NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 518: Trục vớt hài cốt
Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:02:37
Lượt xem: 136
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một bộ hài cốt trọn vẹn?
Dù hiểu về cấu trúc xương cốt, nhưng ít nhất cũng đống hài cốt mặt đất quả thực thiếu sót, đến cả đầu lâu cũng .
Một cao lớn , chất vấn: "Chẳng lẽ ngươi hiểu những thứ ?"
Cô hiểu?
Thì e là chẳng ai hiểu nữa!
Kỷ Vân Thư : "Cơ thể 206 cái xương, hiện giờ vớt lên từ giếng, cộng thêm những mảnh xương ngón tay ngón chân vỡ vụn, cũng rõ ràng là đủ 206 cái."
"Nói nhảm!"
Nói nhảm?
Người xưa đúng là ngu !
Lúc , Vu phu t.ử bước nhỏ lên phía , : "Kỷ nếu hiểu về xương cốt, theo ý ngài thì ?"
Hỏi ý kiến!
Học trò của ông lập tức : "Học trò cho rằng rõ ràng là đang bậy bạ. Thầy ơi, chúng cứ chuyển đống xương , đợi nha môn đến xử lý."
"Vừa Kỷ chẳng ? Nếu di chuyển nữa sẽ hỏng đống xương trắng , chi bằng ý kiến của hãy quyết định. Chuyện xảy trong thư viện, thể coi thường."
Vị Kỷ nổi tiếng kinh thành , dù Vu phu t.ử ở tận Tịnh Kinh, ẩn cư nơi rừng núi từng danh, nhưng học trò quan ở kinh thành của ông sớm nhắc đến trong thư, dù chỉ qua loa vài câu, nhưng thể học trò ông nhắc đến trong thư thì tự nhiên nhân vật tầm thường.
Ông quyết định!
Ông khẽ cúi hành lễ với Kỷ Vân Thư. Thấy , Kỷ Vân Thư cũng lập tức chắp tay đáp lễ.
Thế chẳng tổn thọ cô ?
"Vu phu t.ử gì cứ thẳng, vãn bối tự nhiên sẽ ."
"Kỷ , chuyện của ngài ở kinh thành, học trò nhắc đến trong thư, cũng ngài và Cảnh công t.ử đang vội đến Ngự Phủ việc. Thư viện Minh Sơn hơn bốn mươi năm nay từng xảy chuyện thế , mong thể nán thêm hai ngày, rõ vụ hài cốt trong giếng ."
"Vu phu t.ử nhờ cậy, tại hạ tự nhiên sẽ từ chối."
"Đa tạ !"
Để tên nam t.ử gầy yếu điều tra?
Học trò thư viện Minh Sơn kinh ngạc lấy lạ, kinh ngạc vì thư từ kinh thành nhắc đến vị Kỷ ? Lấy lạ là tại Vu phu t.ử tin tưởng một ngoài như ?
Đám bắt đầu thì thầm bàn tán!
Kỷ Vân Thư liếc Cảnh Dung, như hỏi ý kiến .
Cảnh Dung đón lấy ánh mắt cô, mặt lạnh tanh, mắt trầm xuống, gật đầu.
Cô cứ tra !
Thế là Kỷ Vân Thư mới nghiêm mặt, cái giếng sâu hun hút lưng, : "Bộ hài cốt đầy đủ, những phần xương còn chắc vẫn ở giếng, cần trục vớt lên càng sớm càng . Tuy nhiên...”
Ánh mắt cô quét một vòng, tiếp: “Để tránh hỏng xương trong quá trình trục vớt, nên dùng thùng trực tiếp múc lên, mà nên một xuống , vớt bộ xương còn lên."
Xuống giếng vớt xương?
Mọi xong đều ngớ , sống lưng lạnh toát.
"Cái giếng bỏ hoang gần cả năm , bên còn c.h.ế.t, ai dám xuống chứ?"
" đấy, lỡ giếng thứ gì sạch sẽ thì thế nào?"
Chẳng ai nhận cái việc cả.
là một lũ hèn nhát!
Cảnh Dung hiệu cho Lang Bạc bên cạnh: "Ngươi xuống ."
"Vâng!"
Tiếng trả lời vang dội.
Nam t.ử hán đại trượng phu sợ gì mấy cái , xắn tay áo lên là !
Lang Bạc sai tìm một sợi dây thừng chắc chắn buộc , cầm thêm cái bật lửa chuẩn xuống.
Hắn bước chân miệng giếng thì Kỷ Vân Thư đưa cho một miếng vải.
"Bịt mũi , t.h.i t.h.ể ngâm trong nước một năm, cộng thêm vi khuẩn sinh sôi quanh giếng, bên thể khí độc, đề phòng vẫn hơn."
"Vâng."
Lang Bạc nhận lấy, buộc vải lên mặt bịt mũi, đó cẩn thận leo xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-518-truc-vot-hai-cot.html.]
Người bên cẩn thận giữ dây thừng, thả xuống từng chút một.
Cho đến khi bên hô lên một tiếng "Dừng!"
Dưới đáy giếng tối om, Lang Bạc ngậm bật lửa, soi một vòng xung quanh. Những viên gạch đá loang lổ phủ đầy rêu xanh bóng nhẫy, kỹ còn thấy những con bọ nhỏ xíu bò lổm ngổm, tụ thành từng đám, khiến nổi da gà.
Và dù bịt mũi bằng vải, mùi hôi thối kinh tởm bốc lên từ nước giếng vẫn len lỏi qua từng sợi vải chui mũi .
Cái mùi đó giống như mùi thịt thối trộn lẫn với mắm tôm, xộc thẳng mũi khiến buồn nôn.
Lang Bạc thề rằng đây tuyệt đối là cái mùi thối nhất từng ngửi trong đời.
Hắn cố nén cảm giác buồn nôn đang cuộn trào trong dày, đưa tay mò mẫm đáy nước...
Tiếng nước bì bõm vang lên.
Một lúc lâu , hét lên vọng lên : "Kéo lên!"
Giọng chút mệt mỏi.
Người bên kéo lên, thấy đang ôm một bọc quần áo chứa đầy những mảnh xương vụn, lẫn trong đó còn cành cây ngọn cỏ.
Hắn cẩn thận đặt những mảnh xương đó xuống đất!
Trong đó hộp sọ, một xương , lồng n.g.ự.c và vài cái xương sườn.
Kỷ Vân Thư : "Chưa đủ, xuống vớt tiếp."
Chị hai , chị tưởng đang ăn buffet chắc?
Còn lấy cho đủ!
Lang Bạc hai lời, hít một thật sâu khí trong lành tiếp tục xuống giếng!
Một lát lên, tay ôm thêm một đống xương.
Cặp mắt sắc bén của Kỷ Vân Thư quét qua đống xương: "Vẫn thiếu hai mảnh xương mặt hộp sọ và xương cổ tay."
Muốn vẽ chân dung c.h.ế.t lúc còn sống thì thể thiếu xương mặt .
Còn về...
Xương mặt là gì?
Xương cổ tay là gì?
Lang Bạc .
Dù cứ theo lời Kỷ Vân Thư xuống tìm tiếp là . Kết quả là mò mẫm đáy giếng lâu, cuối cùng cũng tìm đủ những mảnh xương còn thiếu.
Tròn 206 cái xương, lớn nhỏ thiếu một cái!
Chuyến cuối cùng Lang Bạc lên, tay còn ôm theo một cái bình rượu, đặt xuống đất : "Kỷ , còn vớt một cái bình rượu, ngài xem cũng là của c.h.ế.t ?"
Bình rượu?
Kỷ Vân Thư tò mò , chỉ là một cái bình thường thôi mà.
Tuy nhiên, Mạc Nhược nãy giờ vẫn im lặng quan sát bên cạnh, đến đồ liên quan đến rượu là tỉnh cả , lững thững bước từ góc khuất trong đám đông, mắt dán chặt cái bình rượu đất, đó xuống, chun mũi hít hít.
Ngửi ngửi!
Vẻ mặt say mê gật đầu: "Ừm, rượu tùng hoa thượng hạng."
Trời ạ!
Ngươi tuổi ch.ó ?
Lang Bạc ngạc nhiên, nghi ngờ: "Mạc công tử, cái mà ngài cũng ngửi á?"
"Đương nhiên!"
" rượu trong bình bay hết từ lâu , là rơi xuống giếng cùng c.h.ế.t."
Vẫn nghi ngờ.
Mạc Nhược dậy, khóe miệng nở nụ tự tin, quanh một vòng, : "Chẳng lẽ các ngươi từng đến rượu lâu năm ? Rượu lâu năm thơm nhất kể đến rượu tùng hoa. Rượu để càng lâu càng nồng, dù bay mấy năm, chỉ cần cái bình còn đó là ngửi . Huống hồ rượu ngon trong thiên hạ uống vô , mũi ngửi mùi thối thính nhưng ngửi mùi rượu thì dù cách xa trăm dặm cũng ngửi thấy. Nếu tin, cứ mang cái bình rượu đến chỗ nấu rượu, để mấy chủ quán rượu xem kỹ, xem đúng ."
Nhướng mày!
Cảnh Dung thầm nhếch mép, tên tên nhóc thối, đúng là bắt cơ hội là khoe khoang.
Mạc Nhược cảm thấy quanh đang tỏa hào quang rực rỡ.
Mau khen , mau khen !