NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 516: Xác suất sao Hỏa đâm vào Trái Đất

Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:02:35
Lượt xem: 149

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Tư thò đầu ngoài, thấy Lâm Thù và hai tên đồng bọn đang xổm ở góc tường với dáng vẻ vô cùng lén lút.

Trông như đang chờ xem kịch !

Khoảnh khắc đó, Đường Tư tức điên , khóe miệng nhếch lên một nụ tà ác, cong ngón tay gõ nhẹ lên cửa sổ.

Cốc cốc!

Nghe tiếng động, Lâm Thù và đồng bọn ngẩng đầu lên.

Ngay khoảnh khắc đó, Đường Tư dốc ngược bọc rắn trong áo xuống, bốn con rắn rơi trúng đầu và chui tọt trong áo bọn họ.

"A!"

Ba tên sợ hãi hét toáng lên, bật dậy như lò xo, điên cuồng giãy giụa.

Một con rắn hất văng xuống đất, ba con còn chui tọt trong áo ba tên . Dù là rắn nhà nuôi nhưng cũng dọa cho bọn họ toát mồ hôi lạnh.

Ba tên như điện giật, vội vàng cởi phăng quần áo, cho đến khi cởi trần trùng trục thì ba con rắn mới rơi khỏi áo.

Có lẽ lũ rắn cũng dọa sợ, hình dài ngoằng trơn tuột lập tức chui tọt bụi cỏ bên cạnh.

Vèo một cái, mất hút!

Cả ba tên cứng đờ!

Đứng chôn chân tại chỗ, môi trắng bệch.

Đường Tư nhịn ha hả: "Đáng đời, còn chơi khăm bà cô đây ? Không bà cô đây lớn lên trong rừng núi ? Mấy con rắn ranh mà đòi dọa , ."

"Con mụ điên.”

Lâm Thù c.h.ử.i đổng.

"Ai là con mụ điên, ngươi nữa xem. Còn tự xưng là học, rõ ràng là ch.ó nhả ngà voi, dạy dỗ đủ ?"

Cô nắm chặt nắm đấm.

Lâm Thù cởi trần đó, từng thớ thịt run lên bần bật, định xông lên thì hai tên đồng bọn giữ .

Một thì thầm tai : "Lâm Thù, cô võ công đấy."

"Biết võ công thì ngon lắm ? Thì coi trời bằng vung? Định loạn cả cái thư viện Minh Sơn lên chắc?”

Hắn giận dữ gầm lên: “Con nha đầu hoang dã , cho ngươi , đừng tưởng chống lưng cho ngươi thì coi như chuyện lúc từng xảy ."

"Thì nào? Ngươi báo thù ?”

Đường Tư định rút chiếc roi bạc bên hông : “Bà cô đây từng chịu thiệt thòi bao giờ, roi bạc trong tay càng từng thất thủ. Hai roi lúc e là ngươi nếm đủ mùi vị, là..."

Đôi mắt đằng đằng sát khí mở to!

Khi cô định nhảy qua cửa sổ ngoài thì một bóng bất ngờ xuất hiện, chắn mặt cô qua khung cửa sổ.

Cảnh Dung?

Hắn đưa Kỷ Vân Thư nghỉ ngơi ? Đang yên đang lành chạy tới đây gì?

Chỉ thấy liếc mắt, nghiêm giọng với Đường Tư: "Vào trong quỳ ngay."

Không cho phép mặc cả nửa lời!

Đường Tư chỉ đám : "Là bọn họ..."

Cảnh Dung: "Cô thích ngắm đàn ông cởi truồng lắm ?"

Phụt!

Phun một ngụm máu.

là Lâm Thù và đồng bọn vẫn đang cởi trần.

Dù cô câu nệ tiểu tiết đến thì cũng thấy ngượng ngùng, trừng mắt chỗ khác, đó vung tay đóng sập cửa sổ .

Cảnh Dung như ăn quả đắng, bụi từ cửa sổ rơi đầy mặt, đưa tay lau mặt, sang ba gã đàn ông cởi trần mặt.

Hất hàm về phía đống quần áo đất: "Còn mau nhặt lên, đợi mặc hộ các ngươi chắc?"

Ba tên vội vàng nhặt quần áo lên!

Cảnh Dung tỏ hứng thú, khoanh tay ngực, dựa nửa tường, thưởng thức cảnh tượng "xuân quang" mắt.

Sau đó thong thả buông lời: "Các ngươi cũng rảnh rỗi thật đấy, sắp đến giờ Tý còn chạy đây chơi rắn. Sao? Có cần nhóm lửa nấu nồi canh rắn cho các ngươi ?"

"Ai chơi rắn chứ?"

"Không chơi rắn, chẳng lẽ chạy đây cởi quần áo? Sở thích cũng mới mẻ đấy."

Miệng lưỡi độc địa quá!

Khiến bọn họ câm nín.

Ba tên lúi húi mặc xong quần áo!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-516-xac-suat-sao-hoa-dam-vao-trai-dat.html.]

Hắn liếc Lâm Thù, trêu chọc: "Ngươi ăn một roi, vết thương vai còn lành, thế mà trong xương cốt cái gen đê tiện, cứ thích chạy đây để hành hạ."

Lâm Thù lườm : "Ai đến để hành hạ chứ? Con nha đầu hoang dã tự phạm , bọn đến dạy dỗ nó là đáng đời."

Nói định lao tới mở cửa sổ, tay vươn Cảnh Dung bẻ ngược .

"Còn loạn nữa, bẻ gãy tay ngươi."

"Đau!"

Cảnh Dung hất mạnh .

"Biết đau thì , thì an phận chút ."

Lâm Thù nhíu mày, vẻ mặt cam tâm, tay đau, lưng cũng đau, vội vén áo lên xem, lúc mới phát hiện eo rắn c.ắ.n một miếng.

"Lâm Thù, ngươi rắn c.ắ.n ?"

"Vết c.ắ.n sâu quá."

Hai tên đồng bọn kinh hãi!

Hắn buông áo xuống, nghiến răng, tỏ vẻ bất cần: "Chỉ là c.ắ.n một cái thôi mà, rắn độc , bôi tí t.h.u.ố.c là khỏi ngay."

Cảnh Dung và Mạc Nhược dù cũng lớn lên cùng từ khi còn mặc xà lỏn, bệnh nặng chữa nhưng bệnh nhẹ vẫn , vết thương đó quả thực sâu, và dù là rắn nhà nuôi nhưng độc.

Hắn lạnh lùng : "Nọc rắn chuyện đùa ."

"Không cần ngươi lo!"

"Ta là lo cho ngươi, ngươi sống c.h.ế.t chẳng liên quan gì đến . Tuy nhiên vẫn nhắc nhở ngươi một câu, an phận thủ thường, đừng gây thêm rắc rối, bởi vì chịu thiệt là chính ngươi thôi."

Bỏ những lời , bèn rời !

Để mặc Lâm Thù xuýt xoa kêu đau, hai bạn dìu về phòng bôi thuốc.

Cảnh Dung về phòng tìm Mạc Nhược ở Nho đường.

Thấy vẫn bậc đá bên ngoài Nho đường, bên cạnh từ lúc nào thêm hai bầu rượu, uống ngửa đầu ngắm bầu trời đầy .

"Biết ngay là ngươi vẫn ở đây mà."

Hắn xuống cạnh Mạc Nhược, tiện tay giật lấy bầu rượu trong tay y, nhắc nhở: "Đây là thư viện, quy củ ngươi đấy, đừng phạm để Vu phu t.ử bắt , ngươi cũng lão già đó tinh quái lắm."

"Sợ cái gì? Lão già đó ở đây ."

Thế là Mạc Nhược giật bầu rượu.

Tu một ngụm lớn!

Lại hỏi: "Ngươi Nho đường ?"

"Ừ, Vân Thư xem cô thế nào thôi."

"Con nha đầu đó ?"

"Cô thì ? Khỏe re, chẳng rụng sợi tóc nào. Ngược đám Lâm Thù , cứ chịu yên, nhất quyết cứng đầu cứng cổ bắt mấy con rắn đến, kết quả tự c.ắ.n một miếng.”

Cảnh Dung vội thêm: “Lát nữa ngươi bốc cho thang thuốc."

Nghe xong, Mạc Nhược chìa tay : "Đưa đây!"

"Cái gì?"

"Tiền chứ cái gì! Bốc t.h.u.ố.c mất tiền chứ, là thần y, chuyện bốc t.h.u.ố.c miễn phí cho ?”

Bộ dạng tham tiền.

Cảnh Dung lườm một cái cháy mắt.

Hai ha hả.

Một lúc , Cảnh Dung trầm mặt xuống, đột nhiên nghiêm túc: "Thực , Đường Tư giống Khổng Ngu."

Hả?

Tay Mạc Nhược khựng , ngay lập tức tiếp tục uống rượu, giọng điệu vẻ bâng quơ hỏi một câu: "Sao thấy thế?"

Sao thấy thế!

, thấy thế?

Một là nước, một là lửa!

Xác suất nước hòa tan trong lửa còn thấp hơn cả xác suất Hỏa đ.â.m Trái Đất.

Cảnh Dung cụp mắt xuống một lúc lâu mới : "Hai họ quả thực như của hai thế giới khác , nhưng Đường cô nương giống như một con khác mà Khổng Ngu luôn giấu kín trong lòng. Con đó nhiệt huyết, hoạt bát, tùy hứng, thậm chí là kiêu ngạo, là mặt mà cô dám thể hiện . Thoạt khác biệt, nhưng hiểu cảm thấy họ giống đến lạ."

Khóe miệng Mạc Nhược nhếch lên nụ , hồi lâu ...

"Có lẽ ."

 

 

Loading...