NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 622: Cơm yên chi

Cập nhật lúc: 2025-12-21 05:19:12
Lượt xem: 98

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đầu trong cuộc "cách mạng" là Đường Tư.

Cô ném thẳng đôi đũa xuống bàn: "Ngươi tha cho bọn ? Đã mấy ngày nay bọn ăn một bữa cơm t.ử tế . Ngươi món ngươi khó ăn ? Không, là khó ăn, mà là căn bản thể ăn ."

Hả?

Cảnh Dung ngớ . Trước đó chẳng còn khen ? Giờ dùng những từ như "khó ăn”, “ thể ăn " để hình dung món ăn của .

Tổn thương quá!

Tiếp theo là Mạc Nhược. Hắn nóng nảy như Đường Tư, chỉ nhẹ nhàng đặt đũa xuống, dậy mỉm : "Ừm... để tửu lầu gọi mấy món về nhé, chúng xuống ăn một bữa đàng hoàng."

Ăn cái con khỉ!

Mặt Cảnh Dung càng lúc càng đen.

Lông mày nhíu chặt .

"Bổn vương ... ngon ?”

Hắn bắt đầu tự nghi ngờ bản .

"Đã bảo , là ngon dở, mà là... ăn ."

"..."

Mạc Nhược vỗ vai : "Người , đừng cố chấp nữa, tay ngươi để nấu ăn ."

"...”

Cảnh Dung câm nín.

Sáng sớm tinh mơ dậy sớm để gì? Chẳng để nấu cho một bữa cơm nóng hổi ?

Kết quả những lời nhận xét dội cho gáo nước lạnh buốt.

Toàn như bọc trong một lớp băng dày, còn bốc khói trắng.

Tóm là cuối cùng, Mạc Nhược và Đường Tư vui vẻ dắt ngoài ăn tiệm.

Trên bàn ăn chỉ còn Kỷ Vân Thư. Bị tào tháo đuổi hai ngày liền, cô gầy trông thấy, đôi mắt vốn sáng ngời giờ lờ đờ thiếu sức sống, khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy.

Cô ném cho Cảnh Dung một ánh cầu khẩn.

Như : Đại ca , tha cho .

lời đến bên miệng thành...

"Thực món ăn cũng , chỉ là chút tì vết, học thêm chút nữa là thôi."

Phụt!

Nói cô mới thấy hối hận.

Cảnh Dung thắc mắc, món thực sự khó ăn đến thế ?

Nhìn bộ dạng của Kỷ Vân Thư, coi như hiểu.

"Haizzz."

Hắn thở dài một tiếng.

Sau đó...

Bế thốc Kỷ Vân Thư lên, về phía viện của cô, dặn dò: "Bảo nấu một bát cháo mang đến đây."

Thân hình nhỏ bé của Kỷ Vân Thư rúc lồng n.g.ự.c rắn chắc của , ấm từ trái tim truyền sang, cùng với nhịp tim mạnh mẽ mà đều đặn, từng chút một sưởi ấm cơ thể cô.

Cô tham lam ấm !

Giống như một bức tường vững chắc bao bọc lấy cô, che chở cô bên trong, ai thể tổn thương cô.

Cô cũng , chỉ cần Cảnh Dung, cô sẽ bao giờ tổn thương.

Cảnh Dung cúi đầu, bắt gặp ánh mắt lảng tránh e thẹn của cô, thầm , ôm cô chặt hơn, đưa cô về phòng.

"Sao nàng ngốc thế? Không ngon thì cứ thẳng là ăn, việc gì tự khổ ?"

Cô dựa thành giường, mỉm đôi lông mày của đàn ông mặt: "Sao gọi là khổ chứ? Ngài chịu xuống bếp, vui còn kịp."

"Tại ?"

"Bởi vì ở chỗ chúng , đàn ông nấu ăn là quyến rũ nhất, cũng thu hút nhiều cô gái thích nhất."

"Chỗ các nàng?”

Cảnh Dung khó hiểu: “Bổn vương ở Cẩm Giang cũng một thời gian, từng nàng về điều ?"

"Đó là do ngài kiến thức hạn hẹp thôi."

Cảnh Dung vẻ đắc ý của cô, cũng kiêu ngạo đáp một câu: "Được thôi, nàng đàn ông nấu ăn nhiều cô gái thích, bổn vương quyết định , từ nay về sẽ chăm chỉ học nấu ăn, kim ốc tàng kiều (nhà vàng giấu )."

Kỷ Vân Thư nghẹn lời.

Cụp mắt xuống: "Vương gia vui là ."

mà...

Cảnh Dung bất ngờ nắm lấy bàn tay thon dài của cô, cô đắm đuối: "Đời bổn vương nàng là đủ . Ngoài nàng , trong lòng bổn vương chứa nổi bất kỳ phụ nữ nào khác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-622-com-yen-chi.html.]

Tim cô thắt .

Đập thình thịch.

Má cũng bắt đầu nóng ran.

Cô c.ắ.n môi, khóe miệng nở nụ hạnh phúc.

Ngay đó, Cảnh Dung ôm cô lòng!

lúc ...

"Khụ khụ..."

Lang Bạc cảm thấy vô cùng khó xử, tại nào cũng là bắt gặp chứ?

Hắn cũng cạn lời .

Cảnh Dung buông phụ nữ trong lòng , lườm một cái cháy mắt.

"Vương gia, thuộc hạ đến đưa cháo."

Trên tay quả thực đang bưng một bát cháo lấy từ nhà bếp.

Cảnh Dung nhướng mày: "Mang đây."

Lang Bạc đưa bát cháo qua.

"Vương gia, ... thuộc hạ xin lui."

"Đừng , sang bên cạnh."

"Hả?"

"Hả cái gì mà hả? Bảo thì ."

Không lắm nhỉ?

Câu Lang Bạc dám , đành theo, ngoan ngoãn sang một bên.

Cảnh Dung bưng bát cháo, với Kỷ Vân Thư: "Bổn vương đút cho nàng."

Thế là từng thìa từng thìa đút cho cô ăn.

Kỷ Vân Thư há miệng ăn, nhưng Lang Bạc ở bên cạnh, cảm thấy ngượng ngùng vô cùng.

Đương nhiên, ngượng ngùng hơn cả là Lang Bạc, cuối cùng cũng hiểu tại Vương gia bắt sang một bên .

Hắn thẳng tắp ở đó, nhưng mắt chỗ khác, dám cảnh tượng mắt, trán lấm tấm mồ hôi.

Nói trắng là ngược đãi cẩu độc !

Ở một diễn biến khác.

Mạc Nhược đưa Đường Tư ngoài ăn cơm, nhưng đến quán , mà là đến... kỹ viện.

Vừa bước , các cô nương ăn mặc lòe loẹt ùa đón.

Mạc Nhược vốn sinh tuấn tú, khiến các cô nương cứ thế sáp , ai nấy đều hận thể treo hẳn lên .

Đã thế Mạc Nhược còn thích trêu hoa ghẹo nguyệt, gặp cô nương nào cũng liếc mắt đưa tình.

Đường Tư bên cạnh đẩy xa tít!

Trước khi , cô còn thắc mắc đây là chỗ nào, giờ thì , hóa là chốn phong hoa tuyết nguyệt.

Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, cô đẩy hết các cô nương , lộ Mạc Nhược đang đàn bà vây kín. Cô túm lấy cổ áo , kéo mạnh về phía .

Các cô nương ngơ ngác , lấy khăn tay che miệng thì thầm to nhỏ.

Chỉ thấy Đường Tư nghiến răng nghiến lợi với Mạc Nhược: "Nơi ngươi ăn cơm là chỗ hả?"

Mạc Nhược nhún vai: "Ở đây ăn cơm thơm mà."

"Thơm thật đấy, mùi son phấn, đương nhiên là thơm ."

"Đường cô nương, đưa cô ăn cơm, chỗ nào đương nhiên do chọn, đạo lý sai chứ?"

Đường Tư trừng mắt , hạ thấp giọng: "Ta cho ngươi nhé, mau chóng rời khỏi đây ngay, nếu sẽ cho các cô nương ở đây nếm thử món 'roi xào thịt' đấy."

Đe dọa trắng trợn.

Mạc Nhược đau đầu!

Vẻ mặt khó chịu vì phá đám, hất hàm chỉ tay Đường Tư đang túm áo : "Cô buông , mất mặt quá."

"Thế ngươi ?"

"Đi, chứ gì?"

Đường Tư lúc mới buông , phủi tay: "Đi."

Kéo rời khỏi kỹ viện.

Mấy cô nương đuổi theo vài bước, nhưng sợ cô gái đ.á.n.h nên đành thôi.

 

 

Loading...