọn sạch chỗ , thì Cảnh Dung nhất định sẽ c.h.ặ.t t.a.y cô đấy. Đến lúc đó tay ăn cơm thì đừng trách cho cô cơ hội."
Hắn vắt chéo chân, ngay ngắn.
Đường Tư ngốc, lớp học bừa bộn, thể dọn sạch trong một đêm.
Người ...
Đại trượng phu co dãn !
Biết tiến lui!
Huống hồ cô còn là một tiểu nữ tử, cùng lắm là thỏa hiệp một , trời sáng là một trang hảo hán.