NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 548: Ngày hôm nay, hắn rốt cuộc đang sợ điều gì?

Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:40:19
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái c.h.ế.t của Khổng Ngu là nút thắt mãi gỡ trong lòng Cảnh Huyên.

vô cùng quan tâm đến cô là mẫu phi của cô, cô nên kính trọng, yêu thương bà, nhưng hổ dữ còn ăn thịt con. Vì Cảnh Diệc, thể nhẫn tâm hại c.h.ế.t một , thậm chí ngần ngại giam lỏng cô trong cung. Để đề phòng cô sự thật với Hoàng thượng, bà nhẫn tâm gả cô sang Hồ Ấp.

Một như , cô kính trọng? Làm yêu thương?

Tiêu phi nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của cô đặt chăn, rưng rưng nước mắt : "Huyên nhi, mẫu phi trong lòng con buồn, nhưng con nhất định hiểu, Khổng Ngu là tự sát mà c.h.ế.t, trách khác. Mẫu phi chỉ vì hoàng con, mà còn vì con. Tam vương t.ử nước Hồ Ấp Hồ Ấp Vương yêu thích, chắc chắn sẽ kế vị vua. Đến lúc đó, con là quốc mẫu."

Phi!

Những lời rõ ràng là lời của kẻ đạo đức giả.

Cô thèm cái danh quốc mẫu đó chắc?

Cái ghế Vương mẫu nương nương cô còn chẳng thèm liếc mắt nữa là.

Một lát , đôi môi nhợt nhạt của cô nở nụ nhạt lẽo đến rợn . Ngay đó, cô chống tay dậy.

Tiêu phi định đưa tay đỡ thì cô hất mạnh .

"Huyên nhi?”

Tiêu phi kinh ngạc.

"Người tưởng con ? Tưởng con là đồ ngốc ? Từ nhỏ đến lớn, con đúng là chút ngang ngược bướng bỉnh, trong mắt khác con cũng là một công chúa vô dụng đầu óc. điều đó nghĩa là con hiểu gì cả. Người bắt con gả sang Hồ Ấp chẳng qua là đẩy con xa, để bí mật của và hoàng mãi mãi ai ."

Nhìn thấu hết !

Tiêu phi vội vàng giải thích: "Huyên nhi, con thể nghĩ như ?"

"Vậy con nên nghĩ thế nào? Sự thật rành rành đó, chẳng lẽ trong lòng mẫu phi nghĩ như ?”

Trong mắt cô tràn đầy sự oán hận.

Đương nhiên là nghĩ như .

"Huyên nhi, mẫu phi thế nào mới..."

Lời dứt, Cảnh Huyên hừ một tiếng: "Người trăm phương ngàn kế để Ngu tỷ tỷ gả cho Đại hoàng , kết quả tính toán hại c.h.ế.t hai mạng , thật quá đáng sợ."

Hả!

Câu cuối cùng gần như là cô gào lên.

Mà lời thốt từ miệng con gái , bảo Tiêu phi đau lòng cho ?

Tim như đang rỉ máu!

"Sao con hiểu chuyện như thế hả? Con là con gái của bổn cung, cả đời vẫn là con gái . Vì tương lai của con và hoàng con, bổn cung gì cũng cam lòng. Bây giờ Đại hoàng con c.h.ế.t , Đại Lâm sẽ là của hoàng con. Mà con gả sang Hồ Ấp, trở thành quốc mẫu, ngươi các con yên , mẫu phi c.h.ế.t cũng nhắm mắt."

Cảnh Huyên thẳng mắt bà, hốc mắt đẫm lệ, từng chữ một: "Đến lúc mà mẫu phi vẫn chịu với con một câu thật lòng."

Nếu đó cô còn chút hy vọng, thì lúc đây cô tuyệt vọng.

Người mẫu phi yêu thương cô từ nhỏ, hóa là một con ác quỷ từ thủ đoạn để đạt mục đích.

Tiêu phi mấp máy môi, nên lời.

Cảnh Huyên như trút gánh nặng, nhạt một tiếng: "Người đẩy con xa ? Được, con đồng ý với , con gả. Cả đời con sẽ về nữa, dù c.h.ế.t cũng c.h.ế.t mặt ."

Lòng nguội lạnh như tro tàn.

Giọng vang vọng khắp nội điện, từng hồi đập tai Tiêu phi.

Bốn mắt , một bên bất lực, một bên oán hận.

...

Sau khi rời khỏi nội điện, Tiêu phi chút thất thần.

Tang Lan dìu bà: "Nương nương, chứ?"

gì!

"Những lời công chúa , nương nương đừng để trong lòng, công chúa sớm muộn gì cũng sẽ hiểu nỗi khổ tâm của nương nương."

Phải !

Bà đúng là khổ tâm thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-548-ngay-hom-nay-han-rot-cuoc-dang-so-dieu-gi.html.]

Tiêu phi dừng bước, hành lang trong cung tường, con đường dài hun hút mặt, ánh mắt dần dần co .

Sau đó nghiến răng : "Chỉ cần là vì Diệc nhi, bổn cung cái gì cũng thể ."

C.h.ế.t cũng cam lòng.

"Vậy nương nương, lời Lý công công truyền đến, là Diệc Vương gặp rắc rối ?"

"Hoàng thượng chỉ là nghi ngờ, khẳng định. Hơn nữa với địa vị của Diệc nhi ở kinh thành và trong triều hiện nay, Hoàng thượng dù cũng suy nghĩ kỹ khi hành động. mà...”

Lông mày phượng của Tiêu phi hạ xuống: “Lại Bộ là thế nào?"

Bà thắc mắc trong lòng.

Lại Bộ dâng tấu, tấu là một Vương gia, nếu tấu là chuyện mất đầu đấy!

Mà vị Thượng thư Lại Bộ mới nhậm chức Bành Nguyên Hải gan lớn đến thế ?

Đằng chuyện , nếu chỉ điểm thì cũng là cây to chống lưng.

Hoặc là, Cảnh Dung thực sự cố ý dùng chiêu gậy ông đập lưng ông.

Đặt chỗ c.h.ế.t để tìm đường sống?

Bà lắc đầu: "Không , lúc tuyệt đối cho phép xảy bất kỳ sai sót nào. Xem một kế hoạch thực hiện sớm hơn ."

Tang Lan hiểu: "Ý của nương nương là?"

Tiêu phi nheo đôi mắt đầy âm hiểm...

Hôm !

Điện Phụ Dương.

Trương Toàn cúi bước điện: "Hoàng thượng."

Kỳ Trinh Đế đang chống tay nhắm mắt dưỡng thần, tiếng bèn "Ừ" một tiếng, phất tay cho lui hết hầu trong điện ngoài.

Ông vẫn yên đó, miệng hỏi một câu: "Thế nào ?"

Trương Toàn bẩm báo: "Bành Thượng thư mới nhậm chức của Lại Bộ và Thông Chính Sứ của Thông Chính Ty hề qua với , một bộ một ty, liên kết."

"Còn gì nữa?"

"Tuy nhiên, cựu Thượng thư Lại Bộ Kiều Chính khi còn tại chức vẫn luôn lén lút qua với phủ Diệc Vương, mà Bành đại nhân việc trướng Kiều đại nhân, cho nên... lẽ... Lại Bộ và phủ Diệc Vương sự cấu kết. Còn về Khúc đại nhân Thông Chính Sứ của Thông Chính Ty, ba năm là do Diệc Vương dâng thư tiến cử, đề bạt ông vị trí Thông Chính Sứ."

Nói là Thông Chính Ty và phủ Diệc Vương cũng liên hệ ?

Nói đến đây, Kỳ Trinh Đế mở mắt, lư hương đang tỏa khói bàn.

Khói trắng lượn lờ bay lên, vờn quanh mũi , vốn dĩ dễ chịu, nhưng giờ thấy gay mũi khó chịu...

Kỳ Trinh Đế nhíu mày, sắc mặt trầm xuống cực độ, đ.ấ.m nhẹ một cái xuống bàn.

"Ngày hôm nay, rốt cuộc đang sợ điều gì?"

Hả?

Ai cơ?

Trương Toàn ngẩng đầu lên, thấy Kỳ Trinh Đế từ từ dậy, ông vội bước tới đỡ, nhưng tay áo rộng của Kỳ Trinh Đế hất mạnh , đẩy ông lùi sang một bên.

Kỳ Trinh Đế còng lưng, lê bước chân nặng nhọc đến giá kiếm trong điện.

Trên giá kiếm một thanh trường kiếm màu đen!

Đó là thanh kiếm ông lấy từ tay Ly Vương ba mươi năm , đó tặng cho Cảnh Hoa. ngờ, đêm Cảnh Hoa ép cung, là cầm thanh kiếm đến g.i.ế.c ông.

Ông lấy thanh kiếm xuống, nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt thê lương và thất vọng, than thở: "Cảnh Hoa c.h.ế.t , Cảnh Hiền vô dụng, trẫm cũng điều Cảnh Dung rời khỏi kinh thành. Rốt cuộc là trẫm sai? Hay là trẫm hồ đồ ?"

"Hoàng thượng?"

"Năm xưa Tiên hoàng đúng, chừng nào thiên hạ Đại Lâm còn tồn tại một ngày, thì tranh đấu... sẽ bao giờ dứt."

Nói xong, thanh kiếm trong tay ông rút !

Ánh bạc lóe lên, tỏa thứ ánh sáng như nuốt chửng lòng , giống như con ngựa hoang trói buộc, một khi thoát khỏi dây cương, hậu quả gây c.h.ế.t cũng thương.

 

 

Loading...