NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 54: Nghiệm xương
Cập nhật lúc: 2025-12-05 06:56:47
Lượt xem: 395
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thi thể âm dương?
Là cái gì ?
Mọi hiểu.
Cảnh Dung là đứa trẻ hiếu kỳ, lo lắng cho vết thương lưng Kỷ Vân Thư, bước lên hỏi: "Thi thể âm dương? Đó là cái thứ gì? Sao gốc cây to chôn một cái xác chứ?"
Kỷ Vân Thư xổm mặt đất giải thích: "Tại gốc cây xác c.h.ế.t thì tiểu nhân thể kết luận, nhưng cái gọi là t.h.i t.h.ể âm dương, dân gian gọi là bán nam bán nữ. Người c.h.ế.t bộ phận của đàn ông... bộ phận của đàn bà!"
Hả...
Thứ gì thế ?
Quái vật ?
Mọi mặt xanh mét, đầu tiên thấy chuyện .
Cảnh Dung đống xương trắng, trong lòng đầy nghi hoặc.
Chỉ qua một lượt, sờ nắn vài cái mà thể khẳng định c.h.ế.t là âm dương.
Kỷ , ngươi quá lợi hại !
"Vậy c.h.ế.t như thế nào?" Cảnh Dung hỏi.
Kỷ Vân Thư tạm thời đáp, bàn tay quấn khăn lật qua lật đống xương trắng. Trên xương n.g.ự.c vẫn còn dính mảnh vải lụa phân hủy hết.
Nhẹ nhàng gỡ , để lộ hai mươi bốn chiếc xương sườn chỉnh.
Phủi nhẹ lớp đất mịn bên , Kỷ Vân Thư phát hiện những vết xước nhỏ khung xương, trong lòng đại khái kết luận.
"Người c.h.ế.t hơn bốn mươi tuổi, dùng d.a.o hoặc kiếm, vật sắc nhọn đ.â.m c.h.ế.t."
"Chắc chắn ?" Cảnh Dung nheo mắt.
Cô chỉ hài cốt: "Trên xương bả vai và xương sườn hai mươi vết xước, là do vật sắc nhọn xuyên qua da thịt đ.â.m xương tạo thành. Những vết xước từ xuống nông dần, sơ bộ phán đoán hung thủ cao hơn nạn nhân một cái đầu. Hơn nữa, c.h.ế.t đ.â.m hơn hai mươi nhát, nhát nào cũng chạm xương. Thông thường chỉ cần bốn năm nhát là đủ lấy mạng, tại hung thủ đ.â.m nhiều như ? Có thể đoán, hung thủ thù oán với nạn nhân, nên trong cơn điên cuồng mới đ.â.m nhiều nhát đến thế."
Cảnh Dung hiểu , cũng hiểu .
Kỷ Vân Thư tháo khăn tay , đầu , nghiêm túc Cảnh Dung: "Vương gia nên sai báo cho Lưu đại nhân ?"
Án mạng mà báo quan thì đực đó gì?
Cảnh Dung cũng lời, sai thuộc hạ báo nha môn ngay lập tức.
Chưa đầy một tuần , huyện thái gia dẫn nha dịch tới.
Huyện thái gia định chắp tay hành lễ với Cảnh Dung thì ngăn : "Không cần đa lễ, phá án quan trọng hơn."
"Vâng ..."
Vâng liên hồi, huyện thái gia lùi bên cạnh Kỷ Vân Thư, bộ hài cốt gốc cây hỏi: "Vân Thư, hài cốt tra manh mối gì ?"
Cô bình thản: "Cứ đưa bộ hài cốt về phòng nghiệm thi của nha môn , chi tiết cụ thể cần kiểm chứng thêm."
"Vậy bức họa chân dung hài cốt mấy ngày thì xong? Bản quan dán cáo thị tìm ?"
"Vẽ chân dung từ xương trắng cần thời gian. Ông cho mang hài cốt về, tuyệt đối đừng để sót dù chỉ một mẩu nhỏ, nhất là mang cả lớp đất xung quanh về luôn. Ngày mai sẽ đến nha môn."
Vết thương lưng càng lúc càng đau, cô cố nhịn!
"Được ."
Huyện thái gia ngoan ngoãn vẫy tay, bảo mấy nha dịch lấy một tấm vải trắng lớn, bắt đầu di dời từng chút một xung quanh hài cốt, sợ hỏng mất.
Bận rộn một hồi cũng đến chiều.
Đợi huyện thái gia thu dọn xong xuôi, vội vã về nha môn, Kỷ Vân Thư cũng định về.
Đi đến mặt Cảnh Dung: "Vương gia, cái cây to e là quây . Nếu cần gì, tiểu nhân sẽ ."
"Ngươi yên tâm, bổn vương sẽ sai quây kín chỗ , cho ai gần."
Trả lời sảng khoái.
"Đa tạ Vương gia." Môi Kỷ Vân Thư dần trắng bệch.
Có lẽ do mặt trời lặn, ánh hoàng hôn chiếu gương mặt trong trẻo của cô, che đôi môi nhợt nhạt đó!
"Trời sắp tối , là ở dùng bữa tối luôn ?" Cảnh Dung mở lời.
Là lời mời ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-54-nghiem-xuong.html.]
Kỷ Vân Thư nhếch môi : "Tiểu nhân sờ bộ xương trắng đó, ở ăn cơm sợ hỏng khẩu vị của Vương gia. Huống hồ..."
Ánh mắt rơi Vệ Dịch đang nghịch đồ chơi bậc thềm cách đó xa. Tên nhóc đó lúc nãy còn sợ mất hồn mất vía, giờ ung dung tự tại.
Thế giới của ngốc, chắc là như thế nhỉ!
Thu hồi ánh mắt, cô : "Trời sắp tối , tiểu nhân còn đưa Vệ Dịch về, kẻo nhà lo lắng."
"Lý do của nhiều thật đấy."
"Tiểu nhân câu nào cũng là thật, mong Vương gia đừng khó tiểu nhân." Kỷ Vân Thư cúi đầu.
Sắc mặt Cảnh Dung trầm xuống, chắp tay lưng: "Được, bổn vương khó ngươi. đừng quên, chuyện 'Lâm Kinh Án', bổn vương đợi cao kiến của bất cứ lúc nào."
Không còn hung hăng dọa nạt nữa, đúng là như đổi thành khác!
Dứt khoát, đỡ để Kỷ Vân Thư từ chối thêm nữa.
Chắp tay chào, cô gọi Vệ Dịch một tiếng.
Vệ Dịch ôm đồ chơi trong tay, hì hì chạy tới, hỏi: "Ca ca, về ? Ở đây chả vui gì cả."
"Ừ, về thôi."
Vẫn dịu dàng như thế!
Kỷ Vân Thư dẫn Vệ Dịch xa dần khỏi tầm mắt dán chặt của Cảnh Dung.
Cho đến khi bóng dáng mờ dần biến mất, đôi mắt như trời của Cảnh Dung mới từ từ phủ lên một tầng cảm xúc khó đoán.
Hồi lâu , gọi "Lang Bạc".
Lang Bạc bước lên: "Vương gia gì sai bảo?"
"Cái t.h.i t.h.ể âm dương mà Kỷ , ngươi hiểu bao nhiêu?"
Lang Bạc gãi đầu, đàn ông thô kệch gì mấy cái chứ?
Đành bừa: "Chắc là mắc bệnh đoạn tụ chăng."
Này , thì đừng lung tung, Kỷ giải thích rõ ràng thế mà ngươi hiểu ?
mà, bệnh đoạn tụ!
Ba chữ nện Cảnh Dung, dường như ... hợp lý.
Cảnh Dung siết chặt hai tay lưng.
Mình chắc cũng mắc bệnh đoạn tụ đấy chứ?
Không thể nào, lập tức nghiêm mặt: "Lang Bạc, bổn vương bảo ngươi tra lai lịch Kỷ , tra thế nào ?"
"Bẩm Vương gia, tra thì tra , nhưng mà..."
" mà cái gì?" Ánh mắt sắc bén.
"Kỷ ... là phủ của Kỷ lão gia, chắc là Kỷ phủ. Thuộc hạ phái xác minh thêm, tin là sẽ tin tức ngay thôi."
"Kỷ lão gia?" Cảnh Dung ngẫm nghĩ, nhíu mày: "Là lão già Kỷ Thư Hàn ?"
Lang Bạc méo mặt: "Vâng."
Cảnh Dung tò mò, cụp mắt xuống lầm bầm: "Kỷ Vân Thư, Kỷ Vân Thư, Kỷ... Cả cái thành Cẩm Giang chỉ mỗi nhà lão Kỷ Thư Hàn mang họ , lẽ bổn vương nghĩ sớm hơn mới ."
Vương gia nhà hứng thú với Kỷ Vân Thư như , Lang Bạc cũng thấy lạ.
Chưa đợi phản ứng .
Cảnh Dung mở miệng: "Ngươi tra giúp bổn vương một chuyện nữa."
"Vâng."
"Đi tra xem, lưng Kỷ thương ? Bị thương thế nào? Ai đánh? Tỉ mỉ, rõ ràng, bổn vương tất cả."
Trong giọng chứa đầy sát khí, tức giận vô cùng!
Bổn vương, lớn lên bằng nước lã nhé!
...