Rất nhanh, Đấu Tuyền trở về kinh thành.
Kể nội dung thánh chỉ cho Cảnh Diệc .
"Hoàng thượng sửa thánh chỉ, thánh chỉ là lệnh cho Dung Vương lập tức hồi kinh."
"Cái gì?"
Cảnh Diệc kinh hãi.
Cho Cảnh Dung hồi kinh?
Đây còn nghi ngờ gì nữa là mối đe dọa lớn nhất.
Hắn càng ngờ tới là, Hoàng thượng hạ một đạo thánh chỉ như , quả nhiên, chuyện đại thần dâng sớ đề cử Thái t.ử ép Hoàng thượng đến đường cùng .
Đấu Tuyền: "Vương gia, bây giờ thế nào?"
Trong mắt lóe lên sát ý, tàn nhẫn : "Xem , bắt đầu từ bây giờ... tính toán . Tóm , tuyệt đối thể để Cảnh Dung về kinh, nghĩ cách ngăn cản , cho dù là g.i.ế.c , bổn vương cũng tiếc."
"Vâng."
"Khoan ."
"Vương gia còn gì dặn dò?"
"Tên ngốc theo bên cạnh vị Kỷ , đến Ngự Phủ ?"
"Phải, hiện đang ở Cẩm Giang."
Trong mắt Cảnh Diệc bỗng dâng lên tội ác ngút trời.
Hắn : "Phái Cẩm Giang một chuyến, bắt tên ngốc đó về đây cho bổn vương. Nếu ngăn Cảnh Dung kinh, đến lúc đó cũng thể dùng tên ngốc đó quân cờ."
Quả nhiên cao tay!
Đấu Tuyền nhận lệnh, dám chậm trễ, ngay lập tức.
Trong kinh thành, sóng ngầm cuộn trào, một cuộc chiến khói s.ú.n.g đang dần mở màn.
Lúc ở Cẩm Giang.
Kể từ khi Lưu Thanh Bình ghế huyện lệnh, cả Cẩm Giang xảy vụ án mạng nào, bình yên đến mức cả nha môn im ắng lạ thường.
Ngay cả nha dịch canh cửa thường ngày cũng bắt đầu ngủ gật!
Vương Tam và Ngụy Võ bậc cửa nha môn, thở ngắn than dài.
"Chán quá, chán quá mất."
"Chứ còn gì nữa? Dù thì, từ khi Kỷ , chỉ nha môn, cả Cẩm Giang đều vắng vẻ hẳn . Trước , chúng luôn than bận, theo Kỷ chạy đôn chạy đáo, chỗ c.h.ế.t thì là chỗ phát hiện xác c.h.ế.t. lúc đó, ít nhất hai còn học chút ít từ Kỷ , giờ thì cả ngày nhàn rỗi chẳng việc gì , tuy là thanh nhàn, nhưng cứ thấy trong lòng hoang mang."
"Ta cũng thế.”
Ngụy Võ : “Hôm qua ngang qua phòng nghiệm thi, xem thử, ngươi , bên trong mạng nhện giăng đầy ."
"Haizzz..."
Hai ngày nào cũng ngoài nha môn thở dài thườn thượt.
Đột nhiên...
"Tùng" một tiếng.
Có đ.á.n.h trống!
Mắt hai sáng rực lên, bật dậy, mừng rỡ chạy đón.
Ái chà, cuối cùng cũng đ.á.n.h trống kêu oan !
mà...
Người đến kẻ kêu oan, mà là Vệ Dịch.
Hắn ôm dùi trống, cái trống đó.
Cảnh tượng đó, mà quen thuộc.
Hắn mỉm với hai , nụ trong trẻo sạch sẽ, rực rỡ như ánh nắng tháng tám lúc .
"Vệ công tử? Sao ngài tới đây?”
Vương Tam hỏi.
Hắn cúi thật sâu, : "Ta đến tìm Lưu đại nhân mượn sách."
"Mượn sách?”
Ngụy Võ và Vương Tam , hề hề, giọng điệu trêu chọc : “Vệ công tử, ngài chữ mà? Ngài đến mượn sách, ngài xem hiểu ?"
"Không ngài đến Tam Tự Kinh còn thuộc ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-647-ve-dich-tim-sach.html.]
"Sách trong thư phòng đại nhân nhà là sách thâm sâu, Kỷ xem còn bảo khó hiểu, ngài đừng xem thì hơn."
"Hay là lấy mấy quyển sách trẻ con cho ngài nhé?"
Hai ý châm chọc chế giễu.
Vệ Dịch thấy hai thú vị, nụ môi càng thêm rạng rỡ, để ý đến họ, thẳng trong nha môn.
Ngụy Võ và Vương Tam gãi đầu, vài .
Thắc mắc lầm bầm: "Vệ công t.ử cứ như biến thành khác thế nhỉ?"
"Ta cũng thấy thế."
rốt cuộc đổi ở chỗ nào? Lại .
Lưu Thanh Bình mặc thường phục, tay xách lồng chim, đang trêu chim.
Con chim đó chắc ông trêu đến phát bực, kêu chiêm chiếp ngừng, vỗ cánh phành phạch trong lồng, nhảy lên nhảy xuống.
"Ngươi xem, bản quan ngày nào cũng cho ngươi ăn nhiều đồ như , ngươi béo lên tí nào thế?"
"Chíp chíp!"
"Nhiều chim thế , chỉ ngươi là hoạt bát nhất."
"Chíp chíp!"
Chim kêu càng to, Lưu Thanh Bình càng vui, chứng tỏ chim khỏe mạnh mà.
"Lưu đại nhân.”
Vệ Dịch bước .
Lưu Thanh Bình đặt lồng chim xuống, ngạc nhiên: "Vệ công tử, ngài tới đây?"
Hắn lấy tờ giấy chuẩn sẵn trong tay áo , đưa cho ông , : "Ta đến tìm ngài mượn sách, những quyển là mượn."
"Mượn sách?”
Lưu Thanh Bình và hai ngoài cửa nha môn cùng biểu cảm, đó khó hiểu mở tờ giấy nhét tay , đó danh sách gần mười cuốn sách.
Ngay lập tức, mắt Lưu Thanh Bình trợn tròn, hỏi: "Vệ công tử, đây đều là những cuốn sách thâm sâu, ngay cả bản quan cũng chắc xem hiểu, ngài chắc chắn là mượn những cuốn chứ?"
Vệ Dịch gật đầu.
"Nghe trong thư phòng Lưu đại nhân sách gì cũng , hơn nữa Lưu đại nhân bụng đầy kinh luân, chắc chắn cũng sưu tầm ít sách chứ? Cho nên đến thử vận may, mượn những cuốn , cũng giống ngài, vạn cuốn sách, thông minh.”
Phải rằng, Vệ Dịch khen đúng là tiếc lời.
Hơn nữa năng chậm rãi, rõ ràng rành mạch.
Lưu Thanh Bình đời thích nhất là khen, còn khen tiếc lời như thế.
Ông đến hở cả lợi: "Ái chà, Vệ công tử, mấy ngày gặp, cái miệng của ngài khéo ăn khéo hơn nhiều đấy."
Phụt...
Ngài thích là .
Vệ Dịch .
Lưu Thanh Bình : "Mấy cuốn sách ngài tìm , chỗ hết, , theo thư phòng, tìm từng cuốn cho ngài."
"Đa tạ Lưu đại nhân."
Lưu Thanh Bình ha hả, sáp gần : "Ái chà, cảm ơn cái gì chứ, ngài và Vân Thư hôn ước, tức là một nhà, bản quan với Vân Thư cũng là một nhà, cho nên, chúng cũng là một nhà."
Ai là một nhà với ông chứ?
Đồ hổ!
Vệ Dịch hai chữ "hôn ước", lồng n.g.ự.c chấn động mạnh, nhưng mặt vẫn gợn sóng.
Hai thư phòng, Lưu Thanh Bình nhiệt tình tìm sách giúp , bê thang đến, leo lên leo xuống, việc hăng say.
"Phải Vệ công tử, mấy cuốn sách ngài tự xem thật ?"
"Ừ."
"Sao bản quan nhớ là, ngài chữ mà, chẳng lẽ bản quan nhớ nhầm?"
Ông lục lọi giá sách, hồi lâu thấy Vệ Dịch trả lời.
Ông ôm mấy cuốn sách trong tay, , thấy Vệ Dịch bàn sách, vẻ mặt ôn hòa đồ đạc bàn, mở một cuốn sổ nhỏ đặt đó .
Trên cuốn sổ nhỏ đó mấy chữ thanh tú.
"Vân Thư ký".