NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 537: Vết thương trên hộp sọ

Cập nhật lúc: 2025-12-20 06:08:42
Lượt xem: 138

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Thù cuối cùng cũng quyết định trút bỏ tảng đá đè nặng trong lòng.

Hắn thở hổn hển: "Phải, đêm ngày mười hai, đúng là gặp Quách Hòa, nhưng ở núi mà là ở hành lang phía Tây uyển. Ta vệ sinh về thì thấy uống rượu một ở đó. Tuy bình thường quan hệ giữa cũng khá , nhưng thích uống rượu, càng thích ngửi mùi rượu nên lúc đó để ý đến . thấy , cứ nằng nặc kéo uống cùng. Ta đồng ý, lúc đó đẩy một cái. Hắn vốn tính khí , thêm chút men nên nổi giận cầm bình rượu đ.á.n.h về phía . Chính vì thế mà rượu đổ lên , chuỗi hạt Đông Lật tay mắc bình rượu đứt tung, tay cũng thương, m.á.u dính bình rượu. Hơn nữa, còn buông lời nhục mạ, bằng , thi Đình chắc chắn sẽ trượt. Ta chọc tức, trong lòng đầy oán khí nên tay đ.ấ.m mấy cái. Lúc đó quả thật đ.á.n.h đến đầu rơi m.á.u chảy, ngã xuống đất. lúc đó cả, còn tự dậy , nên nhặt những hạt Đông Lật rơi vãi bỏ . Sự việc chỉ thế, dối. Lúc , vẫn c.h.ế.t."

Càng càng kích động.

Không giống như đang dối!

"Sở dĩ chịu là vì... vì quả thực đ.á.n.h . Ta sợ , cộng thêm chuỗi hạt Đông Lật và vết m.á.u bình rượu, các đều sẽ cho rằng là hung thủ, nhất định sẽ giải lên quan. Ta lúc đó sẽ hết đường chối cãi. Ta thực sự lo sợ nên mới dám .”

Hắn Kỷ Vân Thư: “Kỷ , những lời bây giờ câu nào cũng là thật, nhất định tin ."

Kỷ Vân Thư hỏi: "Vậy ngươi bằng chứng nào chứng minh ?"

Hắn lắc đầu: "Lúc đó đều đang học bài trong lớp, hành lang cũng ai, chỉ . Ta cũng kể chuyện đó cho ai ."

Nghĩa là nhân chứng, cũng vật chứng!

Lúc , Kỷ Vân Thư nên tin lời .

Lục Hổ xong, vẻ hung dữ mặt hề thuyên giảm.

"Lâm Thù, ngươi còn dám giảo biện!"

"Ta giảo biện, những gì đều là sự thật. Ta chỉ đ.á.n.h Quách Hòa chứ g.i.ế.c . Lúc c.h.ế.t, đang lồm cồm bò dậy. Ta nghĩ đợi tỉnh rượu tự khắc sẽ về."

"Bất kể thật giả, đợi đến nha môn khắc .”

Lục Hổ quyết tâm sắt đá đưa Lâm Thù về nha môn thẩm vấn, quát lớn: “Người , giải ! Mang cả bộ hài cốt theo luôn."

Hai tên quan sai ran, giằng Lâm Thù từ tay hai bạn học, thô bạo lôi .

Một tên quan sai khác bước đến bên bộ hài cốt, hất tung tấm vải trắng che bên .

Tấm vải lật lên, mùi hôi thối từ bộ hài cốt xộc thẳng mũi, khiến nhíu mày thật chặt.

Thối quá mất!

Hắn bịt mũi, định dùng tấm vải đó gói bộ xương mang , nhưng lập tức Kỷ Vân Thư ngăn cản.

Cô bước tới: "Hiện tại sự việc còn nhiều nghi điểm, bộ hài cốt động ."

"Tránh !"

Tên đẩy cô một cái. Cô vốn sức yếu, sức của quan sai, loạng choạng suýt ngã nhào.

Tên cứ như trật tự đô thị dẹp hàng rong, thô bạo gom đống xương ghép chỉnh một chỗ, gói ghém tất cả trong vải.

Động tác cực kỳ thô lỗ nhưng cũng nhanh nhẹn.

Xương cốt xáo trộn, chất đống lộn xộn, quan sai túm tấm vải xách lên. do buộc quá lỏng, cái đầu lâu bỗng nhiên "chui" ngoài.

Rơi xuống đất!

"Cốp" một tiếng!

Đầu lâu lăn lóc đất vài vòng, dừng ngay chân Kỷ Vân Thư.

lúc phần gáy hướng lên , Kỷ Vân Thư cúi đầu bèn thấy vết lõm nhỏ phía hộp sọ.

Hả!

Ánh mắt cô co rụt .

Tên quan sai cúi xuống nhặt, nhưng chậm hơn Kỷ Vân Thư một bước.

Cô nhặt chiếc đầu lâu lên, ôm lòng, mắt dán chặt vết thương đó, trong lòng dấy lên nghi hoặc.

Trước đó, cô từng chú ý đến vết thương .

Lúc chút nghi ngờ !

Trong lòng như biển động, sóng lớn cuộn trào, từ n.g.ự.c lan dần lên não bộ.

"Ong" một tiếng, đ.á.n.h thức cô.

"Đưa đây!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-537-vet-thuong-tren-hop-so.html.]

Quan sai chìa tay đòi cái đầu lâu!

Cô nhất quyết buông, vẻ mặt ngưng trọng, ôm đầu lâu bước đến mặt Lâm Thù, nghiêm giọng hỏi: "Ta hỏi ngươi, lúc đ.á.n.h với , ngươi đ.á.n.h đầu , hoặc đầu lúc đó va đập ?"

Hả?

Lâm Thù hiểu cô đột nhiên hỏi , nhưng trong tình thế cấp bách, gạt bỏ ân oán cá nhân, cố gắng nhớ tình cảnh lúc đó, mày nhíu chặt, cuối cùng lắc đầu: "Không, đ.á.n.h đầu , đầu cũng va đập. Ta nhớ chỉ đ.ấ.m bụng mấy cái, vai và mặt, đó đ.á.n.h ngã xuống đất. lúc đó cũng chạm đầu."

Kỷ Vân Thư gật đầu, trầm tư suy nghĩ.

Miệng lẩm bẩm: "Nếu như lúc đó ngươi đ.á.n.h đầu , cũng va đập, vết thương đầu từ ?"

Giọng nhỏ!

chằm chằm vết lõm nhỏ , cố sức suy nghĩ.

Đột nhiên...

Mắt cô sáng lên, vỡ lẽ: "Ta ."

Nói xong, cô ôm chiếc đầu lâu chạy thục mạng về hướng núi .

Mọi mặt đều ngẩn tò te.

Tình huống gì đây?

Lục Hổ vội vàng dẫn đuổi theo, đám học trò cũng chạy theo .

Muốn xem xem rốt cuộc là chuyện gì?

...

Ở một bên khác!

Lang Bạc cung kính ngoài cửa phòng, liếc Cảnh Dung đang trong phòng thưởng .

Sau đó, báo cáo sót một chữ những chuyện xảy ở hậu viện.

Cảnh Dung thong thả uống .

Thỉnh thoảng gật gù.

"Vương gia, Kỷ giờ đang ôm cái đầu lâu chạy núi , cũng , vẻ gấp gáp. Vương gia qua đó xem thử ?"

Hắn phớt lờ lời Lang Bạc, chỉ : "Trà của thư viện Minh Sơn ngon thì ngon thật, nhưng vẫn bằng do Lưu Thanh Bình chuẩn ."

"Vương gia..."

"Được , bản vương hết ."

"Vậy Vương gia thật ? Thuộc hạ thấy mấy tên quan sai nha môn Tịnh Kinh hạng dễ chọc, sợ Kỷ đối phó nổi."

đối phó nổi?

Cảnh Dung khẽ: "Người khác thể đối phó nổi, nhưng cô thì chắc chắn ."

Nghĩ thì... cũng đúng!

Lang Bạc bĩu môi, gì nữa.

Đợi Cảnh Dung uống cạn chén tay, mới dậy, bước khỏi cửa, hai tay chắp lưng.

"Đường cô nương ?"

"T.ử Nhiên ném cho Mạc công t.ử ."

"Ngươi bảo tiếp tục trông chừng Đường cô nương, cho cô núi , kẻo gây chuyện."

"Rõ!"

Cảnh Dung nhếch môi: "Đi, chúng núi xem xem nha đầu tìm hung thủ thế nào."

Nói bèn về hướng núi .

 

 

Loading...