NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 597: Đánh cược đá

Cập nhật lúc: 2025-12-20 16:18:09
Lượt xem: 121

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ bằng chứng, cứ như ruồi mất đầu !

Chỉ đành chờ đợi!

Cảnh Dung lệnh tiếp tục bí mật giám sát Tư gia và Văn gia.

Sáng sớm hôm .

Cảnh Dung một bộ quần áo vải thô, đội một chiếc mũ rơm rách nát, cải trang một phen.

Dáng vẻ phong lưu phóng khoáng biến mất tăm!

Trông như một dân quê mùa chính hiệu.

Hắn định cửa thì một bóng bất ngờ nhảy mặt.

"Đi cùng."

Hửm?

Hắn đầu , thấy Kỷ Vân Thư cũng mặc áo vải thô, dán hai cái râu mép, vẽ lông mày sâu róm, má trái còn nốt ruồi đen to tướng, bên ... còn mọc một sợi lông.

Nếu vì ngũ quan tinh xảo thì bộ dạng trông thực sự buồn nôn!

"Nàng cái gì thế?"

"Đi cùng."

" Nàng bổn vương ?"

"Theo dõi Văn Nhàn.”

thẳng: “Hắn tra vụ bạc cứu trợ, tra chuyện Diệp nhi cô nương báo quan liên quan đến tình lang Văn Nhàn của cô . Cho nên chúng cùng mục tiêu, thì tiện đường chung thôi."

Cùng một mục tiêu!

Hai chia tra hai việc!

Nên quả thực là cùng đường.

Cảnh Dung đành : "Đi thôi."

hai bước, đầu , phụ nữ từ đầu đến chân.

" Nàng thể hơn chút nữa ?"

"Ừm... thể."

Thế là cô lặng lẽ móc một nốt ruồi đen khác, dán lên cằm.

Trông vài phần giống bà mối.

Cảnh Dung ngẩn , chỉ điều nghĩ tới chứ phụ nữ .

Giả thì cô là nhất!

Lắc đầu, bội phục!

Hai lúc mới khỏi cửa.

Đến Lai Hạc Cư!

Lên lầu hai, ở vị trí gần cửa sổ, gọi một ấm , một đĩa lạc, vài món nhắm và hai bát cơm.

Cảnh Dung cầm đũa gõ nhẹ lên bát, phát tiếng lanh canh vui tai.

Dáng vẻ lười biếng.

"Hắn sẽ đến chứ?”

Kỷ Vân Thư hỏi.

"Văn Nhàn cách một ngày sẽ đến Lai Hạc Cư một canh giờ, đúng vị trí đó.”

Hắn chỉ cái bàn cách đó một bàn, tiếp: “Lần nào cũng như thế, chẳng gì cả. Rời xong sẽ đến y quán phía bốc thuốc, đó về nhà . đến nửa canh giờ ngoài, đến bên hồ ngoài thành mấy canh giờ, mãi đến khi trời tối mới về. Rất quy luật. Tất nhiên, trừ phi hôm nào về Phường Thêu Văn Gia hoặc đến Tiệm vải Tư gia."

Kỷ Vân Thư xuống đường phố bên , nghi ngờ: "Vậy chắc chắn sẽ đến thời điểm mấu chốt ?"

"Hắn ngốc, nhất định của bổn vương đang giám sát tiệm vải của . Lúc đến, chẳng là giấu đầu hở đuôi, tự chột ? Nếu đến thì còn thể giả ngây giả ngô, rũ bỏ hiềm nghi."

"Nếu giám sát thì đến đây dù gì cũng chỉ là diễn kịch thôi."

"Hắn thông minh, đương nhiên cũng nghĩ đến việc bổn vương sẽ bí mật phái theo dõi. bổn vương chọn đích đến đây là gần xem cả ngày rốt cuộc những gì?"

Kỷ Vân Thư , .

Vừa dứt lời, Cảnh Dung hất hàm về phía đường phố bên .

"Đến ."

Cúi xuống , Văn Nhàn quả nhiên đến!

Hắn vẫn ăn mặc phong độ nhẹ nhàng như khi, bên hông vẫn đeo cây sáo đó.

Tiểu nhị Lai Hạc Cư đều quen , thấy đến bèn đón chào, vắt khăn lên vai: "Văn công tử, chỗ lầu giữ cho ngài ."

"Ừ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-597-danh-cuoc-da.html.]

"Vẫn lên món cũ chứ ạ?"

"Ừ."

"Vâng ạ!"

Tiểu nhị dẫn lên lầu hai, xuống cái bàn trống, khom lưng lau bàn sạch sẽ mới rời .

Vì Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư cải trang thành công nên chú ý đến bên . Ngồi đó, nghiêng đầu ngoài cửa sổ, dòng muôn hình muôn vẻ qua phố.

Sau đó cứ mãi như !

Rất nhanh, tiểu nhị bưng lên một bàn đầy thức ăn ngon, nhưng động đũa miếng nào, ánh mắt vẫn ngoài, rốt cuộc đang cái gì.

Trong thời gian đó cũng tiếp xúc với ai, càng chuyện với ai, thậm chí ngay cả động tác thừa cũng .

Cũng chẳng gì đáng ngờ.

Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung , hiểu ý.

Đột nhiên...

"Đến đây đến đây, mau xem nào.”

Giọng nam ồm ồm vang lên từ cầu thang lầu hai.

Năm sáu ùa lên, trong lòng một ôm một tảng đá nhẵn nhụi, hình thù kỳ dị.

Đặt lên một cái bàn.

Trong chốc lát thu hút sự chú ý của lầu hai, nhưng ai nấy đều tỏ vẻ quen thuộc.

Đây là...

Đánh cược đá?

Gã đàn ông ôm đá với : "Tảng đá , ai giá?"

"Triệu lão hán, tảng đá bao nhiêu tiền?"

"Một trăm lượng, rẻ, rẻ hơn nhiều."

"Một hai tháng nay, đá trong tay ông chẳng tảng nào là thật, bổ là rác."

Triệu lão hán cuống lên: "Ngươi thế là đúng . Mụ vợ nhà họ Thạch phía chẳng mua đá của giờ thành phú bà ? Cả thằng út nhà họ Lưu nửa năm nữa, chẳng thành tiền ? Đánh cược đá đ.á.n.h cược đá, vốn dĩ là đ.á.n.h cược, một d.a.o nghèo, một d.a.o giàu, các ngươi đều cả mà."

Mấy tay sành sỏi sờ soạng lên tảng đá, dùng móng tay cào cào vài cái, tóm là đủ hành động kỳ quái.

Dùng thuật ngữ trong nghề gọi là nghiệm đá!

Một : "Một trăm lượng đắt quá, trong chắc là phỉ thúy thượng hạng."

Triệu lão hán: "Ta cho các ngươi nhé, tảng đá khác với mấy tảng . Nhìn hình dáng và độ bóng , bên trong tám phần là thật đấy."

"Lần nào ông chẳng thế."

Cả nhóm bắt đầu vây quanh tảng đá nghiên cứu.

Văn Nhàn nãy giờ vẫn ngoài bỗng dậy tới.

"Tảng đá , lấy."

"Hóa là Văn công tử, ngài lấy thật ?”

Triệu lão hán mắt sáng rực hỏi.

Văn Nhàn hai lời, móc một trăm lượng bạc đặt lên bàn: "Mang đá đến phủ ."

"Được thôi."

Triệu lão hán cầm bạc đếm đếm, vô cùng vui vẻ.

Mọi xung quanh khuyên can: "Văn công tử, tảng đá , ngài đừng tốn tiền oan uổng."

" đấy, ngài dân trong nghề , đừng để lừa."

...

Văn Nhàn gì.

Bên , Cảnh Dung đột nhiên hỏi Kỷ Vân Thư: "Đoán xem, là thật giả?"

"Giả!”

thẳng.

"Sao nàng là giả?"

. Cô dân sành sỏi trong nghề cược đá, nhưng dù cũng coi là nửa nhà khảo cổ học, theo đám chuyên gia cũng chút ít. Cược đá, nghiệm đá cũng coi như dính dáng chút ít đến khảo cổ, nên cô cũng sơ sơ.

"Cái gọi là cược đá, là phỉ thúy khi khai thác sẽ một lớp vỏ phong hóa bọc bên ngoài, chỉ bổ mới thật giả. Nhìn những vết nứt nhỏ và màu da tảng đá thì đều thật."

" Nàng cũng cái ."

"Mới nhập môn thôi!"

 

 

Loading...