NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 667: Phụ nữ chỉ là một quân cờ
Cập nhật lúc: 2025-12-22 00:55:17
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỷ Mộ Thanh sốc đến cháy sém cả !
Nghiến răng : "Con nha đầu c.h.ế.t tiệt , dám giúp ngoài hươu vượn, thật uổng công nuôi ngươi."
"Vương phi, nô tỳ thật mà!"
"Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, ngươi..."
"Đủ .”
Cảnh Diệc ồn ào đến đau cả đầu.
Hắn ghét nhất là mấy chuyện đàn bà con gái . Hắn vì đại nghiệp của mà cưới Kỷ Mộ Thanh, tưởng rằng cưới về cho cái danh Vương phi thì cô sẽ an phận chút, nào ngờ một ngày một chuyện nhỏ, ba ngày một chuyện lớn, thực sự hận thể mau chóng lên ngôi Hoàng đế c.h.é.m c.h.ế.t phụ nữ cho xong.
Kỷ Mộ Thanh ấm ức, nước mắt lưng tròng Cảnh Diệc: "Vương gia, ngài tin , thần dối."
"Thế tỳ nữ của nàng dối ? Nha đầu là nha hồi môn theo nàng từ phủ Tướng quân sang, theo lý mà , nó giúp nàng mới đúng, cớ thấy?"
"Thần ..."
"Thôi , chuyện bất luận thế nào cũng truy cứu nữa, trong Vương phủ cũng phép xảy chuyện như nữa.”
Nghiêm giọng lệnh.
Kỷ Mộ Thanh im bặt.
Cảnh Diệc liếc Trần Hương: "Nàng cũng đừng lóc nữa, giải tán hết , đừng phiền Vương phi nghỉ ngơi."
Nói xong phất tay áo bỏ .
Trần Hương cũng dậy ngay đó, theo Cảnh Diệc.
Người trong phòng hơn nửa, thoáng đãng hơn nhiều, cũng yên tĩnh hơn nhiều.
Thải Lan lải nhải ngừng!
Kỷ Mộ Thanh quả nhiên chằm chằm cô : "Ngươi đây."
Thải Lan lê bước tới.
"Quỳ xuống."
Quát một tiếng.
Thải Lan vội vàng quỳ xuống.
"Vương phi tha mạng."
"Bốp!”
Kỷ Mộ Thanh giơ cánh tay thương lên, tát mạnh một cái.
Người phụ nữ quả nhiên là loài linh trưởng thượng đẳng, dù bây giờ đầy thương tích, đau đến nghiến răng nhưng vẫn còn sức lực lớn như đ.á.n.h ngã xuống đất.
Thải Lan nửa rạp đất, vội vàng bò dậy quỳ ngay ngắn, khi quyết định những lời đó cô lường hậu quả.
"Tha mạng? Bây giờ ngươi mới xin tha mạng?"
"Vương phi, nô tỳ thật sự thấy."
"Ngươi là của , bảo ngươi gì thì ngươi cái đó! Giờ thì , Vương gia tưởng loạn, cho rằng năng hàm hồ, ngươi bảo ? Giờ thì để ả đàn bà chiếm thế thượng phong ."
"Là của nô tỳ, lúc đó nô tỳ cũng sợ quá nên mới như , Vương phi, tha cho nô tỳ ."
Kỷ Mộ Thanh trừng mắt cô , gầm lên: "Cút, cút hết cho ."
Không cút thì ở ăn đòn !
Cô xong, cả đám trong phòng bèn rút lui sạch sẽ.
Chỉ còn cô giường.
Vừa đau toát mồ hôi lạnh.
Vừa thành tiếng.
Nỗi uất ức còn khó chịu hơn cả đêm tân hôn độc thủ phòng .
...
Cảnh Diệc khỏi viện, đường về bỗng cho lui hết hầu, chỉ giữ Trần Hương xong.
Đám hạ nhân , đột nhiên đưa tay bóp chặt cổ trắng ngần của Trần Hương, đẩy mạnh cô gốc cây to bên cạnh.
Ép cây.
Trần Hương kinh hoàng, hai tay sức cào cấu bàn tay đang bóp cổ .
Khó khăn cầu xin: "Vương... Vương gia... tha..."
Cổ họng thiếu oxy!
Mặt đỏ bừng vì ngạt thở.
"Bổn vương cảnh cáo ngươi, chơi thì chơi, nhưng đừng chơi quá trớn. Ngươi hiểu lời bổn vương , trái ý bổn vương?”
Đôi mắt ngập tràn lửa giận.
"Ư...”
Trần Hương thở nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-667-phu-nu-chi-la-mot-quan-co.html.]
Thấy cô sắp trợn ngược mắt, Cảnh Diệc mới buông tay.
Cô tê dại , tay chân bủn rủn vô lực, ngã phịch xuống đất, bò mãi dậy nổi, ôm lấy cái cổ bóp hằn mấy vết máu, ho sù sụ.
Cảnh Diệc xuống cô từ cao.
"Nghe cho rõ đây, khi bổn vương đăng cơ, ngươi nhất đừng động cô , nếu bổn vương sẽ lấy mạng ngươi!"
Trần Hương cuối cùng cũng thở một , túm chặt vạt áo Cảnh Diệc, ngẩng đầu : "Vương gia, ... cái gì... cái gì cũng , ngài tin ."
Người phụ nữ yếu đuối đáng thương thế , thử hỏi đàn ông nào thấy mà động lòng, xót xa?
Cảnh Diệc là ngoại lệ, trong mắt , phụ nữ chỉ là một quân cờ, cần dùng thì đặt lên bàn cờ, cần dùng thì cất hộp.
Thậm chí, thể hủy diệt.
Ít nhất hiện tại Kỷ Mộ Thanh còn giá trị lợi dụng nên thể xảy chuyện. Còn phụ nữ mặt , chẳng qua chỉ khuôn mặt hồ ly tinh, là chậu hoa nuôi bên , thích nữa thể cắt bỏ bất cứ lúc nào.
Hắn đá một cước hất văng phụ nữ chân , lạnh lùng đôi mắt ngấn lệ của Trần Hương: "Trong lòng ngươi nghĩ gì? Muốn gì? Bổn vương đều rõ. Ngươi lừa khác nhưng lừa đôi mắt của bổn vương. Nếu nể tình ngươi theo hầu bổn vương nhiều năm, sai c.h.ặ.t t.a.y chân ngươi ."
Cô mặt cắt còn giọt máu, đôi mắt tròn xoe như lồi .
"Nếu còn , sẽ lấy mạng ngươi."
Cảnh Diệc phất tay áo rộng, hừ một tiếng bỏ .
Để Trần Hương một đất, t.h.ả.m hại vô cùng!
Cô ấn mười ngón tay xuống đất, từng chút một siết chặt, nắm lấy đất vụn.
Không cam tâm.
Cô thắng ở chỗ khuôn mặt hồ ly tinh!
Thua ở chỗ một ông bố quyền lực!
...
Hôm , Cảnh Diệc sai tìm Kỷ Lê đến, là việc quan trọng cần thương lượng.
sáng sớm Kỷ Lê đến phủ Diệc Vương gặp Cảnh Diệc ngay mà đến viện của Kỷ Mộ Thanh .
Hắn đến, đám nha trong viện vô cùng căng thẳng.
Ai chẳng Binh bộ Tư doãn Kỷ Lê là nghiêm khắc, tùy tiện, trong mắt hạt cát nào, đôi mắt đó dường như lúc nào cũng chứa đầy sát khí, khiến dám gần.
Và , còn sợ một điều nữa.
Hôm qua Vương phi thương!
Kỷ Lê phòng, vặn đụng Thải Lan bưng bát t.h.u.ố.c . Thấy đột ngột xuất hiện, tay Thải Lan run lên bần bật, cái bát rỗng khay cũng run lên lạch cạch.
Kêu loảng xoảng!
Lông mày Kỷ Lê nhíu chặt, liếc cô một cái, ánh mắt rơi bát t.h.u.ố.c tay cô , hỏi: "Thuốc của ai đây?"
Đại ca, ngươi nghĩ còn là t.h.u.ố.c của ai nữa?
Đương nhiên là t.h.u.ố.c của ruột ngươi !
Nó bệnh!
Hơn nữa bệnh nhẹ, sắp c.h.ế.t !
Thải Lan cúi đầu: "Đây... đây là t.h.u.ố.c của Vương phi."
"Vương phi ?"
"Vương phi ...”
Ấp a ấp úng.
Kỷ Lê sốt ruột, sải bước , thấy Kỷ Mộ Thanh dựa đầu giường, sắc mặt nhợt nhạt, đầu quấn băng gạc, vai cũng băng bó.
"Đại ca?”
Kỷ Mộ Thanh kinh ngạc.
"Muội thế ?”
Kỷ Lê lo lắng hỏi.
Kỷ Mộ Thanh là sĩ diện, đương nhiên sẽ bắt nạt, bèn dối: "Tối qua dậy vệ sinh, cẩn thận ngã."
Mặt đỏ tim đập!
Nói như thật .
Kỷ Lê nghi ngờ: "Sao ngã một cái mà nông nỗi ?"
"Hết cách , cứ thế ngã thôi."
"Vậy Vương gia đến ?"
Kỷ Mộ Thanh ngừng một chút đáp: "Đương nhiên là , Vương gia đối xử với , thương bèn sai mang nhiều đồ tẩm bổ đến, còn ở với một lúc nữa."
Vì cô quá thật nên Kỷ Lê tin sái cổ. Dù thì cô ngang ngược của xưa nay chỉ bắt nạt khác, gì chuyện để khác bắt nạt ?
Hơn nữa nếu cô thực sự xảy chuyện gì, tự nhiên sẽ thôi.