NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 651: Một, hai, ba

Cập nhật lúc: 2025-12-22 00:55:01
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở một diễn biến khác.

Đường Tư chống cằm suy nghĩ lung tung, bây giờ bọn họ định về kinh thành , cô đây?

rời Hầu Liêu đến Đại Lâm lâu , nếu về, cha cô nhất định sẽ phái tìm, tìm thì chắc chắn sẽ lột da cô.

mà...

nỡ rời xa Mạc Nhược!

Trong lòng vô cùng rối bời, cô đập bàn dậy, chạy tìm Mạc Nhược.

Mạc Nhược đang trong đình hóng gió bên bờ hồ, uống rượu, ngâm thơ đối ẩm với ánh trăng.

"Triêu triêu mộ mộ, nguyệt hạ tây lung, mỹ tửu nhất hồ, yểu điệu yểu điệu."

Ừm, thơ !

Hắn tu một ngụm rượu thì thấy Đường Tư chạy tới, tay run lên, bình rượu tay suýt rơi xuống đất.

Như gặp ma .

Loại phụ nữ , dây !

Hắn kịp chạy thì chặn .

"Tại thấy là ngươi bỏ chạy?”

Đường Tư chất vấn.

Hắn gượng gạo: "Đâu , cô xem, trời cũng tối , mai còn lên đường, đang định về nghỉ ngơi."

"Thật ? Ta tưởng ngươi thấy đến mới chạy chứ."

"Đương nhiên là .”

Hắn xua tay lia lịa: “Nếu việc gì thì đây."

Hắn gạt tay Đường Tư , định chuồn lẹ.

"Khoan ."

Đường Tư dang hai tay chắn mặt .

"Ta chuyện hỏi ngươi."

"Chuyện gì?"

"Ngươi hứa với , nhất định trả lời thành thật, dối."

Hả?

Mạc Nhược cô từ đầu đến chân, con nha đầu định giở trò gì đây?

Hắn gật đầu, mất kiên nhẫn: "Cô mau hỏi , sẽ hết."

Đường Tư khựng một lát, l.i.ế.m môi đỏ mọng, đôi mắt nghiêm túc chằm chằm , chậm rãi hỏi từng chữ: "Ngươi về kinh cùng ngươi ?"

Ngươi về kinh cùng ngươi ?

Mạc Nhược cứng , khó hiểu cô: "Câu hỏi kiểu gì thế? Sao hỏi ?"

Đường Tư c.ắ.n môi, lấy hết can đảm: "Ngươi đấy, từ Hầu Liêu đến Đại Lâm lâu , nếu về Hầu Liêu, cha chắc chắn sẽ tìm, đến lúc đó khi trói gô mang về. Cho nên... hỏi ngươi, ngươi về? Hay là, để mạo hiểm cha truy sát, theo ngươi đến kinh thành?"

"Đương nhiên là về , cô là Hầu Liêu, chẳng lẽ cắm rễ ở Đại Lâm ?”

Hắn đáp cần suy nghĩ.

Mau !

Mau !

Đường Tư buồn bã, cuống quýt hỏi: "Vậy ý ngươi là về?"

"Đương nhiên, cô bảo cha cô sẽ truy sát cô, cô còn ở gì? Mau về ."

" mà... nếu bỏ qua những vấn đề đó thì ? Nếu cha bắt về Hầu Liêu thì ? Ngươi về kinh cùng ngươi ?”

Mắt Đường Tư sáng lên, tràn đầy mong đợi .

Mạc Nhược hỏi đến cứng họng, nấc một cái, gì.

Hắn bày tỏ thái độ rõ ràng, Đường Tư yên tâm, bèn túm lấy tay áo lắc mạnh, tiếp tục truy hỏi: "Ngươi , rốt cuộc là về Hầu Liêu? Hay theo ngươi về kinh?"

"Ta..."

"Ta cái gì mà ? Ta đếm đến ba để cho ngươi quyết định, nếu ngươi về kinh cùng ngươi, bất kể ai ngăn cản, cũng sẽ theo ngươi. nếu ngươi , ngày mai các ngươi về kinh, sẽ về Hầu Liêu.”

Cô như đang giận dỗi.

Mạc Nhược hỏi đến mức câm nín.

Hắn đang uống rượu ngon lành, còn cao hứng ngâm thơ đối ẩm, con nha đầu đến, hứng thú bay sạch, đầu óc cũng rối tung rối mù.

Đầu sắp nổ tung .

Đường Tư bắt đầu đếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-651-mot-hai-ba.html.]

"Một!"

Trong lòng Mạc Nhược đấu tranh dữ dội, phụ nữ như miếng cao da chó, dính chịu nhả , phiền c.h.ế.t , bao nhiêu chỉ đá phăng cô , c.h.ế.t thì c.h.ế.t.

"Hai!"

mà, cô từng cứu , là ân nhân cứu mạng, hơn nữa bản chất cũng , chỉ là mồm miệng độc địa, ồn ào một chút, thậm chí điên khùng một chút, nhưng hình như cũng chút...

Hắn vội lắc đầu.

"Ba!"

Không tiếng trả lời.

Đường Tư chằm chằm hồi lâu, cuối cùng, bàn tay nắm lấy tay áo từ từ buông lỏng.

Thất vọng!

Cô cúi đầu, mắt ngấn lệ, nhưng bướng bỉnh lau , : "Ta ."

Hả?

Mạc Nhược thầm nghĩ, cô cái gì ?

Chỉ thấy cô ủ rũ, vô lực định bỏ .

Thấy , đầu óc Mạc Nhược như chập mạch, buột miệng : "Cái đó, cô mau chuẩn đồ đạc , đừng để sót thứ gì, nếu nửa đường kêu thiếu đồ, ném cô xuống xe đấy."

Hửm?

Đường Tư ngẩng phắt đầu lên.

Ánh mắt đầy kinh ngạc vui sướng!

.

"Ngươi cái gì? Nói nữa xem."

"Nói cái gì mà , cô phiền hả? Đợi đến kinh thành, nhất định khám cho cô, xem não cô hỏng chỗ nào.”

Hắn phất tay, vẻ mặt khó chịu.

Vẫn giữ vẻ ghét bỏ như cũ.

Ý là... để Đường Tư theo về kinh thành.

Đáy mắt Đường Tư dần tràn ngập ý , đôi môi mím chặt, tủm tỉm như kẻ trộm, uốn éo sáp gần Mạc Nhược.

"Ngươi sớm hơn ! Ta còn tưởng..."

Hi hi.

Cười đến là vui vẻ!

Mạc Nhược chun mũi, lùi một bước, chỉ tay lên trời, : "Muộn , nghỉ sớm , mai còn lên đường."

"Cái đó..."

Đường Tư kịp hết câu, cất bước , nhưng mới hai bước, bất ngờ ôm chặt từ phía .

Khiến rùng một cái.

Đường Tư cũng chẳng lấy dũng khí từ mà ôm chầm lấy , áp mặt lưng .

Nhắm mắt, khóe miệng nở nụ e thẹn.

Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi.

Mạc Nhược ngây như phỗng, như điểm huyệt, chỉ liếc mắt một cái, nhưng đẩy phụ nữ lưng , cứ để mặc cô ôm như .

Thời gian trôi qua từng chút một.

Đường Tư mở mắt, hít sâu một , buông , vòng qua mặt , kiễng chân lên, hất cằm, hôn chụt lên má Mạc Nhược một cái.

Chuồn chuồn đạp nước!

Ngay đó, cô bỏ chạy như đứa trẻ chuyện .

Vèo một cái biến mất tăm.

từ xa vẫn thấy tiếng của cô vọng .

Kiếm món hời lớn !

mà...

Mạc Nhược ngây ngốc.

mở miệng bảo con nha đầu đó theo về kinh, cũng thừa nhận chút cảm tình với cô , nhưng mà, cô nương , cô cũng nhanh quá đấy?

Không thể cho chút thời gian chuẩn ?

Lông mày nhíu chặt, vội lấy tay áo lau vệt nước ươn ướt mặt.

 

 

Loading...