NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 545: Ba lần chặn đường Đại Lý Tự Khanh

Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:40:16
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngoài cửa cung, Dư Tự Chính trong lòng như lửa đốt, cứ yên, chốc chốc ngóng trong cung, chốc chốc con đường lớn dẫn cung, cảm giác tim sắp nhảy khỏi lồng ngực.

Cha trong một nén nhang , tính toán thời gian thì Đại Lý Tự Khanh cũng sắp đến .

Đang thấp thỏm lo âu...

Chỉ thấy từ xa một chiếc xe ngựa đang tới!

Nhìn qua là ngay xe ngựa của Đại Lý Tự Khanh.

Tim Dư Tự Chính thót một cái!

Chiếc xe ngựa dừng ngoài cổng cung, Đại Lý Tự Khanh vén rèm bước xuống, tay ôm bản tấu chương chuẩn sẵn, định cung diện thánh.

"Đại nhân!"

Hả?

Ông đầu , thấy Dư Tự Chính tới từ bên cạnh, mặt nở nụ ôn hòa nịnh nọt.

"Dư Tự Chính? Sao ngươi ở đây?"

Theo lý mà thì giờ ở Đại Lý Tự chứ? Sao chạy tới đây?

Dư Tự Chính đến bên cạnh ông , cố gắng giữ vẻ bình tĩnh mặt, cúi hành lễ: "Bên Lâm Châu xử lý xong một vụ án, nên hạ quan cung bẩm báo với Hoàng thượng đôi chút, giờ mới . Không đại nhân giờ vội vã cung là việc gì?"

"Chuyện nhỏ thôi!”

Đại Lý Tự Khanh trả lời qua loa.

Cố ý !

Dư Tự Chính liếc bản tấu chương ông đang ôm trong tay, vẻ mặt khựng một chút.

Cái liếc mắt vặn Đại Lý Tự Khanh bắt gặp, ông vội giấu bản tấu chương lưng, phất tay áo: "Nếu ngươi bẩm báo xong thì mau về Đại Lý Tự . Gần đây các phủ các châu gửi lên ít vụ án, ngươi là Tự Chính, nên tập trung thẩm án, chậm trễ."

"Vâng!"

Vô cùng cung kính!

Đại Lý Tự Khanh cũng nán thêm nữa, định cất bước cung, nhưng mới hai bước gọi giật .

"Đại nhân xin dừng bước."

Đại Lý Tự Khanh: "Dư Tự Chính còn việc gì ?"

Hắn trong cửa cung, thầm nghĩ cha vẫn , trong lòng cũng bắt đầu chột . Chuyện tày trời thế bao giờ, huống hồ chặn còn là Đại Lý Tự Khanh, cấp trực tiếp của .

"Là thế , lúc hạ quan tìm ngài một chuyến, bàn bạc với ngài về vụ án huyện Cổ Thủy trình lên. Nguyên cáo là một nữ tử, kiện phú thương họ Lâm vì chiếm đoạt ruộng đất tổ trạch của cô thành đ.á.n.h c.h.ế.t cha cô, nhưng vì bằng chứng nên vụ án kết thúc qua loa. Vụ án thì gai góc, thể thẩm , nhưng họ Lâm ở địa phương thường xuyên cứu tế nghèo, nên dân chúng huyện Cổ Thủy đều thiện lương, cho nên chuyện ..."

Hắn hết, kéo dài giọng , lén quan sát sắc mặt Đại Lý Tự Khanh.

Đại Lý Tự Khanh chỉ "Ừ" một tiếng : "Chuyện đợi về bàn kỹ , bản quan bây giờ việc cần cung ngay lập tức."

" mà đại nhân..."

"Đừng nữa, ngươi về ."

Nói , Đại Lý Tự Khanh về phía cửa cung.

Dư Tự Chính nhiệm vụ trong , thể cứ thế bỏ cuộc, bèn bước nhanh lên , một nữa chặn cứng đường của .

Lúc , Đại Lý Tự Khanh chút vui, nhíu mày lườm .

"Dư Tự Chính, rốt cuộc ngươi còn chuyện gì nữa?"

Hắn : "Lúc hạ quan , Hoàng thượng mệt, nghỉ ngơi. Cho nên đại nhân lúc cung e là . Nếu chuyện gì gấp gáp, là... để mai hãy ."

"Là chuyện thích khách tự sát trong ngục, ngươi gấp ?"

Gấp!

Gấp hơn cả vợ ngươi đẻ con chứ!

Mà Đại Lý Tự Khanh dùng từ "tự sát"! Chứ " g.i.ế.c" như Dư Thiếu Khanh !

Có thể thấy, ông sớm chuẩn che giấu .

Dư Tự Chính cố tình tỏ kinh ngạc, khẽ cúi đầu: "Gấp thì tất nhiên là gấp."

"Vậy nếu ngươi còn chuyện gì khác thì đợi về Đại Lý Tự . Hoàng thượng nếu nghỉ ngơi thì bản quan đợi ở bên ngoài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-545-ba-lan-chan-duong-dai-ly-tu-khanh.html.]

Nói ông đẩy Dư Tự Chính , sải bước thẳng.

Khổ nỗi...

Cái cục nợ vẫn cứ bám lấy ông .

"Đại nhân!"

Tóm là Dư Tự Chính liều mạng , đến nước thì dũng cảm đ.á.n.h cược một phen.

Thế là thứ ba chặn đường Đại Lý Tự Khanh.

Đại Lý Tự Khanh nổi giận: "Dư Tự Chính, ngươi ba bốn lượt ngăn cản bản quan cung, rốt cuộc là ý gì?"

Dư Tự Chính cúi đầu: "Hạ quan chỉ , chuyện thích khách đó, đại nhân định bẩm báo thế nào với Hoàng thượng."

"Khi nào đến lượt ngươi xen chuyện của bản quan? Ngươi chỉ là một Tự Chính, bổn phận của . Bây giờ ngươi năm bảy lượt chắn mặt bản quan, nếu lỡ việc quan trọng, bản quan sẽ hỏi tội ngươi. Tránh ."

Quát lớn!

Mười ngón tay Dư Tự Chính run rẩy, dù thế nào cũng cản nữa, đành lùi sang một bên, trơ mắt Đại Lý Tự Khanh cung.

Hắn tại chỗ toát mồ hôi hột, cũng lúc cha .

Đang vô cùng lo lắng thì thấy Dư Thiếu Khanh từ trong cung .

"Cha, thế nào ?”

Hắn vội vàng chạy tới đón.

Vẻ mặt Dư Thiếu Khanh thoải mái, : "Yên tâm ."

"Vừa con liều mạng cản Đại Lý Tự Khanh, con lo ông sinh nghi."

"Không , về ."

Dư Thiếu Khanh chẳng hề để tâm.

Hai lên xe ngựa trở về Đại Lý Tự xong, Dư Thiếu Khanh bèn bảo Dư Tự Chính tránh chỗ khác, còn thì đến Nghị sự đường của Đại Lý Tự đợi, sai pha một ấm , thong thả uống.

Như thể đang đợi ai đó!

Khoảng một canh giờ , Đại Lý Tự Khanh từ trong cung trở về, lông mày nhíu chặt, mang theo vẻ giận dữ và u ám, cả khuôn mặt cũng đen sì.

Ông xuống xe ngựa bèn thẳng về hướng Nghị sự đường.

Người đến cửa, ông đẩy mạnh cánh cửa vốn đang mở.

"Rầm" một tiếng!

Nghe tiếng động, Dư Thiếu Khanh đang uống vẫn vô cùng bình tĩnh, liếc mắt cửa, thấy Đại Lý Tự Khanh với khuôn mặt hung dữ bước , bên cạnh ông .

Sau đó...

Ném mạnh bản tấu chương xuống bàn.

"Dư Thiếu Khanh, ngươi giải thích thế nào đây?"

Chất vấn!

Ông giả ngu: "Đại nhân giải thích cái gì?"

"Ngươi sớm sắp xếp ? Cố ý quấn dây thừng bánh xe ngựa của , để thể cung, còn ngươi thì 'bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình ', cầm bản tấu chương của diện thánh."

"Ồ, hóa là chuyện !”

Dư Thiếu Khanh vỡ lẽ, nhưng giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng. Ông đặt chén trong tay xuống, : "Đại nhân hiểu lầm , dây thừng gì chứ? Hạ quan . Hạ quan chỉ thấy thích khách c.h.ế.t trong ngục Đại Lý Tự là chuyện hệ trọng, nên mới định cùng đại nhân cung, vì thế mới đuổi theo. Giữa đường thấy một chiếc xe ngựa dừng , ngờ đó là xe của đại nhân. Đợi cung diện thánh xong mới phản ứng ."

Người Dư Thiếu Khanh khéo léo, đổi trắng đen quả sai. Nếu thì ông cũng chẳng thăng quan tiến chức vùn vụt trong thời gian ngắn như , thậm chí lúc Đại Lý Tự Khanh còn nể mặt ông vài phần.

Mà Đại Lý Tự Khanh cũng ngốc, ông rõ ràng đang dối. Nếu là bình thường thì ông nhất định sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng chuyện liên quan đến Diệc Vương, thậm chí liên quan đến con đường quan lộ của ông , nên thể bỏ qua như .

"Ngươi bẩm báo Hoàng thượng thích khách g.i.ế.c c.h.ế.t diệt khẩu, ngươi như Hoàng thượng sẽ cho rằng ngục Đại Lý Tự chúng canh phòng lỏng lẻo ? Đến lúc đó liên lụy là cả và ngươi. Hơn nữa Hoàng thượng thấy bản tấu chương dâng lên thích khách tự sát, ngay tại chỗ ném trả , trách mắng bản quan che giấu sự thật, đổi trắng đen, thậm chí nghi ngờ bản quan cấu kết với hung thủ, suýt chút nữa thì lôi Ngọ Môn c.h.é.m đầu ."

Thế nên?

Trách !

 

 

Loading...