NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 539: Đây là một vị Vương gia
Cập nhật lúc: 2025-12-20 06:08:44
Lượt xem: 138
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Thù ngờ các đồng môn mặt giúp như , trong lòng cảm động, mắt rưng rưng lệ.
Hắn nghĩ thầm, nếu thoát nạn, nhất định cảm tạ họ thật hậu hĩnh.
Lục Hổ bức tường mặt, lưỡi đao trong tay đưa phía : "Các ngươi mau tránh , dám cản trở nha môn việc, tất cả sẽ hỏi tội."
" Lâm Thù g.i.ế.c , ngươi thể đưa . Kỷ đúng, loại quan sai việc như các , Lâm Thù mà bắt đại lao chắc chắn sẽ dùng nhục hình, đến lúc ép cung điểm chỉ, c.h.ế.t cũng các thành sống."
"Hôm nay dù thế nào các ngươi cũng đưa Lâm Thù , trừ khi bước qua xác chúng ."
" !"
Lục Hổ bổ đầu gần hai mươi năm, tình huống từng gặp. Hắn sa sầm mặt mày: "Tốt nhất các ngươi nên tránh , nếu ..."
Nói , mấy tên quan sai bên cạnh bèn bước lên, tên nào tên nấy hung tợn, sát khí đằng đằng.
Đột nhiên...
"Náo nhiệt quá nhỉ!"
Một giọng vẻ lười biếng nhưng đầy uy lực vang lên.
Đám học trò đầu , tự giác dạt sang hai bên.
Chỉ thấy Cảnh Dung thong thả bước tới!
Lục Hổ với ánh mắt dò xét. Người tướng mạo tuấn tú, khí vũ bất phàm, vận y phục gấm vóc sang trọng, tôn lên vẻ phong độ ngời ngời, toát khí chất ôn nhuận. giữa đôi lông mày ẩn chứa sự sắc bén tàn nhẫn, khóe môi mỏng khẽ nhếch lên một đường cong khiến ngay cả Lục Hổ cũng thấy rợn .
Cảnh Dung thẳng , liếc Lục Hổ từ đầu đến chân: "Lục bổ đầu của nha môn Tịnh Kinh?"
"Ngươi là ai?"
Hắn , trả lời câu hỏi mà liếc sang Kỷ Vân Thư: "Vừa , Kỷ rõ chân tướng sự việc, chứng minh Quách Hòa tự trượt chân ngã xuống giếng mà c.h.ế.t, thì Lâm Thù trong sạch. Đã thế, cũng cần đến nha môn nữa."
Không thương lượng, mà là lệnh!
Lục Hổ nheo đôi mắt bé tẹo: "Rốt cuộc ngươi là ai?"
"Người rảnh rỗi!”
Buột miệng .
"Đã là rảnh rỗi thì đừng lo chuyện bao đồng."
" rảnh rỗi thì chuyên lo chuyện bao đồng đấy."
Hai đối đầu!
Lục Hổ chắc chắn đơn giản, lập tức lộ bộ mặt khát m.á.u như sài lang: "Nếu các ngươi còn dám cản trở, đừng trách quan phủ việc khách khí."
Lời như chọc Cảnh Dung.
Từ miệng thốt một câu lạnh lùng: "Vậy xem ngươi bản lĩnh đó ."
Rõ ràng chọc giận Lục Hổ. Hắn nắm chặt cán đao, nhấc lên, lưỡi đao bạc sắc bén sắp rút khỏi vỏ.
chỉ mới rút một nửa, Cảnh Dung tung cước, gót chân đạp thẳng chuôi đao, dùng lực ấn mạnh, nhét lưỡi đao trở vỏ.
Đường cước cực nhanh!
Lục Hổ còn kịp phản ứng, những lưỡi đao ấn ngược , mà cả cũng lực đạo đó đẩy lùi mấy bước.
Hai chân cày hai vệt sâu mặt đất.
Cũng trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Cảnh Dung lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, như thể luyện nhiều năm nơi chiến trường Tu La, khiến toát mùi m.á.u tanh.
"Ai cho phép ngươi, là quan sai nha môn, dám tùy tiện rút đao?"
Giọng vang như chuông đồng, như mũi tên nhọn đ.â.m thẳng Lục Hổ.
Lục Hổ vững , dư lực từ cú đá vẫn tan, lòng bàn tay tê rần.
Hắn cũng rõ đối thủ của mặt, nếu động thủ thật, chắc chắn thua.
"Ngươi cản trở nha môn phá án, là chống đối triều đình. Tội danh , ngươi gánh nổi ?"
"Triều đình?”
Cảnh Dung bật .
Đây là câu chuyện thú vị nhất trong thời gian gần đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-539-day-la-mot-vi-vuong-gia.html.]
Hắn nhướng mày: "Tiếng tăm của Hoàng Thạch Sơn trong triều đình . Nửa năm , trong danh sách điều chuyển quan của Lại bộ cũng ý định cất nhắc lên chức Châu chính quan, điều về kinh thành. Cứ tưởng thanh liêm chính trực, cũng coi như là một vị quan . Nào ngờ thuộc hạ trướng ngông cuồng, coi trời bằng vung như thế ."
Lục Hổ nheo đôi mắt đầy sát khí, thầm nghĩ quen Hoàng đại nhân? Thậm chí còn gọi cả tên cúng cơm, còn chuyện điều chuyển quan của Lại bộ!
Lai lịch kẻ nhỏ.
Chẳng lẽ là công t.ử nhà quan lớn nào ở kinh thành? Hay là quan viên Lại bộ?
Hắn cũng kẻ lỗ mãng chỉ cậy sức, trong lòng toan tính nhanh, bước lên hỏi dò: "Ngươi quen Hoàng đại nhân, còn chuyện Lại bộ. Thứ cho mạo , xin hỏi công t.ử rốt cuộc là ai?"
Lời tuy dịu , nhưng giọng điệu ngông cuồng vẫn hề giảm bớt.
Nói phận thật, sợ hù c.h.ế.t ngươi mất!
Cảnh Dung hiệu cho Lang Bạc.
Lang Bạc gật đầu, rút tấm lệnh bài chạm trổ tinh xảo bên hông , giơ lên mặt Lục Hổ.
Lục Hổ thấy, sững sờ!
Đây công t.ử nhà quan lớn nào!
Rõ ràng là một vị Phật sống!
Hắn lập tức quỳ một gối xuống, cúi đầu hô lớn: "Tham kiến Vương gia. Tiểu nhân Vương gia giá lâm, mạo phạm, xin Vương gia xá tội."
Vương gia!
Đám học trò xung quanh kinh ngạc trố mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
Niềm vui đến quá bất ngờ!
"Hắn... là Vương gia?"
"Hèn chi thầy giữ họ ở thư viện."
...
Mấy tên quan sai theo Lục Hổ cũng vội vàng quỳ xuống, buông Lâm Thù .
Lâm Thù chân mềm nhũn, đôi mắt trợn tròn, kinh ngạc sợ hãi.
Kinh ngạc vì là Vương gia!
Sợ hãi vì sợ trả thù !
Dù thì từ lúc trú mưa ở đình, hai kết oán, mà năm bảy lượt đắc tội bên cạnh ngài . Nghĩ , chắc kết cục gì .
Môi run bần bật, nên lời.
Cảnh Dung Lục Hổ đang quỳ mặt đất, cau mày lạnh lùng.
"Đứng dậy ."
"Tạ ơn Vương gia."
Hắn dậy tại chỗ, thu liễm bớt vẻ kiêu ngạo, cúi thấp đầu, dám thẳng đối diện.
Cảnh Dung : "Kỷ rõ ràng chân tướng sự việc, căn cứ đàng hoàng, là tự trượt chân ngã xuống giếng. Lục bổ đầu nghi ngờ cũng là lẽ thường, bản vương thể thông cảm. việc là lời Kỷ thì bản vương tin. Cho nên, vụ án kết thúc tại đây, cần truy cứu nữa."
"Vâng!”
Lục Hổ ngoan ngoãn lạ thường.
Hoàn như biến thành khác.
"Trời cũng còn sớm nữa, từ nha môn đến đây cũng mất cả ngày . Lục bổ đầu, ngươi mau dẫn của ngươi . Trở về bản án trình lên Hoàng đại nhân của các ngươi, liệt kê rõ ràng sự việc, sai sót nửa chữ. Tiện thể nhắn giúp bản vương một câu với Hoàng đại nhân, nếu cơ hội về kinh quan, bảo đến gặp bản vương."
Đến gặp?
Lời vẻ thâm sâu.
Lục Hổ nín thở: "Vâng! Tiểu nhân nhất định chuyển lời."
"Còn mau cút.”
Sắc mặt Cảnh Dung trầm xuống.
Lục Hổ ngẩng đầu lén một cái, khóe miệng giật giật, dám nhiều, lập tức dẫn rời .