Người đau điếng ôm đầu, mếu máo đầy sợ hãi: "Ta chỉ bâng quơ thôi mà."
Giọng run run!
Người kể chuyện: "Được , chúng tiếp tục chuyện về vị Bồ Tát sống ."
Rồi tiếp tục kể say sưa.
Người kể chuyện rằng, ngay trong quán , Cảnh Dung và Kỷ Vân Thư cũng đang ông " hươu vượn".
Nghe xong những lời , Cảnh Dung hề khiêm tốn.
"Bổn vương chỉ là Bồ Tát sống, là Đại La Thần Tiên đấy chứ."
Kỷ Vân Thư uống một ngụm , suýt nữa thì phun .
"Người bảo Bồ Tát là nữ, chẳng lẽ ngài là nữ ? Mắt hạnh, miệng đào, mày lá liễu mũi dọc dừa? Ta thấy ngài mày rậm mắt to mà?"
"Nàng chê bổn vương ?"
"Người rồng sinh rồng phượng sinh phượng, ngài thể ?"
Cảnh Dung .
Tiếp tục kể chuyện bên c.h.é.m gió.
Kỷ Vân Thư hỏi : "Chuyện bạc cứu trợ tạm , tiếp theo ngài định gì?"
"Vô sự việc gì thì nhẹ cả , nhân thời gian vui chơi cho .”
Hắn giọng điệu lười biếng, uống một ngụm .
Kỷ Vân Thư đối diện vẻ mặt nghiêm trọng, thốt nửa câu: "Vậy chuyện về kinh..."
Nhắc đến chuyện , Cảnh Dung im lặng một lát : "Thời gian chắc thể về kinh . Nếu phụ hoàng thấy bản tấu chương , vụ án tra , thể sẽ hạ lệnh cho bổn vương ở Ngự Phủ mãi mãi cũng nên. Nếu nàng quyết định khởi hành về kinh tra Lâm Kinh Án, bổn vương sẽ phái Lang Bạc và những khác hộ tống nàng về. Có họ ở bên cạnh nàng cũng coi như bổn vương chăm sóc nàng."
Kỷ Vân Thư: "Lúc ngài chúng sẽ cùng về kinh, thể . Hơn nữa bây giờ thánh chỉ của Hoàng thượng vẫn xuống, chuyện đều ."
"Vậy nếu..."
"Không nếu, ngài nhất định sẽ về kinh.”
Cô vô cùng kiên định.
Cảnh Dung , gì.
Hai khỏi quán , dạo phố, gặp bán đèn lồng.
Cảnh Dung bèn kéo cô qua đó.
"Hai vị công t.ử mua gì?"
"Có đèn Khổng Minh ?"
"Đương nhiên ! Muốn bao nhiêu bấy nhiêu."
"Lấy một cái."
"Được thôi."
Ông chủ vội vàng lấy một chiếc đèn Khổng Minh , gói đưa cho : "Công tử, ba mươi văn."
Cảnh Dung lấy bạc trả.
Kỷ Vân Thư hiểu, hỏi: "Ngài mua cái gì?"
"Mua đèn đương nhiên là để thả ."
Câu sai !
Hắn nở nụ đầy ẩn ý: "Vệ Dịch với , ở Cẩm Giang, các từng thả đèn Khổng Minh một . Cho nên, bổn vương cũng thả cùng nàng một cái."
Ồ!
Hóa là .
Kỷ Vân Thư cụp mắt , trắng là tên đang ghen ngầm đây mà.
Thế là tối hôm đó, hai thả đèn trong sân.
Tiểu Tịch Nguyệt cũng đến, cô bé xách một chiếc đèn lồng loanh quanh trong sân, thấy Xảo Nhi và Trang Nhi bưng bút mực , cô bé vội chạy tới vớ lấy một cây bút, vẽ vẽ lên đèn lồng của .
Vô cùng chăm chú.
Trang Nhi hỏi: "Tiểu Tịch Nguyệt, đèn lồng của bay lên trời , lên đấy gì?"
"Gửi cho ca ca.”
Cô bé cúi đầu tiếp tục vẽ.
Thú vị thật.
Trang Nhi hỏi nữa, bên cạnh xem cô bé .
Xảo Nhi mang bút mực đến chỗ Kỷ Vân Thư và Cảnh Dung: "Vương gia, , bút mực của hai đây ạ."
Hai vặn căng chiếc đèn Khổng Minh lên.
Rất to!
Làm tinh xảo!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-617-hoa-tu-tang.html.]
"Lần nàng gì lên đèn Khổng Minh?”
Cảnh Dung nghiêng đầu hỏi cô.
Cô cầm bút chấm mực: "Nói thì mất linh nghiệm. Dù thì ngài của ngài, của , ai trộm."
Nói , cô bắt đầu lên đèn Khổng Minh.
Cảnh Dung lắc đầu, ánh mắt đầy cưng chiều, đó cũng cầm bút lên .
Một lát , cả hai đều xong.
Về việc rốt cuộc cái gì, ai hỏi ai.
Bấc đèn châm lửa, hai đối diện , ở giữa là chiếc đèn Khổng Minh to đùng.
"Vân Thư.”
Hắn khẽ gọi cô.
"Hả?"
Cô thấy , càng rõ vẻ mặt Cảnh Dung. Chỉ thể qua ánh lửa lập lòe của chiếc đèn Khổng Minh mặt thấy bóng dáng mờ ảo đối diện.
Hồi lâu mới tiếng .
"Không gì, chỉ gọi nàng một tiếng thôi."
"Ồ!"
Cô nhịn .
Chiếc đèn Khổng Minh từ từ rời khỏi tay hai , bay lên từng chút một.
Dưới bầu trời đen kịt, đốm lửa cũng ngày càng nhỏ dần...
Trên đèn Khổng Minh, một mặt "Đồng sinh tử, cộng mộ huyệt" (Cùng sống c.h.ế.t, chung nấm mồ).
Mặt bằng chữ Hán hiện đại "Bạn quân tả hữu, đồng huyệt nhi miên" (Bên mãi mãi, c.h.ế.t cùng chung huyệt).
Mười bốn chữ, .
Ý nghĩa cũng tương đồng.
Khoảnh khắc buông tay thả đèn, Cảnh Dung nóng lòng xem cô gì, nhưng mấy chữ Hán đó hiểu.
Lông mày nhíu chặt mấy cái.
"Đó là chữ? Hay là hoa?"
Kỷ Vân Thư : "Hoa."
"Hoa?”
Cảnh Dung cô cho hồ đồ.
Bèn cố sức ngửa đầu, vươn cổ ...
Kỷ Vân Thư thầm, về phía Tiểu Tịch Nguyệt.
Thấy cô bé vẫn cầm bút vẽ ngừng lên đèn lồng.
Chữ của cô bé thanh tú sạch sẽ, nhưng hình vẽ xiêu vẹo hình thù gì.
"Muội đang gì thế?"
"Muội một chiếc đèn cho ca ca. Trước thích đèn, trong phòng và ngoài sân nhiều đèn. mấy năm , đột nhiên vứt hết đèn , trong phòng bao giờ thắp đèn nữa. Cho nên một chiếc đèn cho ."
"Trước thích đèn lắm ?"
"Vâng, thích. Mỗi về, tay đều mang theo một chiếc đèn, đó treo trong phòng, nâng niu, cho ai đụng . Lần nào cũng là tự thắp đèn."
Nói thì Văn Nhàn cũng là lãng mạn đấy chứ.
Tiểu Tịch Nguyệt vẽ xong, xách đèn lên.
Vui vẻ : "Hình vẽ là hình ca ca thích nhất . Mỗi chiếc đèn mang về đều loại hoa ."
Trên đèn lồng một dòng chữ: "Quân phó khâm sinh lương nhân tại".
Bên cạnh là hai đóa hoa T.ử Tang khá rõ nét, tuy hình dáng xiêu vẹo.
vẫn .
Hoa T.ử Tang là hoa tình yêu.
Nếu Kỷ Vân Thư nhớ nhầm, một cô theo đoàn khảo cổ khai quật một ngôi mộ ở huyện nhỏ Chương Châu, phát hiện hạt giống hoa T.ử Tang tuyệt chủng từ lâu trong một cỗ quan tài hợp táng. Lúc đó tất cả mặt đều vô cùng kích động, lập tức gửi hạt giống hoa T.ử Tang đến viện nghiên cứu. Nghe một tháng , hạt giống nở hoa.
Loài hoa đó giống hệt hai đóa hoa Tiểu Tịch Nguyệt vẽ đèn lồng bây giờ.
Đỏ pha trắng!
Trắng pha hồng!
Màu sắc !
Chỉ tiếc Kỷ Vân Thư lúc đó chỉ thấy một .
Mà những chiếc đèn lồng của Văn Nhàn đều hoa T.ử Tang, chắc hẳn đều là do Diệp nhi cô nương tặng.