NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 613: Bỏ nhỏ vì lớn

Cập nhật lúc: 2025-12-21 04:22:28
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô linh tinh gì thế?"

"Ta linh tinh chỗ nào? Rõ ràng chính ngươi mà, ngươi để con bé ở , thế chẳng là nuôi nó ? Dù thì đến lúc cha nó c.h.ế.t, cả nhà họ Văn chỉ còn nó, ngươi giữ nó ở đây, thì gì?"

Cái logic , thật ai đỡ nổi!

Kỷ Vân Thư thực sự lười giải thích với cô , nhưng nghĩ đến việc thời gian Tiểu Tịch Nguyệt sẽ ở đây, đành kiên nhẫn nhắc nhở.

: "Ta chỉ chăm sóc con bé một thời gian thôi, đợi cha , tự khắc sẽ đưa nó về."

"Hả?"

Đường Tư hét lên một tiếng!

Lần thì bịt miệng nữa.

"A Kỷ, ngươi nhầm đấy? Cha nó dẫn cung thủ và binh mã vây khốn các , suýt chút nữa lấy mạng các , đó là tạo phản đấy. Chuyện mà truyền đến kinh thành, Tiểu Tịch Nguyệt cũng đừng hòng sống, ngươi còn mong cha á? là chuyện mà! Chuyện mà xảy ở Hầu Liêu chúng thì chỉ tru di cửu tộc đơn giản thế , mà là cả tộc c.h.ế.t sạch."

Không dọa ngươi nhé.

Ở Hầu Liêu, một tạo phản, cả dòng họ c.h.ế.t.

Kỷ Vân Thư thở dài một : "Được , ngươi đừng ở đây tung tin vịt, mấy chuyện dọa trẻ con, con bé sẽ sợ đấy. Hơn nữa, cha nó sẽ ."

"Hả!"

Lần kinh ngạc, mà là nghi hoặc.

Đám đó suýt chút nữa tạo phản thành công , mà á? Đùa chắc?

Kỷ Vân Thư thèm để ý đến cô nữa, đến cạnh Tiểu Tịch Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn tủi .

"Tiểu Tịch Nguyệt."

Cô dịu dàng gọi.

Đứa bé vẫn nhúc nhích.

Rõ ràng là những lời Đường Tư dọa sợ .

"Muội yên tâm, cha sẽ bình an ngoài thôi."

Hả?

Đôi mắt vô hồn của Tiểu Tịch Nguyệt bỗng sáng lên.

Nhìn cô đầy hy vọng.

"Thật ạ?"

"Đương nhiên là thật."

"Cha sẽ chứ?"

"Ừ."

"Ca ca cũng sẽ ?"

"Ừ."

"Tất cả đều ?"

"Ừ."

Cô gật đầu từng cái một, vô cùng kiên định.

Khóe miệng đang xệ xuống của Tiểu Tịch Nguyệt dần dần nở nụ , nụ trong sáng rạng rỡ như .

Thật thuần khiết!

Đường Tư trợn mắt tới, hừ mũi một cái, buông một câu: "Thật hiểu nổi đầu óc các chứa cái gì nữa?"

Chắc chắn mực.

Mà là... đậu phụ!

Thật nực .

Tiếng trong trẻo của Tiểu Tịch Nguyệt vang vọng khắp sân, đột nhiên Cảnh Dung và Mạc Nhược sải bước .

Cùng lúc đó, tiếng tắt ngấm!

Tiểu Tịch Nguyệt theo bản năng lùi vài bước, trốn lưng Kỷ Vân Thư, túm chặt lấy áo cô.

Đôi mắt đen láy sợ hãi đàn ông mặt đen sì mặt.

Cảnh Dung toát khí thế uy nghiêm lạnh lẽo, như mũi kiếm sắc nhọn, chỉ cần chạm nhẹ một chút là lấy mạng , m.á.u chảy đầm đìa.

Kỷ Vân Thư thoáng sững sờ, nhanh chóng lấy bình tĩnh, lập tức sai Xảo Nhi đưa Tiểu Tịch Nguyệt trong nhà.

Rồi thẳng ánh mắt Cảnh Dung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-613-bo-nho-vi-lon.html.]

Bốn mắt .

Mạc Nhược là điều, kéo tay Đường Tư: "Đi, tìm mấy cuốn sách mới, cô lấy với , xem cho kỹ ."

"Bây giờ tâm trạng sách."

"Thế cô còn học y ?"

"Muốn."

"Thế thì ."

Đại ca , kịch còn xem xong mà, đợi chút ?

Mạc Nhược lôi thẳng cô .

Trong sân chỉ còn hai .

đối diện hồi lâu vẫn ai gì.

Cho đến khi...

Một con chim sẻ đậu mái hiên kêu một tiếng.

Mới phá vỡ bầu khí bế tắc lúc .

Cảnh Dung sầm mặt, vẻ vui: "Đến nhà lao ?"

Cô mím môi, gật đầu: "Ta , bọn họ quả thực phạm tội mưu phản, tội c.h.ế.t ngàn vạn cũng đủ. ngài đồng ý với tha cho họ, cũng phong tỏa tin tức, chứng tỏ ngài cũng thấy cảnh hai quân giao chiến, t.ử thương vô ."

"Mạc Nhược khuyên đợi, nghĩ, kết quả đợi là nàng hy vọng thả bọn họ, đúng ?"

Câu câu hỏi.

Là câu khẳng định.

Kỷ Vân Thư phân tích với : "Bọn họ quả thực g.i.ế.c nhiều , cũng suýt lấy mạng chúng . suy cho cùng cũng là vì Ngự Quốc Công, lòng trung thành đặt lên hàng đầu, lý trí xếp . Những tướng sĩ như thế gian hiếm . Ta ngài sẽ thấy để tình cảm chi phối, nhưng lợi hại thế nào trong lòng ngài rõ hơn ai hết. Ta thuyết phục Văn tướng quân, ông đồng ý buông bỏ chuyện , đợi đến ngày chân tướng vụ hỏa hoạn phủ Ngự Quốc Công công bố. Trong thời gian , ông sẽ bất cứ điều gì."

"Nàng tin ông ?"

"Phải, tình thế hiện nay, chỉ thể tin ông ."

"Ý của nàng, bổn vương hiểu .”

Cảnh Dung thẳng: “Ban đầu bổn vương còn do dự, e ngại, bây giờ thì còn nữa. Bất kể kết cục thế nào, bổn vương cũng về phía nàng. Bởi vì so với việc để triều đình xuất binh tiêu diệt mười vạn đại quân, cuối cùng m.á.u chảy thành sông, chi bằng chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa . Trước khi sự việc vỡ lở, thể dập tắt ý định đó càng sớm càng ."

Hắn đồng ý .

Rất sảng khoái.

Kỷ Vân Thư an lòng, : " còn một nỗi lo khác."

"Nàng lo lắng phụ hoàng vốn phái bổn vương đến Ngự Phủ tra vụ bạc cứu trợ, nhưng nếu quyết định tha cho bọn họ thì chuyện bạc cứu trợ cũng giấu ."

!

Nếu về kinh thì phá vụ án bạc cứu trợ. vụ án liên quan đến phủ Ngự Quốc Công, một khi báo lên, tất nhiên sẽ bại lộ, đến lúc đó mười vạn đại quân tập hợp, đối đầu với triều đình. nếu giấu giếm, thì vị Vương gia như sẽ gán cho cái mác "vô dụng", từ đó vĩnh viễn lưu đày ở Ngự Phủ, thể cả đời về kinh thành.

Thực sự trở thành một Tiêu Dao Vương.

Chọn một trong hai, chấp nhận cái còn .

Không đường lui.

Cảnh Dung hít sâu một dài: "Bỏ nhỏ vì lớn, ai cũng , , bổn vương một ."

Vô cùng kiên định.

Hắn quyết định, quyết định giấu chuyện bạc cứu trợ, cũng đồng nghĩa với việc giấu kín bộ chuyện về cố nhân của phủ Ngự Quốc Công và mười vạn đại quân.

"Hy vọng ... quyết định của bổn vương là đúng."

Kỷ Vân Thư sườn mặt rõ ràng tươi sáng của , đôi mắt dịu dàng trầm xuống.

Trong phòng Mạc Nhược.

Đường Tư bàn, mặt mở một cuốn sách y học dày cộp - là Mạc Nhược tiện tay lấy từ giá sách xuống.

Rồi ném cho cô .

ấn bàn, ép mấy trang, nhưng thực sự quá nhàm chán.

Gập sách , cô chống cằm Mạc Nhược đằng xa, mất kiên nhẫn: "Ngươi cố ý đúng ? Bắt sách lúc ?"

Có vấn đề gì ?

Mạc Nhược đằng xa, đang... thong thả pha .

 

 

Loading...