NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 66: Đốt rồi, đốt rồi

Cập nhật lúc: 2025-12-05 13:43:20
Lượt xem: 368

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người c.h.ế.t , c.h.ế.t đối chứng!

Kỷ Vân Thư cam tâm. Cô suy nghĩ một hồi, đột nhiên hỏi huyện thái gia: "Lưu đại nhân, trong ngày hôm nay tra chỗ ở của tên là Thất thúc ?"

Huyện thái gia đảo mắt: "Ở Cẩm Giang tên Thất thúc thì nhiều lắm, nhưng Thất thúc từng việc ở Giang gia thì chắc chắn tra . Bản quan lập tức sai tra địa chỉ trong sổ hộ tịch."

Nói xong, huyện thái gia vội gọi mấy tên nha dịch đến dặn dò.

Còn Kỷ Vân Thư lòng nặng trĩu, nghi hoặc trùng trùng.

Thất thúc đột ngột qua đời, chẳng lẽ thực sự là do Giang phu nhân g.i.ế.c diệt khẩu ư?

Cảnh Dung cô đang suy nghĩ về vụ án nên ngoan ngoãn ghế gỗ lê, uống mới pha.

Kỷ Vân Thư cũng nhàn rỗi, nhờ lấy bút mực giấy nghiên, vẽ một bức chân dung lên giấy, đó gấp cẩn thận, cất trong tay áo!

Chẳng bao lâu , huyện thái gia cầm một tờ giấy ghi địa chỉ đến đưa cho Kỷ Vân Thư.

"Chắc là ở đây. Vân Thư, ngươi định..."

"Ta đến đó một chuyến."

"Bản quan cùng ngươi..."

Chưa hết câu, Kỷ Vân Thư ngắt lời: "Đại nhân cứ ở nha môn , chuyến chắc manh mối gì ."

Nghĩ kỹ thì cũng đúng!

Cảnh Dung uống bên cạnh lên tiếng: "Hay là bổn vương cùng ngươi?"

Kỷ Vân Thư cất tờ giấy ghi địa chỉ , Cảnh Dung: "Không phiền Vương gia, tiểu nhân tự ."

Dứt lời, Cảnh Dung dậy, đến mặt cô, gương mặt góc cạnh lộ vẻ vui.

"Sao thế? Bổn vương tin tưởng ngươi, ngươi sang tin tưởng bổn vương ? Muốn đẩy bổn vương ngàn dặm ?"

"Tiểu nhân phận thấp hèn, đáng để Vương gia tin tưởng như !"

"Bổn vương đáng là đáng."

Lúc , thực sự bóp cằm Kỷ Vân Thư, bắt cô thẳng , để cô thấy từng câu từng chữ nghiêm túc đến nhường nào!

nỡ, nỡ đau khuôn mặt tinh tế của cô.

Kỷ Vân Thư cụp mắt xuống, dường như dám .

Thấy cô im lặng, Cảnh Dung tiếp tục: "Kỷ , vụ án thể kéo dài, điểm ngươi rõ hơn ai hết. Hơn nữa, là bổn vương hạ lệnh điều tra, nếu hài cốt Giang phu nhân mang . Nếu ngươi tra , bổn vương cũng mất hết mặt mũi. Cho nên chuyện chỉ là chuyện của nha môn và ngươi, mà còn là chuyện của bổn vương."

Nói nhiều thế, tóm chẳng theo ?

Lòng vòng mãi, đau cả đầu!

Kỷ Vân Thư đành gật đầu: "Đã Vương gia , tiểu nhân cũng thể từ chối, mời Vương gia theo."

Nói xong, cô cất bước khỏi công đường!

Cảnh Dung phía nhếch mép, lông mày giãn , theo .

Ra khỏi nha môn, hai đến nơi ở của Thất thúc.

May mà Cẩm Giang lớn, các thôn xóm xung quanh cũng xa, chừng nửa canh giờ là tới.

Suốt dọc đường, Kỷ Vân Thư chỉ cắm cúi , thèm để ý đến .

Cảnh Dung lúc nào cũng mặt ngươi hớn hở, bóng dáng nhỏ nhắn thẳng tắp của cô, bước chân thong thả phía .

Trong mắt , cô thật đáng yêu.

Trong đầu dường như vẫn vang vọng lời báo cáo của Lang Bạc đêm hôm đó.

"Vương gia, tra , hóa Kỷ ... , là... Kỷ cô nương là Tam tiểu thư Kỷ phủ."

Nghe xong câu đó, Cảnh Dung sững sờ hồi lâu, cuối cùng đập bàn cái rầm.

"Bổn vương mà, bổn vương mắc bệnh đoạn tụ!"

Đại hỉ, đại hỉ.

Lang Bạc tiếp đó báo cáo nguồn gốc vết thương lưng Kỷ Vân Thư.

Đại nộ, đại nộ.

Thế là ngày hôm , gửi t.h.u.ố.c trị thương Bạch Vân Trường đến, còn dạy dỗ Kỷ Thư Hàn một trận trò.

mà...

Tiểu Vân Thư nhận nhỉ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-66-dot-roi-dot-roi.html.]

Nghĩ đến đây, bước chân dần chậm .

Cho đến khi Kỷ Vân Thư : "Vương gia nếu mệt thì để tiểu nhân tự ."

Vừa ngước mắt lên, cách bốn mét, Kỷ Vân Thư đó, một áo trắng đơn sơ, gió thổi tà áo bay bay, nghiêng ngoái đầu, giữa trời tuyết, quả thực đến nao lòng!

Khoảnh khắc đó, Cảnh Dung đến ngẩn ngơ.

Kỷ Vân Thư mím môi, ánh mắt nóng bỏng đó cô dám , bèn cúi đầu giấu đôi mắt, hỏi nữa.

"Vương gia rốt cuộc... ?"

Hoàn hồn, kiên định trả lời: "Đi, tất nhiên ."

Rồi vội vàng đuổi theo.

Kỷ Vân Thư luôn cúi đầu, bước chân cũng luôn nhanh hơn vài bước, sợ va ánh mắt đó.

Khiến lòng hoảng loạn!

Cuối cùng cũng đến nhà Thất thúc, cả cái sân vắng tanh, thấy ai.

Đang thắc mắc thì trong nhà bước một bà lão, vẻ mặt tiều tụy, tóc hoa râm.

Thấy trong sân nhà xuất hiện hai lạ, bà lão lập tức cảnh giác.

"Các là ai?" Bà lão hỏi.

Kỷ Vân Thư bước lên, giọng nhẹ nhàng: "Lão bà bà, xin hỏi đây nhà Thất thúc ?"

Nghe hỏi , bà lão thở dài: "Ông nhà sáng nay mất , các tìm ông gì?"

Kỷ Vân Thư lấy bức chân dung vẽ ở nha môn trong tay áo , đưa cho bà lão.

"Đây Thất thúc ?"

Nhìn thấy chồng , bà lão đỏ hoe mắt, cầm bức tranh hai tay run rẩy.

"Phải, đây là ông nhà !" Giọng bà nghẹn ngào.

Xem Thất thúc mà Giang phu nhân là ông lão theo cô.

Kỷ Vân Thư thấy bà lão đau lòng cũng xót xa, nhưng vẫn hỏi: "Lão bà bà, xin nén bi thương. Ta hỏi, t.h.i t.h.ể Thất thúc còn ?"

"Đốt , đốt , c.h.ế.t là đốt ngay ."

Bà lão thở dài liên tục!

Đốt ?

Kỷ Vân Thư khó hiểu: "Vừa mới mất, ..."

Chưa hỏi hết câu, bà lão ngẩng đầu lên trả lời: "Đây là phong tục của làng chúng , c.h.ế.t thiêu ngay, chôn cất."

"Vậy khi mất, Thất thúc gặp ai ? Hoặc gặp chuyện gì lạ ?"

Bà lão ngẫm nghĩ, lắc đầu: "Không , ông nhà hai hôm nay sức khỏe , đều ở nhà, ai ngờ sáng sớm nay... ."

Nói đến đây, trong mắt bà lão ngấn lệ!

Nhân chứng duy nhất c.h.ế.t, còn thiêu xác.

Lần , Kỷ Vân Thư thực sự mất manh mối.

Không nỡ bà lão đau lòng thêm, Kỷ Vân Thư cũng hỏi nhiều nữa, rời .

Trên đường về.

Cảnh Dung thấy cô chau mày ủ dột, bèn : "Tiên sinh thật cẩn thận."

Hả?

Cô hỏi: "Sao Vương gia ?"

"Ngươi vẽ tranh mới xác minh c.h.ế.t là Thất thúc mà ngươi từng gặp , chắc cũng là lo gặp và Thất thúc mà Giang phu nhân cùng một ."

, cô vẽ tranh là xác minh điểm .

Và sự thật chứng minh, đó đúng là ông lão cô từng gặp.

"Vương gia thì cẩn thận là ngài mới đúng."

Hai song song!

...

 

Loading...