NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 653: Trai cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi

Cập nhật lúc: 2025-12-22 00:55:03
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe xong những lời , Kỷ Vân Thư cũng bắt đầu suy ngẫm.

Chỉ là...

một điểm hiểu: "Lại Bộ tham tấu , bất lợi cho Diệc Vương. Bây giờ quần thần dâng sớ, cũng bất lợi cho Diệc Vương. trong chuyện , là giúp ."

Giúp?

Cảnh Dung lắc đầu, sắc mặt càng thêm nghiêm trọng. Hắn và Kỷ Vân Thư suy nghĩ trái ngược .

"Bổn vương nghĩ như ."

" ít nhất Hoàng thượng hạ mật chỉ cho ngài về kinh , bất kể kẻ là ai, đều đang giúp ngài."

"Đây là điều bổn vương lo lắng. Bất kể mục đích của kẻ đó là gì, nhưng thể khẳng định là đ.á.n.h bại Cảnh Diệc, nhưng giúp chắc là bổn vương."

"Sao ?"

"Trai cò tranh , ngư ông đắc lợi!"

Hả!

Kỷ Vân Thư sững sờ, đôi mắt vô tình mở to.

hiểu chuyện triều chính, càng hiểu đảng tranh, nhưng câu của Cảnh Dung và câu "trai cò tranh , ngư ông đắc lợi" khiến cô khỏi rùng .

Sống lưng lạnh toát!

Chủ đề cũng dừng ở đó!

Xe ngựa lên đường quan, đường bằng phẳng hơn nhiều.

Thời tiết dạo thích hợp để đường!

"Oa!"

Đường Tư như hoa nở ló đầu khỏi xe ngựa, hướng mặt về phía ánh mặt trời, nhe hàm răng trắng bóc, lộ cả lợi.

Thị vệ cưỡi ngựa bên cạnh giật thon thót, con ngựa háng cũng run lên.

Thị vệ phàn nàn: "Ta Đường cô nương, cô cứ hô hố thế dễ dọa lắm đấy, lỡ ngựa sợ thì phiền phức to."

"Ta chỉ thò đầu thôi mà, dọa gì ngươi? Dọa gì ngựa của ngươi?"

Mồm mép tép nhảy!

Thị vệ đầu hàng.

"Đường cô nương, coi như gì."

Hừ!

còn định tiếp tục kiếm chuyện thì một bàn tay to lớn bất ngờ túm lấy cổ áo cô , lôi ngược trong xe.

"Á!"

Tiếng hét t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết.

Mạc Nhược đang bên trong nhắm mắt dưỡng thần, bên tai ồn ào quá.

"Cô thể yên tĩnh chút ?"

"Ồ."

Đường Tư như khai sáng, quả nhiên im miệng thật, c.ắ.n môi, liếc mắt lén lút đ.á.n.h giá Mạc Nhược, nhích m.ô.n.g sáp gần , ngón tay út móc nhẹ vạt áo .

"A Mạc, ngươi ăn nho ? Ta mang theo nhiều lắm."

"Không ."

"Không , đừng ngại, mang riêng cho ngươi đấy. Ngươi xem, môi khô hết cả , tội nghiệp .”

Vừa vẻ xót xa, cô còn quên đưa tay chạm .

Bốp một cái hất !

Mạc Nhược trừng mắt : "Đừng động tay động chân."

"Không động động, chỉ mời ngươi ăn nho thôi."

"Đã bảo ăn mà."

"Ngươi nếm thử , thích?"

Đường Tư là cố chấp, lôi thùng nho mang theo từ trong hòm .

Mở , bên trong nho đen quả to mọng nước.

nhấc một chùm lên, bứt một quả nhét cái miệng đang ngậm chặt của Mạc Nhược.

"Ngươi há mồm !"

Không há.

"Có há ?"

Đánh c.h.ế.t há.

Đường Tư nổi cáu, rũ bỏ vẻ dịu dàng e thẹn, bóp chặt hai má , cạy miệng .

Ném tọt quả nho .

Ực một tiếng.

Nuốt trôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-653-trai-co-tranh-nhau-ngu-ong-dac-loi.html.]

Suýt Mạc Nhược sặc c.h.ế.t.

Hắn đỏ mặt tía tai, trừng mắt phụ nữ đang đắc ý mặt: "Cô là đồ điên, bệnh ?"

" đấy, bệnh nên tối qua mới chạy hái nho, chỉ vì ngươi thích ăn. Dù cũng mang theo , ngươi ăn cũng ăn hết cho ."

"Cô..."

Vừa há miệng, nhét cả nắm .

Cả xe ngựa rung lắc dữ dội.

Người bên ngoài ngơ ngác.

"Mạc công t.ử và Đường cô nương đang gì mà kích động ?"

"Ngươi bảo gì?"

"Ây da, thật hổ."

Mọi chiếc xe ngựa đó bằng ánh mắt đầy ẩn ý.

Mấy ngày , đoàn xe đến Tịnh Kinh, cũng là nơi thư viện Minh Sơn.

, Cảnh Dung ghé phiền, lệnh tăng tốc, dừng chân tại một khách điếm trong rừng.

Lúc , trời tối đen.

Đoàn xe dừng , tiểu nhị nhiệt tình trong khách điếm vội vàng chạy đón.

Từ xa thấy tiếng chào mời của .

"Các vị khách quan đến khéo quá, quán một nhóm khách rời , vặn trống mấy phòng."

Cười tít mắt!

Như thấy vàng .

Người đó vặn khom lưng bên cạnh Kỷ Vân Thư, cô vô tình liếc , ánh mắt dừng ở cổ tay tiểu nhị, đồng t.ử co , trong lòng nghi hoặc.

cũng nghĩ nhiều!

Mọi theo tiểu nhị trong, đặt mấy phòng, đưa xe ngựa và ngựa chuồng ngựa phía .

Trong khách điếm còn nhiều , thì ăn uống, thì uống rượu, cũng mấy gã đàn ông thô kệch đang oẳn tù tì.

Mấy tiểu nhị chạy đôn chạy đáo phục vụ.

Khi họ bước , đều dừng tay, đổ dồn ánh mắt về phía .

Nhìn đến rợn !

Kỷ Vân Thư còn cố ý quan sát một lượt.

Ngoài những đang ăn uống , trong khách điếm còn mấy bàn khách ăn uống, ai nấy đó, mày nhíu chặt, khác hẳn với những đang ăn uống . Họ dù thấy tiếng động cũng thèm liếc lấy một cái, ánh mắt dán chặt ống đũa bàn.

Theo lý mà giờ đang ăn cơm chứ, nhưng bàn mặt họ trống trơn, đến ấm cũng .

Kỳ lạ!

Kỷ Vân Thư bắt đầu cảnh giác.

Lúc lên lầu, cô vô tình va một , mu bàn tay va chỗ nào của đó, đau điếng.

Giống như... va một cục sắt .

Người đó mặc áo vải thô, chỉ là một khách qua đường bình thường, va khác xong cũng tiếng nào bỏ .

Cảnh Dung hỏi cô: "Sao thế?"

Lắc đầu.

"Không ."

Rồi lên lầu về phòng .

Mạc Nhược ợ suốt dọc đường, sắc mặt cực kỳ khó coi, Cảnh Dung phòng, cũng vội vàng lẻn theo, đóng cửa ngay.

Như gặp ma !

"Này , đây là phòng của bổn vương.”

Cảnh Dung dáng chủ nhân.

Mạc Nhược qua khe cửa sổ ngoài, thấy Đường Tư phòng của cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Vừa thở phào xong ợ một cái no nê.

Ngồi phịch xuống ghế uống nước.

Uống liền thế mấy cốc.

"Ngươi rốt cuộc ?"

"Ta sắp c.h.ế.t .”

Hắn vẫn hồn.

Cảnh Dung khó hiểu, tên trúng tà ?

Mạc Nhược chỉ miệng , xoa bụng, đau khổ : "Ngươi , mấy ngày nay, con mụ điên đó ép ăn bao nhiêu là nho, giờ ợ lên mùi nho. Cũng thích ăn nho, ngươi xem, cô bệnh chứ?"

Nước mắt sắp rơi .

 

 

Loading...