NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 566: Sườn xào chua ngọt
Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:20
Lượt xem: 140
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bộ hài cốt màu đen?
Đám nha dịch cạnh quan tài trân trối, mặt đầy vẻ ngơ ngác.
Kỷ Vân Thư vẫn giữ vẻ mặt bình thản đống xương lộn xộn trong quan tài, miệng thốt hai chữ nhẹ tênh: "Trúng độc!"
Người c.h.ế.t khi phân hủy, hài cốt hiện màu xám đen sẫm thường hai trường hợp. Một là trúng độc. Hai là khi c.h.ế.t uống một lượng lớn t.h.u.ố.c giảm đau.
Diệp Nhi sinh thời sức khỏe , từng uống t.h.u.ố.c giảm đau bao giờ. Hơn nữa, uống nhiều t.h.u.ố.c giảm đau khi c.h.ế.t, màu xám đen hài cốt sẽ xuất hiện dạng phân tán lốm đốm, nhưng bộ hài cốt màu sắc đều tăm tắp. Rất rõ ràng, đích thị là trúng độc mà c.h.ế.t.
Tạ đại nương thấy thế bèn nhào tới bên quan tài, hai tay run rẩy vươn trong, gào t.h.ả.m thiết: "Không ! Con gái chắc chắn tự sát! Kỷ , cầu xin ngài, nhất định tìm hung thủ cho con gái ."
"Bà lên ."
Kỷ Vân Thư đỡ bà dậy, an ủi: "Diệp Nhi quả thực là uống t.h.u.ố.c độc mà c.h.ế.t, nhưng sự thật rốt cuộc thế nào còn tiếp tục điều tra. Bà hãy bảo trọng sức khỏe."
Tạ đại nương gạt nước mắt nức nở.
Sau đó, Kỷ Vân Thư sai đưa bà về phòng nghỉ ngơi , tin tức gì sẽ báo cho bà ngay.
Đợi , Tả Nghiêu mới tiến lên, liếc bộ hài cốt trong quan tài, dò hỏi: "Kỷ , thật sự c.h.ế.t do trúng độc?"
Cô gật đầu.
"Vậy nghĩa là c.h.ế.t thực sự là tự sát?"
"..."
"Nếu thật là , vụ án chẳng còn gì để tra nữa ?"
Kỷ Vân Thư vẻ mặt lạnh tanh: "Tả đại nhân, chúng chút thường thức ? Cho dù c.h.ế.t thực sự c.h.ế.t do trúng độc, điều cũng thể chứng minh cô tự sát."
"Vâng, , ."
"Bây giờ ghép bộ hài cốt mới tiện tra tiếp, Tả đại nhân nếu sợ bẩn quần áo thì xa một chút."
"Không sợ, sợ.”
Tả Nghiêu cầu tài, miệng nhưng hai chân thành thật nhích dần sang bên cạnh.
Kỷ Vân Thư cũng chẳng để ý, sai kê một chiếc bàn dài, đó đeo găng tay, lượt nhặt từng mảnh xương trong quan tài đặt lên bàn ghép .
Vì quan tài chôn chân núi, nước trong rừng chảy xuống tích tụ , đúng lúc bao phủ lấy mộ phần. Ba năm qua, quan tài sớm ngấm nước nứt toác, khiến hài cốt bên trong cũng ảnh hưởng. Từng khúc xương trắng lộn xộn, dính nhớp nháp .
Có khúc dính bùn đất mịn, khúc chảy nước bẩn khô, còn khúc... trông như một đĩa sườn xào chua ngọt!
Quả nhiên, chất lượng quan tài quan trọng bao.
Bên phía khác!
Tại trạm dịch Ngự Phủ.
Cảnh Dung ở ghế chủ vị trong sảnh, đôi mày kiếm cau , đè nén ánh mắt âm u. Khuôn mặt lạnh lùng khó gần, đôi môi mỏng mím chặt, tạo nên một uy lực giận mà uy. Trên bàn bên cạnh đặt một chén nguội dần.
Lang Bạc bên cạnh , cũng trưng một bộ mặt y hệt. Chỉ điều, một là bản chính, một là hàng nhái loại một.
Chính giữa đại sảnh, mấy quan của trạm dịch lượt , ai nấy đều khom lưng rụt cổ, hai tay giấu trong tay áo buông thõng hai bên, dám thẳng vị Vương gia như gai mặt. Bầu khí trong phòng vô cùng nặng nề!
Hồi lâu , ánh mắt sắc bén của Cảnh Dung lướt qua đám đó một lượt mà ai , mới hỏi một vị thị quan: "Lâm thị quan, Bổn vương phụng mệnh đến tra xét chuyện bạc cứu trợ, ngươi chắc hẳn là chứ?"
"Hạ quan .”
Giọng mang theo sự dè dặt, cẩn trọng.
"Căn cứ hồ sơ những năm qua, lô bạc cứu trợ từ kinh thành chuyển xuống, dọc đường đều từng mở niêm phong. Hơn nữa, các quan viên áp tải bạc cứu trợ đều rằng những rương bạc bao giờ rời khỏi tầm mắt của họ, cho đến khi chuyển tới trạm dịch Ngự Phủ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-566-suon-xao-chua-ngot.html.]
"Vâng ạ. Bạc cứu trợ những năm đưa tới đều chuyển trạm dịch, đó mới khiêng đến nha môn. Trong thời gian đó cũng từng mở rương . Thực sự tại mỗi chuyển đến nha môn, mở xem mới bạc mất, bên trong... là đá."
Giọng ngày càng nhỏ dần, xen lẫn ít nhiều sợ hãi. Chỉ sợ chuyện đổ lên đầu !
Cảnh Dung quét mắt lạnh lùng: "Lâm thị quan, hôm nay Bổn vương đến để hưng sư vấn tội, mà ngươi giải trình rõ ràng quá trình đó. Nếu chuyện liên quan đến ngươi, ngươi cũng cần lo lắng sợ hãi."
"Hạ quan xin theo Vương gia."
"Tốt. Bổn vương hỏi ngươi, những năm khi bạc cứu trợ đến trạm dịch, những ai từng tiếp xúc?"
"Ngoài các quan chức thì còn ai đến gần nữa."
"Vậy cách bao lâu mới chuyển đến nha môn?"
"Một ngày."
"Trong một ngày đó, bạc cứu trợ để ở ?"
"Trong kho chứa bạc chuyên dụng."
"Có ai từng đó ?"
"Sau khi chuyển bạc thì cửa lớn khóa , trong thời gian đó thể ai ."
Một hỏi một đáp!
Lông mày Cảnh Dung khẽ nhíu nhẹ, dậy phất tà áo lệnh: "Dẫn Bổn vương xem kho chứa."
Lâm thị quan cúi : "Vâng."
Thái độ cung kính vô cùng, dẫn đường .
Kho chứa ở Bắc Uyển, nơi canh phòng nghiêm ngặt nhất trạm dịch. Căn phòng xây vuông vức, kín như bưng, chẳng khác nào một cái két sắt khổng lồ thời hiện đại. Bên cạnh kho chứa còn vài gian phòng khác, cũng dùng để chứa hàng hóa qua . Bên ngoài mỗi gian phòng đều hai thị vệ canh gác!
"Mở cửa.”
Cảnh Dung lệnh.
Thị quan phất tay, thị vệ canh cửa bèn mở gian phòng dùng để chứa bạc cứu trợ . Mọi bước .
Bên trong quả đúng là tường đồng vách sắt, cửa sổ, lỗ thông gió. Sau khi đóng cửa thì đến một tia sáng cũng lọt, ngay cả con muỗi cũng đừng hòng bay . Nếu nhốt ở trong , khéo khi c.h.ế.t vì thiếu dưỡng khí.
Một nơi như thế , dù là thần trộm nổi tiếng thiên hạ cũng thể đột nhập , chứ đừng đến việc tráo đổi bạc thành đá một cách vô thanh vô tức.
Lâm thị quan bên giải thích: "Đây là kho chuyên dùng để chứa bạc cứu trợ, thể . Bên ngoài còn canh gác, chìa khóa cửa cũng luôn ở chỗ hạ quan. Chỗ bình thường cũng cứ để trống như ."
Cảnh Dung xong, sang hỏi: "Lâm thị quan, lúc đó những khiêng vác bạc cứu trợ là ai?"
"Các quan viên áp tải bạc chịu trách nhiệm dỡ xuống, của hạ quan chịu trách nhiệm khiêng đây."
"Trong quá trình đó, xảy sự cố gì ?”
Cảnh Dung lạnh lùng .
Lâm thị quan giật , đang nghi ngờ, vội vàng : "Vương gia, hạ quan xưa nay luôn việc cẩn thận, tay càng dám sai sót. Hơn nữa lúc khiêng vác hạ quan cũng bên cạnh giám sát, trong chuyện tuyệt đối thể nhầm lẫn."
Khẳng định chắc nịch! Trong lòng thầm nghĩ: Trời ơi, đừng chụp cái mũ lên đầu chứ? Oan uổng quá mà!
Cảnh Dung một vòng trong phòng, dùng tay gõ nhẹ lên bức tường bên trong, chắc chắn. Hắn trầm ngâm hồi lâu với Lâm thị quan: "Nếu bạc cứu trợ lúc chuyển phòng xảy sự cố, thì, sự việc hẳn xảy đường chuyển bạc từ đây đến nha môn."
"Trên đường... mà.”
Hắn tự cũng đủ tự tin. Không nhớ là đường xảy chuyện gì cả!