NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 552: Uống rượu hỏng việc

Cập nhật lúc: 2025-12-20 09:40:23
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng hô kéo dài từ trong nha môn vọng tận bên ngoài.

Tả Nghiêu khom tấm lưng phần "khúm núm", xách vạt áo quan chạy vội . Mặc dù đêm khuya trời trở lạnh, nhưng trán ông vẫn lấm tấm mồ hôi.

Đến mặt Cảnh Dung, ông quỳ phịch xuống đất.

Đám nha dịch theo cũng vội vàng quỳ xuống, dám hé răng.

"Dung Vương, hạ quan tiếp đón chậm trễ, đáng lẽ tận cổng thành nghênh đón, mong Vương gia thứ tội."

Ông quỳ rạp đất, run rẩy .

Cảnh Dung ông : "Tả đại nhân, là bổn vương cho phép ngươi cần nghênh đón, ngươi tội, lên ."

"Tạ ơn Vương gia."

Đám mới từ từ dậy.

Tả Nghiêu đoàn mặt, trong lòng thoáng chút hoảng hốt, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, vội : "Vương gia từ kinh thành lặn lội đường xa tới đây, chắc chắn mệt mỏi. Hạ quan chuẩn phòng ốc ở hậu viện, Vương gia thể yên tâm nghỉ ngơi."

Cảnh Dung "Ừ" một tiếng.

Không thêm lời nào.

Tả Nghiêu cung kính mời trong, sai thuộc hạ sắp xếp ngựa và xe ngựa thỏa.

Trên đường đến Bắc Uyển, Tả Nghiêu nheo đôi mắt ti hí, lén lút quan sát Mạc Nhược vài . Thấy mặc áo vải thô, dáng cũng , nhưng lúc nào cũng toát lên vẻ lười biếng, đặc biệt là đôi mắt lúc nào cũng lim dim như buồn ngủ, chẳng chút tinh nào.

Chắc vị Kỷ nhỉ?

Sau đó, ông mới chuyển tầm mắt sang vị thư sinh nhẹ nhàng, trầm tĩnh bên cạnh.

Vị thư sinh đó dáng mảnh khảnh nhưng lưng thẳng tắp, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú, phảng phất nét nữ tính, lâu thực sự khiến rung động. Trong đôi mắt quả thực toát lên vài phần lanh lợi.

Người chắc là vị Kỷ do Đại Lý Tự phái đến điều tra vụ án con gái Tạ đại nương đây.

Ông cố ý sáp gần lấy lòng, hỏi nhỏ: "Là Kỷ ạ?"

Kỷ Vân Thư liếc ông một cái, thấu tâm can con . Thấy ông tướng mạo tiểu nhân, mặt mũi gian xảo, lâu thấy nét giống Kinh Triệu Doãn.

đáp: "Đại nhân thật tinh mắt."

!

"Đại danh Kỷ vang dội kinh thành, bản quan cũng sớm tiếng, vô cùng khâm phục tài phá án của . Vụ án con gái Tạ đại nương , tay chắc chắn sẽ phá ."

Kỷ Vân Thư tiếp tục bước , mắt thẳng, khóe môi nhếch lên nụ nhạt: "Tả đại nhân chuyện thật thú vị. Vụ án đó hai năm là do ông thẩm, cũng do ông kết án? Giờ mới đến, tìm hiểu vụ án, hồ sơ cũng xem, ông vụ án đó chắc chắn phá . Nói là đại nhân xử sai ?"

Hả?

Tả Nghiêu giật , lập tức hoảng hốt, lắp bắp: "Đương... nhiên , chỉ là... miệng thôi, miệng thôi mà."

"Ồ."

"Kỷ , ngài suy nghĩ gì về vụ án ? Đến lúc đó định thế nào?”

Giọng điệu thăm dò.

Cô liếc ông một cái, vẻ mặt khách sáo: "Trời tối thế , đại nhân bàn chuyện vụ án với lúc ?"

Bị ánh mắt đó , Tả Nghiêu vội : "Không , trời tối , đương nhiên đợi Kỷ nghỉ ngơi một đêm hãy bàn."

"Đã đại nhân còn nhắc tới?"

Ngại quá mất!

Cảnh Dung phía hết cuộc đối thoại của hai , thầm nghĩ, con nha đầu đúng là mồm mép sắc sảo, chặn họng lão già Tả Nghiêu câu nào.

Quả thực thú vị!

Bắc Uyển.

Viện rộng, bài trí trang nhã, yên tĩnh, giống như một tư gia biệt lập. Xung quanh trồng vài cây nhỏ, gốc cây rải sỏi trắng, tinh tế. Viện chia tiền viện và hậu viện, phía là sảnh, phía là phòng nghỉ, bảy tám gian phòng lớn nhỏ khác , đều quét dọn sạch sẽ, bài trí khá .

Tuy bằng vương phủ của Cảnh Dung nhưng cũng là một nơi .

Chắc hẳn vị Tả đại nhân chuẩn từ sớm để đón tiếp vị Vương gia .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-552-uong-ruou-hong-viec.html.]

Đường Tư xóc nảy suốt dọc đường, đến nơi kêu đau nhức khắp , một nha đầu dẫn nghỉ .

Sắp xếp xong xuôi việc, Tả Nghiêu chắp tay hỏi: "Vương gia, ngài hài lòng với nơi ?"

Cảnh Dung vốn là dễ tính, đến nghĩa trang còn ngủ thì ở đây tự nhiên là hài lòng.

"Tả đại nhân, trời tối , ông mau về nghỉ ngơi , chuyện khác để mai ."

"Vâng, nếu Vương gia còn cần gì cứ sai bảo."

"Lui xuống ."

Tả Nghiêu vẫn giữ nụ nịnh nọt mặt, cúi lui ngoài.

khỏi viện, ông gọi quản gia trong viện .

Dặn dò: "Nhất định chăm sóc chu đáo, tuyệt đối đắc tội với vị Vương gia bên trong."

Quản gia đáp: "Đại nhân yên tâm, tiểu nhân luôn túc trực ở đây."

"Quan trọng nhất là để mắt đến Vương gia và vị Kỷ , chuyện gì báo ngay lập tức."

"Vâng."

Tả Nghiêu ngoái đầu trong viện một cái, thở dài, phất tay áo bỏ .

Trong sân.

Kỷ Vân Thư mấy gốc cây nhỏ một lúc lâu, đó cúi xuống nhặt vài viên sỏi nhỏ nhẵn bóng, tung hứng trong tay vài cái, khóe miệng nở nụ hài lòng mới dậy sảnh.

Mạc Nhược đang bậc thềm ngoài sảnh, tay cầm một bình rượu lắc qua lắc .

Cũng vài phần phong thái tiêu d.a.o của Lý Bạch đấy chứ!

Cô định vòng qua trong thì bất ngờ giơ tay túm lấy vạt áo.

Hửm?

Kỷ Vân Thư cúi xuống .

Vừa vặn Mạc Nhược cũng ngẩng đầu cô: "Kỷ , một ly chứ?"

Hắn giơ bình rượu lên.

"Ngươi uống rượu mà, hỏng việc."

"Nửa đêm canh ba, hỏng việc gì chứ?"

"Việc lớn!"

Cô xòe bàn tay , để lộ mấy viên sỏi trong lòng bàn tay.

Mạc Nhược nhón một viên lên xem: "Chỉ là một viên đá thôi mà, chẳng lẽ còn thể hô mưa gọi gió ?"

"Tất nhiên."

Cô lấy viên sỏi, nắm chặt trong tay sảnh.

lúc đó, tiểu nha đầu trong viện bưng nóng lên, hành lễ với Cảnh Dung đang bên bàn: "Vương gia, mời ngài dùng nóng cho ấm ."

Giọng của tiểu nha đầu êm tai, tết hai b.í.m tóc nhỏ rủ ngực, trông lanh lợi. Đặc biệt là đôi mắt to tròn long lanh.

Cảnh Dung mỉm với nha đầu, nụ khiến cô bé đỏ bừng mặt, cúi đầu e thẹn, khóe miệng tủm tỉm , ngượng ngùng vô cùng.

Sau đó cô bé co rúm , chạy biến .

Nhìn bóng dáng cô bé chạy , mỉm , bưng lên uống một ngụm.

Kỷ Vân Thư xuống bên cạnh , châm chọc: "Đến cả tiểu nha đầu ngài cũng tha."

"Con bé còn nhỏ, chỉ là một đứa trẻ con thôi, cô đừng nghĩ lung tung."

"Ta nghĩ lung tung, là ngài nghĩ nhiều ."

 

 

Loading...