NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 586: Con búp bê vải

Cập nhật lúc: 2025-12-20 16:17:58
Lượt xem: 126

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Án thì kết !

những chuyện đó chút rắc rối.

Kỷ Vân Thư nghĩ mãi , rốt cuộc còn bí mật động trời gì liên quan đến Diệp nhi nữa?

Tả Nghiêu cũng ngốc, ý tứ trong lời của cô, chẳng qua là tiếp tục điều tra.

Cảnh Dung dậy khỏi ghế gỗ lê, tới, khuôn mặt lạnh lùng cũng nhíu mày đăm chiêu.

Những lời Kỷ Vân Thư , trong lòng cũng chút nghi ngờ.

mà...

"Cái c.h.ế.t của Diệp nhi tra rõ ràng , chuyện đó để hãy tính.”

Hắn với Tả Nghiêu: “Tả đại nhân, án kết , ngươi mau chóng chuẩn một bản án văn gửi lên Hình Bộ, chuyện thể trì hoãn nữa, bên Đại Lý Tự cũng cần lời giải thích."

"Vâng, hạ quan sẽ ngay, tuyệt đối chậm trễ."

" ngươi cũng đừng tưởng phá án xong là vui mừng hớn hở, mũ ô sa của ngươi vẫn đang treo lơ lửng đầu đấy, cái mạng của ngươi cũng đang treo lơ lửng đấy."

Ông đương nhiên !

Lòng bàn tay đ.á.n.h nát bấy là bài học xương m.á.u sờ sờ đó.

Ông khom lưng: "Hạ quan xin ghi nhớ, nhất định sẽ dốc hết sức điều tra vụ bạc cứu trợ."

Cung kính!

Thành khẩn!

trắng cũng là để giữ mạng.

Kỷ Vân Thư một bản tường trình vụ án tại nha môn, để lưu hồ sơ.

Bản tường trình đó chi tiết hơn nhiều so với bản do tên ngỗ tác nhận hối lộ .

Sau đó, Cảnh Dung kéo cô .

Nhìn hai rời , Tả Nghiêu mới công đường, nhưng thở ngắn than dài, phất tay áo, vỗ tay đùi, cẩn thận chạm vết thương trong lòng bàn tay, đau đến nhíu mày.

Đau c.h.ế.t !

Chu bộ đầu tiến lên hỏi: "Đại nhân, tay ngài chứ?"

Ông giơ bàn tay quấn băng gạc lên: "Đau là tay, mà là đầu."

Quả thực là đau đầu dữ dội.

"Đại nhân ?"

"Vụ án ba năm giải quyết xong , Vương gia cũng tạm thời hỏi tội . là huyện lệnh mà lén nhận hối lộ, đó là tội mất đầu. Nếu vụ bạc cứu trợ tra , cái mũ ô sa và cái mạng của chắc chắn tong."

Nói đến đây, ông thở dài thườn thượt.

Rất nhanh, vụ án lan truyền khắp huyện Ngự Phủ.

Mọi bàn tán xôn xao, ngờ hung thủ g.i.ế.c là Lương Đạt. Bình thường thấy cúi đầu, ít , cứ tưởng là kẻ nhát gan sợ phiền phức, ai ngờ chuyện g.i.ế.c tày trời, còn biến thái g.i.ế.c c.h.ế.t mèo trong thành.

Loại đó nên xuống địa ngục.

Không chỉ đáng g.i.ế.c!

Mà còn đáng tùng xẻo!

Mặt khác, ca ngợi vị Kỷ bí ẩn là thần nhân, vụ án ba năm qua lời cô trở nên rõ ràng rành mạch, cứ như lúc xảy án mạng cô đang ở hiện trường .

Mọi cũng tiếc nuối, đáng lẽ nên đến nha môn xử án!

Từ hôm đó, Tạ đại nương bên cạnh mộ con gái hai ngày hai đêm, mắt sắp mù luôn . Ngày thứ ba, hài cốt mới hạ táng.

Hôm hạ táng, nhà họ Kiều cũng đến, sai một cỗ quan tài bằng gỗ , còn bia mộ, huyệt mộ cũng mời thầy phong thủy chọn.

Tận tình tận nghĩa!

Kỷ Vân Thư , cô trong viện của trầm tư suy nghĩ.

Nghĩ xem lúc đó Diệp nhi rốt cuộc gì với Kiều T.ử Hoa?

Tại liên quan đến báo quan?

lấy tờ giấy vẽ ngọc bội , trái , nghĩ xem chủ nhân của nó là ai?

Cứ thế mãi.

Xảo Nhi bưng một ấm đến, đặt lên bàn đá, liếc hình vẽ ngọc bội giấy.

"Tiên sinh, thứ là cái gì thế ạ? Là ngọc ? Hay là hoa văn gì?"

Cô nheo mắt, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Xảo Nhi, cô trong thành Ngự Phủ ai mang theo một cây sáo bên ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-586-con-bup-be-vai.html.]

Hả?

Xảo Nhi ngẫm nghĩ: "Hình như thấy bao giờ, đột nhiên hỏi thế?"

"Không gì."

"Ồ."

Xảo Nhi định , nhưng bước chân đột nhiên dừng , mắt sáng lên: "Tiên sinh, mang sáo bên thì em thấy, nhưng em thấy thổi sáo, tính ạ?"

"Ai?”

Cô hỏi gấp gáp.

"Từ bên cạnh truyền sang, nhưng đều là đêm khuya thanh vắng em thấy hai ."

Bên cạnh?

Kỷ Vân Thư qua bức tường đó, cô chuyển đến đây lâu như , thấy?

Con bé ảo giác đấy chứ?

lúc , Thời T.ử Khâm bước , Tạ đại nương về , nhưng đến lả , dìu viện.

Kỷ Vân Thư tạm gác chuyện sang một bên, chạy đến viện sắp xếp cho Tạ đại nương.

Thấy cô đến, Tạ đại nương quỳ sụp xuống.

Dập đầu mấy cái thật mạnh.

"Đa tạ Kỷ trả công bằng cho con gái , ngài là ân nhân của , dù trâu ngựa cũng báo đáp hết."

Quỳ đất, run run.

Kỷ Vân Thư vội đỡ bà dậy.

"Làm trâu ngựa thì miễn , bà giữ gìn sức khỏe mới là quan trọng nhất."

Tạ đại nương lau nước mắt, đôi mắt đỏ hoe.

Nghẹn ngào : "Cái tên súc sinh ngàn đao băm vằm đó, mạng con gái cứ thế cướp ."

Hận thấu xương tủy!

Kỷ Vân Thư đành an ủi vài câu, : "Đợi mấy hôm nữa bà đón Nam nhi về, hai bà cháu sống cho ."

Kỷ Vân Thư hỏi thăm về con trai của Diệp nhi, là một bé trắng trẻo mập mạp. Khi Tạ đại nương lên kinh kiện cáo gửi bé ở nhà họ hàng, định đợi kết thúc vụ án sẽ đón về. Hơn nữa nhà họ Kiều còn cho Tạ đại nương một khoản tiền lớn, thậm chí mua cho bà một căn nhà nhỏ, để bà dẫn cháu trai về ở.

Người Kiều gia chấp nhặt chuyện cũ, quả thực là tấm lòng Bồ Tát.

Nút thắt giữa hai gia đình coi như tháo gỡ.

Đợi cảm xúc của Tạ đại nương bình , Kỷ Vân Thư hỏi: "Tạ đại nương, tại hạ hỏi bà một chuyện."

"Ngài cứ hỏi , những gì sẽ hết."

"Là về chuyện con búp bê vải."

"Búp bê vải?"

Cô gật đầu: "Trên con búp bê đó thêu một hình vẽ, giống chữ , giống một đóa hoa. Ta đó rốt cuộc là cái gì?"

Nghe , Tạ đại nương lấy con búp bê từ trong bọc , ngón tay mân mê hình vẽ đó, lắc đầu : "Ta cũng rõ, lúc cha Diệp nhi thêu lên cũng hỏi, chẳng lẽ cái ý nghĩa gì ?"

Không hiểu!

"Không giấu gì bà, hình vẽ quan trọng với ."

Tạ đại nương ngơ ngác, con búp bê con gái bà mang theo bên mười mấy năm, liên quan đến vị Kỷ ?

Kỷ Vân Thư: "Bà thể kể cho chuyện về cha Diệp nhi ? Hoặc là, khi bà lấy ông , ông gì?"

"Ông chỉ là một thợ rèn, lúc còn sống cũng chút tiếng tăm ở thành Ngự Phủ. Trước khi lấy ông , nhà ông chỉ một ông . Ta cũng hỏi chuyện gia đình ông , nhưng ông chỉ bảo hồi nhỏ gặp nạn đói, c.h.ế.t hết . Ông đối xử với , là chịu thương chịu khó, hơn nữa..."

Tóm là bà kể nhiều!

đều những gì Kỷ Vân Thư .

Hay cách khác, về manh mối tấm thẻ gỗ cô để , cô thu chút thông tin nào.

Đợi Tạ đại nương hồi tưởng xong, cô hỏi: "Cha Diệp nhi để di vật gì ?"

"Chỉ mấy bộ quần áo cũ, mấy đôi giày và dụng cụ dùng để rèn sắt, còn mấy cái rương đựng đồ sắt."

Ngoài , còn gì nữa!

Chẳng lẽ manh mối cứ thế đứt đoạn?

 

 

Loading...