NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 561: Khai quan nghiệm thi

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:15
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tả Nghiêu vội vàng bước lên nghênh đón, chắp tay hành lễ: "Vương gia."

Hành động coi như lời nhắc nhở cho Kiều Nghĩa, xác nhận điều ông đang nghi ngờ trong lòng.

Đột nhiên, thốt lên đầy kinh ngạc: "Ngươi... Ngươi là Vương gia ?"

Kiều T.ử Hoa sững sờ, mặt hiện rõ vài phần sợ hãi và hoảng loạn khi thấy đàn ông "bắt nạt" ở kỹ viện hôm nọ đang ngay mắt.

Cảnh Dung giả vờ như quen , hỏi : "Ngươi Bổn vương ?"

"Ta... Ngươi...”

Kiều T.ử Hoa lắp bắp, ngón tay run run chỉ về phía .

Ngay lập tức, bàn tay Kiều Nghĩa gạt mạnh xuống, ông quát lớn: "Nghịch tử! Trước mặt Vương gia mà dám xưng hô ngươi - hỗn xược như thế hả?"

Hắn đau điếng, rụt tay trong tay áo, dám ho he thêm tiếng nào.

Kiều Nghĩa lập tức sang Cảnh Dung, cung kính chắp tay tạ : "Không Vương gia ở đây, khuyển t.ử mạo phạm, xin Vương gia thứ tội."

Cảnh Dung phất tay, giọng điệu thản nhiên: "Chỉ là vô tâm, Bổn vương để bụng gì."

"Đa tạ Vương gia độ lượng."

"Những lời Kiều lão gia lúc nãy, Bổn vương ở bên ngoài đều rõ cả. Khi lệnh là Kiều Chính còn Thượng thư, Bổn vương cũng từng trò chuyện vài . Ông trong nhà trưởng là trụ cột vững chắc, tính tình khiêm hòa, cách cư xử. Không ngờ hôm nay Kiều lão gia chạy đến nha môn, bộ dáng như hưng sư vấn tội . Sao thế? Triều đình tra án chỗ nào thỏa đáng chăng?"

Giọng lạnh lùng thấu xương, dù môi đang nhưng ánh mắt sắc bén bức , khiến những kẻ cạnh khỏi hoảng hốt.

Kiều Nghĩa vội vàng phân trần: "Vương gia hiểu lầm . Kiều mỗ chỉ gặp vị Kỷ để hỏi rõ ngọn ngành. Dù vụ án cũng kết thúc ba năm , cớ bây giờ lập án điều tra ?"

"Vụ án sai sót thì việc tái thẩm là điều tất nhiên."

" mà..."

"Được . Vụ án Đại Lý Tự cho phép tái thẩm, ngươi thêm gì cũng vô ích. Nếu Bổn vương là ngươi, thì sẽ về phủ im lặng chờ đợi. Tục ngữ câu: Không chuyện thẹn với lòng, nửa đêm chẳng sợ quỷ gõ cửa."

Kiều Nghĩa chặn họng, nhất thời gì tiếp theo.

Tại Bắc Uyển.

Kỷ Vân Thư trong phòng, lật xem tập hồ sơ vụ án mà Tả Nghiêu sai đưa tới lúc . Những gì đó đều là những điều cô . Nói trắng , đây chỉ là mớ giấy lộn vô dụng.

Thời T.ử Nhiên đợi bên cạnh lâu, nhịn thúc giục hai : "Kỷ , ngài thực sự ?"

Cô chỉ nhẹ, đặt hồ sơ xuống gọi Xảo Nhi bế con mèo tới.

"Nó ăn gì ?"

"Dạ ăn ạ."

Cô đón lấy con mèo, ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng ấn lên cái đầu nhỏ của nó, mỉm : "Nhóc con, nào, chúng hóng chuyện một chút, xem thử con hổ dữ trông như thế nào."

Nói đoạn, cô hứng thú bừng bừng ôm con mèo nhỏ ngoài.

Vừa đến công đường, cô thấy nhà họ Kiều đang Cảnh Dung "đuổi" về. Nhìn thấy một thư sinh thanh tú bước , Kiều Nghĩa khựng bước chân , chăm chú quan sát.

Người dung mạo sạch sẽ, ngũ quan đoan chính, nhất là đôi mắt trông vô cùng trong veo sáng ngời, hề chút toan tính thâm sâu nhưng toát lên vẻ thông minh lanh lợi. Thân tư phong nhã, ngạo cốt vẫn còn!

Thế nhưng... chỗ quái lạ.

Tại một đàn ông ôm một con mèo trong lòng thế ?

Tả Nghiêu thấy bèn nhanh chóng nhắc nhở: "Kiều lão gia, vị là Kỷ do Đại Lý Tự phái tới tra án."

Kiều Nghĩa kinh ngạc thốt lên: "Thì ngài là Kỷ ?"

Kỷ Vân Thư ôn tồn đáp: "Nghe Kiều lão gia tìm tại hạ?"

Kiều Nghĩa tất nhiên dám kích động như lúc , giọng điệu kiềm chế hơn hẳn: "Kiều mỗ Đại Lý Tự tái thẩm vụ án , còn phái ngài tới điều tra, cho nên mới đến nha môn hỏi thăm tình hình."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-561-khai-quan-nghiem-thi.html.]

"Hóa là chuyện ." cô trả lời nhẹ tênh: “Vụ án điều kỳ lạ, đương nhiên tái thẩm."

"Kỳ lạ?”

Kiều Nghĩa khó hiểu: “Ba năm , bằng chứng xác thực đều chứng minh cô gái tự sát mà c.h.ế.t, còn điều kỳ lạ?"

Đối mặt với sự nghi vấn của ông , Kỷ Vân Thư chẳng hề để tâm, cũng buồn đáp . Cô liếc Kiều T.ử Hoa đang co rúm một góc, ôm con mèo trong lòng về phía .

Khi thấy con mèo trong lòng cô, Kiều T.ử Hoa đột nhiên hét toáng lên sợ hãi, da gà da vịt nổi khắp , mười ngón tay co quắp, gương mặt méo mó biến dạng.

"A! Mang ! Mang nó !”

Hắn cúi gầm mặt, tay áo vung vẩy loạn xạ, vội vàng trốn lưng Kiều phu nhân.

Sắc mặt Kiều phu nhân chút khó coi, bà nắm lấy tay con trai an ủi vài câu, sang nhẹ nhàng giải thích với Kỷ Vân Thư: "Kỷ , T.ử Hoa từ nhỏ chịu nổi những loài động vật lông, cho nên con mèo trong lòng ..."

bỏ lửng câu .

Kỷ Vân Thư vẻ như chợt hiểu, vội vàng thả con mèo xuống đất, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó.

"Ngươi xem, sợ kìa."

"Meo~"

"Đi , tìm Xảo Nhi ."

Con mèo nhỏ dường như hiểu tiếng , kêu lên một tiếng "Meo" duỗi mấy cái chân ngắn cũn cỡn chạy mất, dáng vẻ vô cùng đáng yêu.

Lúc cô mới về phía Kiều T.ử Hoa đang trốn lưng , : "Không Kiều công t.ử sợ mèo, nếu công t.ử hoảng sợ thì tại hạ xin ."

Kiều T.ử Hoa toát mồ hôi hột, đưa tay áo lên quệt ngang trán. Thấy con mèo , mới hổ chỉnh y phục, cố lấy vẻ nghiêm túc, cứng giọng : "Chỉ là một con mèo thôi, dọa sợ chứ."

Hắn liếc Kỷ Vân Thư, sang Cảnh Dung. Rõ ràng hai là hai kẻ gặp ở kỹ viện mấy hôm , mà bây giờ giả vờ như quen .

nghĩ , đường đường là một Vương gia mà xuất hiện ở kỹ viện, còn đụng độ với , chuyện quả thực chẳng vẻ vang gì. Ai đời Vương gia dạo thanh lâu? Nghĩ , quyết định ngậm miệng cho xong chuyện.

Kỷ Vân Thư nhẹ, sang với Kiều Nghĩa: "Kiều lão gia, tại hạ vụ án điều kỳ lạ căn cứ. Còn về việc Kiều công t.ử g.i.ế.c , tất cả hãy đợi khi chân tướng rõ ràng. Đến lúc đó, nếu thực sự là do lệnh công t.ử g.i.ế.c, xiềng xích trong ngục tất sẽ hầu hạ. Còn nếu , từ nay về lệnh công t.ử cũng rửa sạch hiềm nghi, bá tánh Ngự Phủ cũng còn bàn tán nữa, Kiều phủ tự nhiên trong sạch. Không câu trả lời , Kiều lão gia hài lòng ?"

Hài lòng! Ông còn thể nữa?

Thế nhưng, Kiều Nghĩa vẫn vặn : "Người c.h.ế.t ba năm , tra thế nào ?"

Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ nhạt, chậm rãi nhả bốn chữ: "Khai quan nghiệm thi."

Khai quan nghiệm thi!

Bốn chữ rơi xuống giữa công đường, vang lên như tiếng chiêng đồng chấn động tâm can .

Đôi mắt thâm trầm của Kiều Nghĩa híp đầy nghi hoặc: "Ba năm , t.h.i t.h.ể sớm hóa thành một bộ xương trắng, nghiệm thi ư? Nghiệm kiểu gì?"

Thật là nực !

"Chuyện cần Kiều lão gia bận tâm."

"Được... Nếu Kỷ , Kiều mỗ cũng còn lời nào để . Cáo từ.”

Ông sang chắp tay với Cảnh Dung: “Vương gia, Kiều mỗ xin cáo lui."

Cảnh Dung gật đầu.

Kiều Nghĩa tuy trong lòng cam tâm nhưng cuối cùng vẫn dẫn rời . Sau khi đám khuất, nha môn cuối cùng cũng khôi phục vẻ thanh tịnh.

Tả Nghiêu bước lên hỏi: "Kỷ , nếu ngài tra án, chúng bắt đầu từ ?"

Cô chau mày đáp: "Tả đại nhân, chẳng tại hạ ? Chọn ngày lành tháng , khai quan nghiệm thi."

Tả Nghiêu sững sờ, kinh ngạc cô, miệng há hốc, vô thức lùi hai bước mới cúi đầu đáp, giọng yếu ớt vô lực: "Vâng."

 

 

Loading...