NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 571: Chén canh đóng cửa
Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:25
Lượt xem: 132
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yêu râu xanh?
Mạc Nhược rùng một cái, lúc mới nhận một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
"Sao ngủ trong phòng của cô?”
Hắn hỏi bâng quơ như thể chuyện chẳng gì to tát.
Hả? Đây là vấn đề nghiêm trọng đấy ư?
Nói xong, nhặt đôi giày cởi , gãi đầu định giả ngây giả ngô chuồn lẹ.
Đường Tư giường tức đến mặt mày lúc xanh lúc trắng, gầm lên một tiếng: "Mạc Nhược, sẽ băm vằm ngươi thành trăm mảnh!"
Cô hất tung chăn, nhảy xuống giường, tháo chiếc roi bạc bên hông, chẳng chẳng rằng quất mạnh xuống đất một cái lấy đà, vung roi vun vút về phía Mạc Nhược.
Không lệch !
Roi quất trúng ngay vai .
Á!
Mạc Nhược nghiêng né, nửa đập mạnh cánh cửa.
"Rầm" một tiếng.
Hắn đau đến nghiến răng nghiến lợi.
"Đồ điên!”
Hắn gắt lên.
Đường Tư rơm rớm nước mắt, trừng mắt đầy uất ức: "Ngươi chuyện vô liêm sỉ hạ lưu đó với , khinh bạc xong còn bỏ trốn? Hôm nay lột da ngươi ."
Chiếc roi trong tay vung lên nữa, nhưng Mạc Nhược tóm chặt.
"Cô nhầm đấy? Ai vô liêm sỉ hạ lưu? Ai khinh bạc cô? Tối qua chúng chỉ uống say thôi, ai mà nhớ nhiều thế? Cô tự xem, quần áo và cô cái nào cởi ?"
Hả?
Cô khựng , vội cúi xuống , quả nhiên thấy vẫn ăn mặc chỉnh tề, quần áo chỉ nhăn nhúm một chút. Nhìn sang Mạc Nhược, cũng y quan chỉnh tề, dấu vết cởi bỏ.
Trong chốc lát, cô cứng họng.
Mạc Nhược buông chiếc roi , xoa xoa bả vai quất trúng, càu nhàu: "Lần cô ơn cho kỹ hãy đ.á.n.h ? Cứ như cô , uống say cũng chẳng thèm gì cô ..."
Ha ha!
Đường Tư c.ắ.n môi: "Cho dù hôm qua chúng chuyện đó, nhưng cũng nghĩa là ngươi chuyện khác với ."
"Với cô á? Không đời nào.”
Giọng chắc nịch.
"Tại đời nào?"
Hắn phụ nữ mặt từ đầu đến chân, vẻ mặt đầy ghét bỏ: "Không đời nào là đời nào."
Loại phụ nữ gu của , ?
Hắn xoay đẩy cửa bỏ .
Tiêu sái vô cùng!
Cứ như từng chuyện gì xảy .
Tức đến nỗi Đường Tư giậm chân bình bịch tại chỗ.
Miệng c.h.ử.i rủa ầm ĩ lưng .
Quả nhiên, cô nên chút thiện cảm nào với loại .
Lúc ăn sáng, cô cứ chọc đũa xuống bàn một cách hậm hực.
Kỷ Vân Thư đến tìm cô đúng lúc thấy cảnh .
Cô tới xuống, gõ nhẹ lên bàn mấy cái, hỏi: "Sao thế?"
Nghe tiếng, Đường Tư đầu , mới phát hiện Kỷ Vân Thư đến từ lúc nào.
Cô hồn: "Không gì."
Giọng điệu đầy bực bội!
Kỷ Vân Thư cũng gặng hỏi, chỉ : "Đã gì thì hứng thú ngoài với một chuyến ?"
"Ra ngoài? Đi ?"
"Kiều phủ."
Cô nghiến răng, bật dậy, xắn tay áo lên: "Đi."
Ra ngoài xả giận!
Hai khỏi cửa.
Trên đường , Đường Tư im lặng lạ thường.
Kỷ Vân Thư thi thoảng liếc cô.
Con bé ?
Tối qua lúc cùng còn vui vẻ lắm mà, mới qua một đêm tính tình trầm xuống thế ?
Lạ thật!
Đến Kiều phủ!
Cổng lớn đóng chặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-571-chen-canh-dong-cua.html.]
Kỷ Vân Thư cầm vòng sắt cửa gõ nhẹ mấy cái, đợi hồi lâu cũng chẳng thấy ai mở.
Đường Tư vốn nóng tính, giơ chân đá mạnh cánh cổng.
"Cái chỗ rách nát gì thế , sáng ngày đóng cửa gì? Bên trong bảo bối chắc, ai mà thèm."
Kỷ Vân Thư cầm vòng sắt gõ thêm mấy cái nữa.
Bên trong mới từ từ động tĩnh.
Cánh cổng hé mở một khe nhỏ, một đôi mắt đen láy thò , rõ mặt mũi.
"Ai đấy!"
Kỷ Vân Thư : "Tại hạ họ Kỷ, là của Đại Lý Tự phái tới điều tra vụ án ba năm . Phiền ngươi mở cửa, tìm Kiều công t.ử nhà các hỏi chút chuyện."
Rất khách sáo.
Người bên trong rụt về, ngay khi cô dứt lời thì đóng sầm cửa cái "rầm".
Ăn ngay bát canh đóng cửa!
Kỷ Vân Thư ngẩn .
"Cái thứ gì thế .”
Đường Tư bực , đá cửa hét vọng trong: “Mau mở cửa cho bà cô đây, nếu xông cho các ngươi mấy chục roi bây giờ. Mở cửa..."
mặc cho cô đập cửa, c.h.ử.i bới thế nào, bên trong vẫn im lìm một tiếng động.
Triều đình việc mà Kiều gia dám công khai chống đối, đúng là chán sống .
Đường Tư vì chuyện với Mạc Nhược mà đang ôm một bụng tức, giờ trút hết lên cánh cổng Kiều gia.
"A Kỷ, trèo tường mở cửa cho cô ngay bây giờ đây. Hai chúng xông lật tung cái Kiều phủ lên."
Nói là !
Cô định trèo tường thật thì Kỷ Vân Thư giữ .
"Thôi bỏ , bây giờ họ mở cửa là họ đuối lý. Nếu cô trèo tường thì trắng cũng thành đen đấy."
"Vậy cứ thế bỏ qua ? Cứ thế về ?"
"Yên tâm , văn thư đóng dấu của Đại Lý Tự, đến cả Tả đại nhân cũng chấp nhận để thẩm vấn, Kiều gia đương nhiên tư cách từ chối. Bây giờ họ mở cửa, hợp tác cũng , đợi đến lúc nếm mùi đau khổ , tự khắc sẽ mang kiệu tám khiêng mời chúng ."
"Thật ?"
Cô mỉm , gọi một tiếng "T.ử Khâm".
Thời T.ử Khâm từ chui , xuất hiện ngay mặt cô.
"Tiên sinh gì dặn dò?"
"Ngươi tiếp tục canh chừng ở Kiều phủ, nhất định đảm bảo họ lén lút đưa Kiều T.ử Hoa ."
"Vâng."
Nhận lệnh xong, cô biến mất tăm.
Kỷ Vân Thư và Đường Tư cũng đành về tay .
Trong phủ!
Kiều lão gia sai lén lút xem xét, gia nhân về báo: "Lão gia, ạ."
Thở phào nhẹ nhõm!
Trong đại sảnh, Kiều gia hầu như đều mặt đông đủ.
Kiều phu nhân lo lắng : "Lão gia, bây giờ ? T.ử Hoa tuyệt đối thể xảy chuyện gì, chúng chỉ mỗi đứa con trai thôi."
"Bà cũng , nó dù vô dụng đến thì cũng là con trai , thể trơ mắt nó xảy chuyện ?"
"Vậy ông mau nghĩ cách . Chúng tránh mùng một tránh ngày rằm, Kỷ đó là của Đại Lý Tự phái tới, chúng mà cứ trốn tránh mãi là chống đối Đại Lý Tự đấy."
"Được .”
Kiều lão gia thở dài, Kiều T.ử Hoa đang co ro một góc, phất tay áo giận dữ: “Cái thằng bất tài vô dụng , dính chuyện tày trời thế chứ."
Kiều T.ử Hoa cúi đầu, mếu máo: "Cha, con thật sự g.i.ế.c , cha tin con."
"Ta tin con thì ích gì? Phải để khác tin con kìa."
"Hôm đó con thật sự đ.á.n.h ngất, lúc tỉnh dậy thì Diệp nhi cô nương ... c.h.ế.t , con g.i.ế.c ."
Hắn vô cùng thành khẩn nghiêm túc.
Kiều lão gia thở dài: "Thôi thôi, con đừng nữa. Bây giờ chứng minh g.i.ế.c chứ tự sát, vị Kỷ cũng thường. Năm xưa chúng mua chuộc ngỗ tác dối, giờ chiêu dùng nữa . Nếu thực sự hết cách, chỉ còn nước đưa con trốn thôi."
Đi trốn?
Kiều tiểu thư Kiều Tiêu trong sảnh vội hỏi: "Cha, cha định đưa đại ca ?"
"Chuyện các con đừng quản, đó cũng là hạ sách thôi."
lúc ...
Một gia nhân vội vã chạy .
"Lão gia, Nhị lão gia từ kinh thành về ạ."
Người gọi là Nhị lão gia là cựu Thượng thư Lại Bộ Kiều Chính.
Cuối cùng cũng về !
Người Kiều gia như thấy tia hy vọng tràn trề.