NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 572: Cứu tinh

Cập nhật lúc: 2025-12-20 14:24:26
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự xuất hiện của Kiều Chính như một tia nắng ban mai, mang hy vọng cho cả Kiều gia.

ông cũng là cựu Thượng thư Lại Bộ, dẫu từ quan nhưng "lạc đà gầy còn hơn ngựa béo", quyền uy và các mối quan hệ vẫn còn đó, lời của ông tự nhiên trọng lượng.

Kiều Nghĩa vội bảo gia nhân: "Đi, cùng đón Nhị lão gia."

"Vâng."

Mọi nhao nhao dậy, vội vã chạy cổng lớn.

Lúc , cổng lớn Kiều gia.

Một cỗ kiệu màu xám đen dừng ở đó. Người bên ngoài vén rèm lên, bên trong khom lưng bước , cổng.

Kiều Chính mặc một bộ trường bào màu đen tuyền, hai ống tay áo rộng bay phần phật trong gió, hình thêu chim muông hoa lá đó sống động như thật theo từng cử động.

Chỉ thấy ông nhíu mày, nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu thêm vài đường, đôi mắt thâm sâu khó lường đám Kiều gia đang chạy tới, ánh lên vẻ giận dữ.

"Nhị .”

Giọng Kiều Nghĩa vang như chuông đồng.

Trong chốc lát, ông đám họ hàng thích vây quanh, ai nấy đều nở nụ kính trọng xen lẫn sợ sệt.

Trông vẻ giả tạo quá mức!

Ông nghiêm mặt, chỉ buông một câu: "Vào trong ."

"Được."

Mọi vội vàng , cánh cổng lớn đóng sầm nữa.

"Rầm" một tiếng.

Cách đó xa, Kỷ Vân Thư thu hết cảnh tượng tầm mắt.

Phải, cô sớm đoán , theo lịch trình rời kinh của Kiều Chính thì giờ ông nên đến nơi !

Đường Tư chút khó hiểu, nãy còn bảo về, Kỷ Vân Thư dừng ở đây, cứ chằm chằm cổng Kiều phủ.

Không, chính xác hơn là đang đợi ai đó.

điều Đường Tư càng hiểu là...

"A Kỷ, đó rốt cuộc là ai ? Sao lúc chúng đến, Kiều gia sống c.h.ế.t chịu mở cửa, đến thì cả nhà kéo đón, chẳng lẽ là ông trời con?"

"Đó là cứu tinh!”

Kỷ Vân Thư thốt hai chữ nhẹ tênh.

"Cứu tinh?"

"Ừ, cứu tinh của Kiều phủ."

Đường Tư càng thêm mơ hồ, đành vươn cổ ngó thêm chút nữa.

trong, cửa cũng đóng .

Khóe miệng Kỷ Vân Thư khẽ nhếch lên, mang theo nụ như tính việc.

"Đi thôi, chúng nên về ."

Nói xong, cô bỏ .

Đường Tư vội vàng đuổi theo.

Trong đại sảnh Kiều gia.

Kiều Chính ở vị trí chủ tọa, vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, toát lên uy quyền cần giận dữ cũng khiến sợ hãi.

Nha bưng lên, định đặt xuống tay ông thì ông lạnh lùng .

"Không cần."

Nha run rẩy, cúi đầu vội vàng bưng lui xuống.

Luồng khí thế đó, cô dám đụng .

Không khí trong sảnh nặng nề, ai dám lên tiếng phá vỡ sự im lặng, chỉ những cặp mắt đổ dồn về phía Kiều Chính, chờ đợi ông lên tiếng.

Hồi lâu .

Kiều Chính cuối cùng cũng mở miệng: "Vụ án do Đại Lý Tự lập hồ sơ, cho dù là cũng giúp ."

Vốn trông cậy ông cứu mạng, kết quả nhận gáo nước lạnh buốt!

Kiều Nghĩa sốt ruột, chồm tới : "Nhị , T.ử Hoa g.i.ế.c , nếu giúp nó thì ai giúp nó nữa ."

"Đại ca, ngươi xưa nay thông minh, lúc hồ đồ thế?"

?"

Kiều Chính: "Có câu 'giấu đầu hở đuôi', cho dù T.ử Hoa thực sự g.i.ế.c , nhưng ngươi ầm ĩ lên như , chẳng khác nào tự nhận hiềm nghi về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-572-cuu-tinh.html.]

Lời như điểm trúng huyệt đạo.

"Vậy Nhị , bây giờ ?"

"Yên tâm, chỉ cần nó g.i.ế.c , đảm bảo ai bắt nó. Hơn nữa, vị Kỷ đến đây tra án danh tiếng lẫy lừng kinh thành, tài phá án như thần, chỗ hơn , cực kỳ thông minh. Có tiếp nhận vụ án , ngươi cứ yên tâm để bụng trong bụng, nhất định sẽ tìm chân tướng, trả sự trong sạch cho T.ử Hoa."

"Nhị thì ngươi yên tâm hơn nhiều ."

Người Kiều gia thở phào nhẹ nhõm.

mà...

"Vừa ngươi cự tuyệt ngoài cửa, thật là hồ đồ. Chưa đến việc của Đại Lý Tự phái đến, còn là tâm phúc bên cạnh Dung Vương. Đắc tội với là đắc tội với Dung Vương, đắc tội với Dung Vương là đối đầu với Hoàng thượng. Ngay cả cũng nể mặt vị Kỷ vài phần đấy."

Nghe đến đây, Kiều gia đều hoảng loạn.

Kiều Tiêu bỗng tiến lên : "Nhị thúc, lúc con đến kinh thành tìm thúc từng gặp vị Kỷ đó . Người đó quả thực dễ chọc . bây giờ lỡ đắc tội , lỡ ngài tức giận, phán luôn đại ca là hung thủ thì thế nào?"

Kiều Chính trầm ngâm một lát, bàn tay trong áo siết chặt, sang Kiều T.ử Hoa đang co ro sợ sệt.

"Con theo ngay lập tức."

"Nhị thúc, ạ?"

"Đi tìm vị Kỷ đó, xin tạ tội."

Trong chốc lát, cả nhà họ Kiều đều ngớ .

...

Một giờ .

Kỷ Vân Thư đang ở trong viện của , cầm một cành trúc nhỏ trêu mèo.

Chơi đùa vui vẻ.

Con mèo nhỏ hiếu động nhảy nhót lung tung, vươn hai chân ngắn cũn cỡn cố bắt lấy cành trúc mảnh mai.

"Meo~"

Nó vươn chân lên cao một chút, cô giơ cành trúc cao hơn một chút.

Trêu đến mức con mèo sắp phát điên lên .

"Meo~"

Một lát , thị vệ trong phủ báo: "Kỷ , Kiều gia đến , gặp ngài."

Cô cứ như thấy, tiếp tục trêu mèo.

Thị vệ tưởng cô thấy, bèn nhắc nữa.

Vẫn phản hồi, đành ngượng ngùng bên cạnh.

Nhìn cô trêu mèo.

tính toán Kiều Chính sẽ đích dẫn Kiều T.ử Hoa đến một chuyến, thậm chí T.ử Khâm cũng báo cho cô . Theo lý mà , đến tận cửa, cô lý do gì tiếp.

mà...

Mấy canh giờ , Kiều gia cho cô ăn "canh đóng cửa", mùi vị đó cũng để Kiều gia nếm thử chứ.

Đợi cô trêu mèo chán chê qua đó cũng muộn.

Rất nhanh, Cảnh Dung cũng tin.

Kiều Chính đến ?

Vừa , cũng tìm hiểu rõ chuyện Lại Bộ dâng tấu tham rốt cuộc là thế nào.

Bèn cho phép ông .

Kiều Chính thấy Cảnh Dung, vô cùng cung kính chắp tay hành lễ.

"Hạ quan Kiều Chính, tham kiến Dung Vương."

Cảnh Dung nheo mắt lạnh lùng ông : "Kiều đại nhân mới từ kinh thành về?"

"Vâng ạ."

"Vậy nghỉ ngơi chạy đến chỗ bổn vương gì?"

Kiều Chính cúi đầu, khom lưng: "Hạ quan vội vã đến đây, thực là vì chuyện của đứa cháu T.ử Hoa."

Ông thẳng vấn đề luôn.

Ánh mắt Cảnh Dung tự nhiên liếc Kiều T.ử Hoa đang cúi đầu, chuyển sang Kiều Chính, nhạt một tiếng: "Lần đại ca ngươi dẫn xông nha môn, hôm nay ngươi mới đến Ngự Phủ dẫn đến chỗ . Người Kiều gia các ngươi đúng là kỳ lạ thật."

Nha môn là địa bàn của Tả đại nhân, quản , nhưng nếu dám đến đây gây chuyện thì Cảnh Dung sẽ lột da ngay lập tức.

Đơn giản thô bạo thế đấy.

 

 

Loading...