NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 592: Không phải thẩm vấn, mà là nói chuyện

Cập nhật lúc: 2025-12-20 16:18:04
Lượt xem: 114

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cảnh Dung ép cô luyện thành tuyệt thế võ công gì, chỉ lo lỡ ngày ở bên cạnh, cô cũng vài chiêu để tự thoát .

Để thuyết phục cô, lấy ví dụ: "Không khó . Năm xưa Tần công đến tuổi già mới tập võ, ông thấp hơn nàng, xương cốt cứng hơn nàng, tuổi tác còn lớn hơn nàng mấy vòng, mà cuối cùng ông trở thành thầy dạy võ cho các hoàng tử, còn Tiên hoàng ban thưởng. Nàng ?"

"Ta là nữ nhi.”

Cô buột miệng .

Lý do quả thực ai phản bác .

Khóe miệng Cảnh Dung giật giật, thất vọng thanh trúc nhẵn bóng cất công mài giũa, dồn bao tâm tư đó, thế mà phụ nữ chẳng thèm cảm kích.

Buồn thật chứ!

Kỷ Vân Thư thấu tâm tư của , nhướng mắt cầm lấy thanh trúc, vung nhẹ vài đường trong khí, tạo tiếng "vù vù" dứt khoát.

"Thứ cũng đấy."

"Định luyện võ ?"

Cô lắc đầu: "Không."

"Thế nàng bảo cũng ?"

Hả?

Cô nghiêng đầu , đôi lông mày nhíu : "Ta chỉ thứ cũng , chứ bảo là luyện . Hắn tìm Xảo Nhi và Trang Nhi , bảo họ học vài chiêu."

Mặt Cảnh Dung cứng đờ.

Kỷ Vân Thư vui vẻ nghịch thanh trúc trong tay.

Phải công nhận, đồ Cảnh Dung tuy tinh xảo lắm nhưng cũng khá khéo léo, cầm thanh trúc vung vẩy g.i.ế.c thời gian cũng tệ.

Cô đang vung vẩy thì Đường Tư từ bên ngoài bước .

"A Kỷ, cô đang gì thế?”

tò mò chạy .

Kỷ Vân Thư khoe khoang: "Cô xem , thanh trúc khéo ?"

Đường Tư ngắm một hồi gật đầu: "Cũng đấy."

"Đây là Vương gia , chuyên dùng để tập võ đấy."

Cô cố tình nhấn mạnh.

Nghe , Đường Tư kinh ngạc Cảnh Dung, lập tức bĩu môi khinh bỉ, lớn kiêng nể gì.

Chỉ thiếu nước ôm bụng lăn lộn!

"Cái... cái thứ quỷ quái dùng để tập võ á? Lừa trẻ con lên ba cũng chẳng ai tin ."

Sắc mặt ai đó tối sầm !

Đường Tư tiếp: "Ở Hầu Liêu chúng , trẻ con lên ba tay cầm d.a.o thì là roi, ai cầm thanh trúc vũ khí luyện võ công chứ?"

Tràng lanh lảnh vang vọng khắp sân.

Sắc mặt ai đó giờ chỉ tối sầm mà còn lạnh đến cực điểm.

Kỷ Vân Thư cũng thầm buồn .

Không chuyện Cảnh Dung dùng trúc vũ khí cho cô luyện, mà là quá đáng yêu.

Đáng yêu ngang ngửa Vệ Dịch luôn!

Đột nhiên...

Tiếng im bặt!

Cảnh Dung nhanh như chớp giật thanh trúc tay Kỷ Vân Thư, với tốc độ thể thấy bằng mắt thường, kề thanh trúc cổ Đường Tư.

Khoảnh khắc đó, Đường Tư sững sờ.

phản ứng cũng nhanh, tay sờ xuống thắt lưng định rút roi , nhưng chậm hơn Cảnh Dung một bước.

Thanh trúc mảnh mai quất cái "bốp" mu bàn tay cô .

Lực tuy mạnh!

cũng đủ khiến cô kêu "á" lên một tiếng vì đau.

Đành buông lỏng roi .

"Ngươi...”

tức điên .

Cảnh Dung nhếch môi lạnh lùng đắc ý: "Nhóc con, cho rõ đây, hôm nay bổn vương dạy cho ngươi một bài học. Không chỉ đồ sắc bén mới vũ khí , ngay cả cục đất sét tầm thường cũng thể đ.á.n.h c.h.ế.t . Cho nên, ngàn vạn đừng coi thường thanh trúc nhỏ bé , chọc giận nó, nó lấy mạng ngươi lúc nào đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-592-khong-phai-tham-van-ma-la-noi-chuyen.html.]

Bài học đắt giá quá.

Là Đường Tư đổi bằng một trận sỉ nhục.

Thật đáng!

nghiến răng, mắt đầy vẻ cam tâm, hất cằm lên : "Có bản lĩnh thì để rút roi , chúng đấu xem."

"Không rảnh."

Cảnh Dung lạnh lùng buông một câu, gạt thanh trúc .

Đường Tư nhân cơ hội rút phắt roi .

mà...

Roi giơ lên cao thì thanh trúc trong tay Cảnh Dung quất mạnh vai cô , khiến cánh tay đang giơ lên buộc hạ xuống.

"Ngươi... ngươi bắt nạt quá đáng.”

Đường Tư chỉ mặt .

"Bổn vương đang dạy học cho ngươi đấy."

Xí!

Lý do chỉ mới !

Đường Tư ôm cánh tay đ.á.n.h đau điếng, vội vàng rúc bên cạnh Kỷ Vân Thư mách lẻo: "A Kỷ, cô xem kìa, rõ ràng là bắt nạt , cô giúp dạy dỗ ."

Cắn !

Đánh !

"Ta?”

Kỷ Vân Thư chỉ : “Ta đ.á.n.h ."

Lỡ nổi giận ném cô lên giường thì chẳng lỗ to ?

Không !

Cho nên lúc cần thiết thì nhận thua cũng chẳng gì sai.

Mặt Đường Tư đỏ bừng, trong lòng như ngọn núi lửa sắp phun trào.

Kỷ Vân Thư an ủi: "Cô đừng giận nữa, cũng nhạo một trận , coi như hòa ."

Trời ạ, thế cũng ?

Đường Tư hừ một tiếng, đ.á.n.h thì thế nào?

Đành ngậm bồ hòn ngọt.

phịch xuống, bắt đầu xoa mu bàn tay và cánh tay đau rát.

"Phải , cô đang ở chỗ Mạc Nhược ? Chạy sang đây gì?”

Kỷ Vân Thư hỏi.

"Ây da!”

Đường Tư bật dậy, mắt trợn tròn, vỗ trán cái bốp: “Ta suýt quên mất chính sự. Mạc Nhược bảo tên tỉnh , bảo sang báo cho hai một tiếng."

"Người tỉnh ?"

"Ừ, còn , tỉnh dậy đòi uống nước, cứ như kiếp uống nước bao giờ . Các thấy , đôi mắt đen sì, sợ lắm, còn ..."

định tiếp thì Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư vượt qua cô về phía viện của Mạc Nhược.

"Này , đợi với chứ!"

hét lên phía , vội vàng đuổi theo, chuyện xảy trong nháy mắt quẳng đầu.

Cô gái tuy sinh ở Hầu Liêu, tính tình hoang dã hơn thường, nóng nảy, nhưng là chân thật, thẳng thắn, chơi trò tâm cơ. Nếu cái miệng trơn tuột và tính tình bốc đồng thì cô gái như tuyệt đối là hiếm đời!

Trong viện của Mạc Nhược!

Hắn rời khỏi giường bệnh, tay cầm khăn lau tay.

Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư vội vã chạy đến thì thấy Mạc Nhược như xong một ca phẫu thuật lớn, đang lau vết m.á.u tay, mồ hôi đầy đầu. Trên chiếc giường lớn phía , m.á.u loang lổ một mảng, chiếc chăn màu xám nhạt cũng nhuộm đỏ chói mắt.

Trông rợn !

Tên áo đen giường sắc mặt tái nhợt, đôi mắt chằm chằm lên màn trướng đầu.

Bất động!

 

 

Loading...