NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 564: Tiểu Tịch Nguyệt

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:18
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyển viện mới, ở cũng khá thoải mái, nơi xa phố xá nên yên tĩnh. Tốt hơn nha môn nhiều!

Buổi tối, Kỷ Vân Thư thấy buồn chán bèn cầm mấy cuốn sách mượn từ nha môn sân, định sách g.i.ế.c thời gian.

Người xuống, sách còn mở thấy tiếng gọi trong trung: "Ca ca".

Ca ca?

Giọng vô cùng thanh u, quỷ dị, kéo dài âm điệu đến là rợn !

quanh bốn phía, tuyệt nhiên thấy bóng nào, trống huơ trống hoác. Sống lưng cô chợt lạnh toát. Không vì sợ, mà vì thấy kỳ quái.

"Ca ca."

Lại một tiếng nữa vang lên! Giống như âm thanh vòm lập thể cứ văng vẳng bên tai, thật sự xác định nguồn phát từ .

Lúc , Xảo Nhi bưng một chậu nước tới. Thấy cô đang dáo dác tìm kiếm gì đó bèn gần hỏi: "Kỷ , ngài đang tìm gì ?"

Cô lắc đầu, hỏi ngược : "Em thấy tiếng gì ?"

"Tiếng gì ạ?"

Xảo Nhi dỏng tai lên , mắt cũng quanh một lượt. Ngoài đèn lồng treo ở cửa và trong sân, những chỗ khác đều tối đen như mực, chẳng rõ thứ gì.

Nha đầu lắc đầu: "Em thấy tiếng gì cả. Kỷ , ngài đừng dọa em nhé."

Cô nàng tự dọa đến dựng tóc gáy, nhát gan rụt về phía Kỷ Vân Thư, cảnh giác xung quanh. Trời tối thế , đừng xảy chuyện ma quái gì nhé!

Kỷ Vân Thư mặc kệ cô bé nép , chỉ trong khí vang lên một tiếng u uất: "Ca ca, ở đây."

Muội ở ? Ta thấy !

Kỷ Vân Thư suy nghĩ một chút, bèn lấy chiếc đèn lồng treo đôn thấp xuống, xách tay soi một vòng. Ánh sáng từ từ di chuyển, khi chiếu đến bức tường bên trái thì đột nhiên hiện một khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay.

"Choang" một tiếng!

Xảo Nhi thấy, run bắn, hai tay run rẩy đ.á.n.h rơi chậu nước xuống đất. Cô nàng sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu.

"Ma... a a a!”

Cô bé lùi liên tiếp mấy bước.

Kỷ Vân Thư tuy chuẩn tâm lý, dù cô cũng đam mê phim kinh dị, phim Mỹ, phim Thái... hầu như đều xem hết , sớm nắm rõ mấy cái kịch bản ma quỷ xuất hiện. Hơn nữa cô cũng gặp c.h.ế.t nhiều, sờ qua vô xương trắng, cái loại "ma" vô hình vô ảnh tuy gặp nhưng cũng đến mức sợ vỡ mật như Xảo Nhi.

Cô mạnh dạn giơ cao đèn lồng, ghé sát tới . Chỉ thấy "con ma" ngũ quan tinh xảo linh lung, mọng nước, đôi mắt to cong cong ánh đèn cam đỏ trông càng thêm trong veo to tròn, hàng mi dày rợp xuống rõ mồn một. Gương mặt vẫn còn nét trẻ con vỡ nét.

Hóa là cô bé ban ngày!

Tịch Nguyệt!

Cô bé đang đầu tường, vẻ khá chật vật.

"Là ?”

Kỷ Vân Thư vỡ lẽ.

Tịch Nguyệt vội vàng nở nụ tươi rói: "Ca ca, là , ma ."

Thật ngây thơ, trong sáng.

"Đã muộn thế , còn ở đây?"

"Muội chán quá."

"Cha ?"

"Họ chẳng bao giờ quản cả.”

Giọng điệu của Tịch Nguyệt chút để tâm nào, dường như quen với việc thả rông.

Xảo Nhi là "" thì thở phào một dài thườn thượt, vuốt vuốt ngực: "Hù c.h.ế.t em , cứ tưởng gặp ma thật."

Kỷ Vân Thư thấy Tịch Nguyệt tụt về phía , nếu cứ thế chắc chắn sẽ ngã xuống, bèn vội : "Ở đó nguy hiểm lắm, mau xuống ."

Tịch Nguyệt lắc đầu: "Không , chơi với ca ca."

"Vậy xuống đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-564-tieu-tich-nguyet.html.]

Cô bé chút sợ sệt: "Tường sân nhà ngươi cao quá. Bên cái thùng to nên mới trèo lên ."

Giọng non nớt lanh lảnh như tiếng chuông bạc, vui tai!

Kỷ Vân Thư : "Không , nhảy xuống , đỡ ."

"Đỡ ?"

"Tin ."

"Được.”

Tiếng trả lời vang lên giòn giã.

Cả Tịch Nguyệt cố sức trèo lên đầu tường, xổm đó xuống. Bức tường cao hơn cô bé mấy cái đầu, khiến cô bé bắt đầu do dự. Nhỡ ngã c.h.ế.t thì ? Không c.h.ế.t mà tàn phế thì còn tệ hơn.

Đôi mắt long lanh Kỷ Vân Thư đầy nghi hoặc: "Ngươi thật sự sẽ đỡ chứ?"

Kỷ Vân Thư đưa đèn lồng cho Xảo Nhi vẫn còn hết sợ, xắn tay áo tới chân tường, dang tay : "Nào, cứ nhảy ."

Sức cô tuy lớn, nhưng đỡ một đứa trẻ con thì thành vấn đề.

"Vâng."

Tịch Nguyệt lắc lư cái hình nhỏ bé đó một chút mới nhảy xuống.

Đón trọn vẹn!

Cơ thể nhỏ bé rơi vòng tay Kỷ Vân Thư. Tuy đè chút ê ẩm nhưng may mà đứa bé nhẹ. Cô đặt cô bé xuống, vung vẩy cánh tay cho đỡ mỏi đưa tay xoa đầu tí hon mặt.

"Ca ca thật giỏi!”

Tịch Nguyệt ngước cô đầy sùng bái.

dịu dàng. Cô nhóc đỏ mặt tía tai.

Xảo Nhi vội chạy tới : "Tịch Nguyệt, ban nãy dọa quá, chỉ tiếng mà thấy , tỷ còn tưởng gặp ma cơ đấy. Lần dọa như thế nữa, dọa là c.h.ế.t đấy."

Tịch Nguyệt bày vẻ mặt hối : "Xảo Nhi tỷ tỷ, thật sự cố ý dọa tỷ . Tỷ đừng sợ, đời ma, cha bảo chỉ ma trong lòng thôi."

Ừ, cha lắm.

Xảo Nhi nghiêng đầu hỏi: "Sao tỷ tên là Xảo Nhi?"

"Chẳng lúc nãy ca ca gọi tỷ ?"

"À!”

Cô nàng ậm ừ.

Hai cách bốn tuổi nhưng cảm giác như cùng trang lứa, chuyện đáng yêu.

Kỷ Vân Thư bảo: "Được , đừng nữa, đây ."

Cô dắt Tịch Nguyệt giữa sân xuống. Khi thấy mấy cuốn sách đặt bàn đá, mắt Tịch Nguyệt sáng rực lên, vội cầm lấy một cuốn lật xem, miệng rối rít: "Đây là cuốn sách thích nhất."

Thích đến mức nỡ buông tay!

"Ồ? Sách cũng ư?"

"Đọc chứ, đương nhiên là , hai năm .”

Cô bé : “Sách tìm thấy trong thư phòng của cha, lúc đó lén mang mấy ngày, xong mới trả về chỗ cũ. Chuyện trong lắm."

Cô bé vô cùng phấn khích, đôi tay nhỏ bé lật giở những trang sách từng , say sưa xem . Dáng vẻ cúi đầu sách trông dáng "bà cụ non" phết.

Cuốn sách tay cô bé tên là "Bách Lục"!

Đây là cuốn Kỷ Vân Thư mượn từ nha môn hôm qua, về chuyện hành quân đ.á.n.h trận mấy trăm năm qua. Người "Tôn T.ử binh pháp" ba mươi sáu kế, còn "Bách Lục" bảy mươi chín kế, kế nào cũng thượng thừa. Mấy năm hết trong thư phòng của Lưu Thanh Bình , chỉ là hai hôm nay thấy chán nên mượn về xem .

Không ngờ Tịch Nguyệt thích loại sách .

Xảo Nhi cô bé thông minh, cầm kỳ thi họa đều , xem thích sách cũng chẳng gì lạ.

 

 

Loading...