NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 522: Mò kim đáy bể

Cập nhật lúc: 2025-12-19 15:17:30
Lượt xem: 125

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Điền theo bản năng nắm chặt cổ tay , giấu lưng.

Chuyện mắc bệnh xương tay, bao năm nay giấu kỹ, ngay cả ở cùng phòng cũng .

thì chuyện cũng ảnh hưởng đến con đường quan của !

giờ Kỷ Vân Thư vạch trần mặt , cũng chẳng còn lý do gì để chối cãi nữa, nếu thì chẳng sẽ coi là hung thủ .

Thế là, yết hầu chuyển động vài cái, khó nhọc thừa nhận: "Phải, đúng là bệnh xương tay."

Mọi , chút bất ngờ!

Kỷ Vân Thư chằm chằm bàn tay giấu lưng, : "Thực ngươi cũng cần lo lắng quá, bệnh xương tay là bệnh thường gặp, nan y gì, chỉ cần tìm đúng t.h.u.ố.c là sẽ khỏi thôi."

"Chuyện ... thể nào, đại phu đều là hết cách ."

"Tự cách thôi."

Cô liếc Mạc Nhược.

Vậy nên...

Huynh đài , chuyện giao cho đấy, kê đơn t.h.u.ố.c , tốn thời gian của .

Mạc Nhược chỉ tự tát cho một cái, tại lúc đầu theo chứ? Lúc đó mang Vệ Dịch theo, hoặc một tiêu d.a.o đến Ngự Phủ hơn ?

Cứ đ.â.m đầu cái hố to đùng gì, chẳng tự đào mố chôn ?

Suốt dọc đường , Kỷ Vân Thư cứ phá án, còn thì cứ cứu .

Mệt c.h.ế.t !

Lương Điền tràn đầy hy vọng, tay cứu .

Đang định bái tạ thì...

Vu phu t.ử nghiêm giọng với Lương Điền: "Tuy do ngươi g.i.ế.c, nhưng ngươi đam mê cờ bạc, thư viện Minh Sơn thể dung thứ cho loại học trò hư hỏng như ngươi nữa."

Như sét đ.á.n.h ngang tai!

Lương Điền gọi một tiếng: "Thầy ơi..."

Bịch một tiếng!

Hắn quỳ sụp xuống.

Vẻ mặt đầy hối hận: "Trò thực sự , dám nữa , thầy tha cho trò , cho trò thêm một cơ hội nữa."

Tha cái con khỉ!

Vu phu t.ử dạy học bao năm, học trò hư hỏng cũng , nhưng thấy ai nghiện cờ b.ạ.c như Lương Điền. Nếu để tiếp tục ở thư viện, thứ nhất là hỏng nề nếp học tập của thư viện, thứ hai là vả mặt thầy như ông.

Ông phẫn nộ phất tay áo: "Đưa , từ nay về còn là học trò của thư viện Minh Sơn nữa, ngoài cũng cấm nhắc đến."

"Thầy ơi..."

Hắn gào lên trong nước mắt.

Hắn là đầu tiên đuổi khỏi thư viện Minh Sơn!

Mất mặt quá!

Hai học trò theo lệnh Vu phu t.ử tiến lên xốc nách Lương Điền đang quỳ đất, lôi xềnh xệch ngoài.

Từ xa vẫn còn thấy tiếng kêu la t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết của ...

Vu phu t.ử ghế ôm ngực, đau nhói từng cơn. Vừa mới hồi phục cú sốc về cái c.h.ế.t của Quách Hòa, giờ Lương Điền chọc tức suýt chút nữa thì đứt .

Thấy , Mạc Nhược lập tức tiến lên: "Vu phu tử, sức khỏe quan trọng, ngài giao chuyện cho Kỷ thì cứ để lo liệu . Hay là ngài về phòng , để bắt mạch kê đơn cho ngài."

Vu phu t.ử há miệng định gì đó nhưng thốt nên lời, đành cúi đầu đồng ý.

Thế là Mạc Nhược và các học trò dìu ông rời .

Trước khi , ông dặn dò các học trò nhất định theo lời Kỷ Vân Thư, theo chỉ thị của cô.

Mọi !

thực Kỷ Vân Thư lúc cũng đang bí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-522-mo-kim-day-be.html.]

Hiện tại dựa bộ hài cốt , cô chỉ thể tạm thời kết luận danh tính nạn nhân và việc nạn nhân thương khi c.h.ế.t, còn những chuyện khác vẫn là một mớ bòng bong trong lòng cô.

Cô trầm ngâm: "Tuy hung thủ là sức lực lớn, nhưng chỉ dựa điểm mà điều tra thì chẳng khác nào mò kim đáy bể."

thì đời khỏe mạnh nhiều vô kể!

Thương Trác nãy giờ vẫn im lặng trong đám đông bỗng bước lên mặt Kỷ Vân Thư, khiêm tốn : "Thầy tin tưởng Kỷ , chúng đương nhiên cũng tin tưởng ngài. Chỉ cần tìm kẻ g.i.ế.c Quách Hòa, cần chúng gì, chúng sẽ dốc sức phối hợp."

Hắn tin Kỷ Vân Thư!

Hắn cũng thư sinh mặt tầm thường, chính xác hơn là những cùng vị thư sinh nhỏ bé đều dạng .

Kỷ Vân Thư gật đầu khách sáo với , hiếm khi trong đám học trò của Vu phu t.ử hiểu chuyện như .

: "Vu phu t.ử tin tưởng tại hạ, tại hạ đương nhiên sẽ dốc hết sức điều tra vụ án . Trước khi quan phủ đến, cũng xin tạm thời đừng rời . Hiện giờ bằng chứng nhiều, thể đưa kết luận gì, cứ giải tán , khi nào tìm bằng chứng mới, sẽ gọi ."

Mọi gật đầu!

Lần lượt giải tán.

Thực cũng từ lâu , từ lúc bộ hài cốt ghê rợn vớt lên, ai nấy đều toát mồ hôi lạnh, sống lưng lạnh toát, giờ mau uống ngụm nước để trấn an tinh thần!

Thương Trác dừng , liếc bộ hài cốt, nhanh chóng thu hồi ánh mắt, : "Cái c.h.ế.t của Quách Hòa quả thực khiến bất ngờ và tiếc nuối. Ta và chỉ là đồng môn mà năm xưa còn ở cùng một phòng, quan hệ , nay ... Haizz, mong sớm tìm hung thủ, trả công bằng cho Quách Hòa."

"Tại hạ sẽ cố gắng hết sức!"

"Đa tạ!"

Hắn chắp tay hành lễ rời .

Ở đây chỉ còn Kỷ Vân Thư, Cảnh Dung, Lang Bạc, Đường Tư đang bậc thềm đá, cùng Thời T.ử Nhiên và mấy thị vệ.

" là đám mọt sách vô dụng!"

Người lên tiếng là Đường Tư.

Cô nàng chống tay dậy, do quỳ cả đêm nên chút khó khăn, tập tễnh bước đến bên bộ hài cốt, bĩu môi chê bai: "Ngươi thấy bộ dạng đám thư sinh , ai nấy như gặp ma, chỉ là đống xương thôi mà, gì đáng sợ chứ?"

Nói xong, cô nàng đưa tay định cầm một cái xương sườn lên.

Kỷ Vân Thư lập tức giữ tay cô , đẩy .

"Đừng loạn."

"Ngươi căng thẳng cái gì? Chỉ là mấy khúc xương vụn thôi mà, như báu vật bằng?”

Cô nàng bịt mũi, lấy tay phẩy phẩy mặt: “Phải công nhận là cái bộ xương thối thật đấy."

Đương nhiên là thối !

Ngâm giếng cả năm trời, thối mới lạ!

Đường Tư vòng quanh bộ hài cốt, vẻ như lãnh đạo thị sát.

Miệng còn lẩm bẩm gì đó rõ.

Dáng vẻ cũng dáng thám t.ử phết.

Kỷ Vân Thư thèm để ý đến cô nàng, chăm chú quan sát bộ hài cốt mặt, lẩm bẩm: "Trên hài cốt nhất định còn bằng chứng khác."

Vô cùng kiên định!

Thế nhưng...

Ngoài năm vết thương hài cốt , chẳng còn gì khác.

Đã thì tiếp tục xem xét từ những vết thương đó.

Cô cầm cái xương sườn lên, dùng ngón tay ấn nhẹ chỗ thương vài cái, thấy gì bất thường. Sau đó cô ôm cái hộp sọ lên, lật ngược , xem xét vết thương phía gáy.

Nếu kỹ sẽ phát hiện manh mối!

Vết thương khác với bốn vết thương còn hài cốt.

Trên xương gáy một vết lõm rõ rệt!

Không giống đấm, mà giống như ...

 

 

Loading...