NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 57: Đốt đi

Cập nhật lúc: 2025-12-05 06:56:50
Lượt xem: 378

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vết thương lưng còn đau nhói nữa, Kỷ Vân Thư day day ấn đường, cẩn thận dậy.

Sợ vết thương rách .

"Loan Nhi!"

Gọi hai tiếng mà thấy ai trả lời.

Nha đầu sáng sớm chạy ?

Cô xuống giường, lấy chiếc áo choàng rộng màu xanh lam giá khoác lên , ngoài, vẫn thấy Loan Nhi .

Đang định phòng thì thấy tiếng bước chân lanh lảnh từ xa vọng .

Quay đầu , thấy Loan Nhi thở hồng hộc chạy tới, tay ôm một chiếc hộp dài, bên ngoài bọc một lớp vải gấm kẻ sọc, trông vô cùng sang trọng!

"Tiểu thư, dậy ? Vết thương lưng còn đau ?" Loan Nhi lo lắng hỏi.

"Thứ tay em ở ?"

Ánh mắt Kỷ Vân Thư dán chặt chiếc hộp gấm.

Loan Nhi nâng hộp gấm lên, : "Là vị khách quý từ kinh thành mang đến, là các tiểu thư thiếu gia trong phủ mỗi một phần. Lúc nãy vẫn còn đang chuyện với lão gia ở tiền sảnh đấy ạ."

"Khách quý? Từ kinh thành?"

"Vâng." Loan Nhi gật đầu.

Chẳng lẽ là Cảnh Dung?

Nghi hoặc trong lòng dâng lên, Kỷ Vân Thư đón lấy hộp gấm, dặn dò: "Em tiền sảnh ngóng xem vị khách quý đó gì với cha?"

Hả? Nghe lén !

Loan Nhi ngập ngừng: "Tiểu thư, chuyện ..."

"Mau ."

"Vâng ..."

Loan Nhi chần chừ vài bước chạy biến lén!

Kỷ Vân Thư ôm hộp phòng, mở xem, bên trong là một cây Bạch Vân Trường.

Bạch Vân Trường d.ư.ợ.c liệu quý hiếm gì, chỉ là cực kỳ đắt đỏ.

Loại t.h.u.ố.c tác dụng thần kỳ trong việc trị thương do roi da gây !

Mơ hồ, cô dường như đoán điều gì đó.

Vị khách quý kinh thành "tặng than trong ngày tuyết rơi", trùng hợp quá !

Lắc đầu xua suy nghĩ, tranh thủ lúc lưng đau, việc chính quan trọng hơn.

Đi đến kệ phía bàn, lấy hộp gỗ đàn hương xuống, mở , trải một tờ giấy trắng lên bàn.

Trong đầu phác thảo giây lát, cô lấy cây bút lông ngọc trong hộp, chấm chút mực, bắt đầu vẽ.

Một lát , mặt giấy hiện lên từng khối xương vẽ bằng mực đen. Nhìn kỹ thì đó là sơ đồ phân giải bộ hộp sọ!

Là sơ đồ phân giải hộp sọ của t.h.i t.h.ể âm dương !

Hộp sọ cấu tạo từ 23 khối xương dẹt và xương đều hình dạng và kích thước khác !

Mỗi khối xương nhỏ đều cô phân chia tỉ mỉ.

Thông thường để phục dựng chân dung từ xương trắng, thói quen của Kỷ Vân Thư là phân giải hộp sọ, đó dựa kích thước và hình dạng từng khối xương, dùng đất sét nặn thành mô hình nhỏ , mới vẽ dung mạo của bộ xương.

Cách khác với vẽ tranh từ xác c.h.ế.t thối rữa còn da thịt!

Kể cả ở thời hiện đại, dùng công nghệ tổng hợp máy tính tiên tiến cũng tốn ít công sức.

Huống hồ ở nơi đến điện còn !

Nên chỉ thể dùng cách thủ công .

Đặt bút xuống, ngón tay trắng nõn gõ nhẹ lên mép giấy.

Người âm dương?

Đây cũng là đầu tiên cô gặp .

Suy nghĩ một lát, dường như cô nghĩ điều gì đó.

Thần sắc khựng , cuộn bức sơ đồ phân giải hộp sọ để sang một bên, trải một tờ giấy mới .

Bày biện màu vẽ trong hộp gỗ, lấy chút nước, chấm bút, bắt đầu vẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-57-dot-di.html.]

Bên , Loan Nhi lời cô đến tiền sảnh.

Rón rén dám gần, chỉ dám lưng mấy nha ngóng.

Trong sảnh, Kỷ Thư Hàn đó, cúi xuống, vẻ mặt hung thần ác sát thường ngày biến mất, đó là nụ nịnh nọt cung kính.

Cảnh Dung ở vị trí chủ tọa, khóe miệng nhếch lên nụ nhạt nhưng khiến rợn tóc gáy!

Cộng thêm gã đại hán thô kệch Lang Bạc bên cạnh như bức tường thành, tạo thành một vòng tròn bảo vệ quanh Cảnh Dung.

Người sống chớ gần!

Đôi mắt sắc bén lạnh lùng của Cảnh Dung quét qua Kỷ Thư Hàn một lượt.

Hừ lạnh: "Kỷ đại nhân, ngươi cứ xuống , bổn vương thực sự thích ngước mắt khác."

Trong giọng dường như còn mang theo sự tàn nhẫn.

Gọi ông là Kỷ đại nhân cũng quá, Kỷ Thư Hàn thời trẻ từng là Lễ bộ Thị lang mà!

Kỷ Thư Hàn chỉ dám giật giật cơ mặt, cúi đầu thấp hơn: "Hạ quan ."

"Bổn vương bảo ngươi thì ngươi cứ ."

"Vâng."

Ông đành vén vạt áo, xuống ghế bên cạnh.

"Dung Vương hôm nay giá lâm, còn mang theo tặng phẩm quý giá cho gia quyến hạ quan, ... là việc gì?"

Sao? Ngươi tưởng Cảnh Dung việc cầu cạnh ?

Đường đường là một Vương gia, việc gì cầu cạnh ngươi.

Cảnh Dung , nheo mắt, bưng chén lên, thong thả : "Bổn vương , năm xưa khi Kỷ đại nhân còn quan trong triều, phụ hoàng từng ban cho ngươi một chiếc roi Đằng Mã nạm ngọc cán vàng, thật ?"

Nhắc đến chuyện , Kỷ Thư Hàn lộ vẻ đắc ý.

"Đó là phúc do hạ quan ba đời tu , mới Hoàng thượng ban thưởng."

"Ồ? Bổn vương còn , chiếc roi đó là cống phẩm của Ba Tư, từ da thượng hạng nạm vàng, bổn vương vinh hạnh chiêm ngưỡng ?" Lông mày Cảnh Dung nhíu chặt!

Nghe đến đây, Kỷ Thư Hàn vội : "Dung Vương xem, hạ quan tất nhiên sẽ lấy."

Quay sang sai bảo gia đinh: "Đi lấy roi Đằng Mã đây."

Gia đinh chạy ngay, lát mang roi tới.

Còn đựng trong hộp gấm vàng, thật cầu kỳ!

Kỷ Thư Hàn lấy roi khỏi hộp, cung kính dâng lên: "Dung Vương, đây là roi Đằng Mã Hoàng thượng ban thưởng."

Biết là ban thưởng , cần nhắc nữa !

Cảnh Dung đặt chén xuống, nhướng mày, nụ trở nên quỷ dị.

Cầm lấy chiếc roi ngắm nghía, chun mũi : "Chiếc roi quả thực tinh xảo, nhưng mùi m.á.u tanh thế nhỉ?"

"Chuyện ..." Kỷ Thư Hàn hoảng hốt.

Chiếc roi khi đ.á.n.h Kỷ Vân Thư xong rõ ràng lau chùi sạch sẽ, còn vết máu, còn xông hương đàn hương, thể mùi m.á.u tanh ?

Dung Vương, mũi ngài là mũi ch.ó ?

Thấy Kỷ Thư Hàn cứng họng, Cảnh Dung hất cằm tiếp: "Không chỉ mùi m.á.u tanh, mà cán roi dường như còn mùi súc sinh nữa."

Súc sinh?

Người cầm cán roi chẳng là Kỷ Thư Hàn !

Cái tài chỉ ch.ó mắng mèo , Cảnh Dung thứ hai ai dám nhận thứ nhất.

Lúc sắc mặt Kỷ Thư Hàn xanh mét, nuốt nước bọt, run rẩy : "Vương gia, roi mùi ? Hạ quan ngày nào cũng xông bằng gỗ đàn hương mà."

"Kỷ đại nhân, ngươi nên khám đại phu, chữa cái mũi của ." Rõ ràng đang nhưng lời đổi vị.

Cảm thấy , Cảnh Dung giơ roi lên hỏi Lang Bạc: "Lang Bạc, ngươi ngửi thử xem, xem mũi bổn vương vấn đề ."

"Vâng."

Lang Bạc đón lấy roi, đưa lên mũi ngửi, gật đầu: "Vương gia, quả thực mùi m.á.u tanh, cán roi cũng đúng là mùi súc sinh."

"Ừ." Cảnh Dung hài lòng, ánh mắt chợt tối sầm , thu nụ , nghiêm mặt.

"Đem đốt !"

...

 

Loading...