NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 671: Thê và Thiếp

Cập nhật lúc: 2025-12-22 01:28:07
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi biểu cảm của Trần Hương đều qua mắt Tiêu phi.

Ngay đó, bà ân cần hỏi: "Trắc Vương phi những ngày vẫn khỏe chứ?"

Trần Hương vội vàng nở nụ tươi tắn: "Bẩm nương nương, Hương nhi khỏe, tạ ơn nương nương quan tâm."

Thái độ vô cùng lễ phép.

Tiêu phi gật đầu, tiếp: "Hai các ngươi hiện giờ cùng chung một phủ, là tỷ thì nương tựa lẫn . Tuyệt đối sinh sự, cùng chăm sóc cho Diệc Vương, tròn trách nhiệm của thê, ."

Người "thê" mà bà nhắc tới là Kỷ Mộ Thanh.

Còn "", đương nhiên là Trần Hương.

Cả hai đồng thanh đáp: "Vâng, chúng con xin theo lời nương nương."

Tiêu phi hài lòng: " , Bổn cung một trang sức thượng hạng, sớm chuẩn cho hai . Nếu thích, mỗi hãy chọn lấy một món."

"Tạ ơn nương nương."

Nô tỳ Tang Lan bưng khay trang sức bước lên.

Trong chiếc khay lót nhung đỏ, ngay ngắn là một cây trâm Loan Ngọc và một chiếc vòng ngọc nạm viền xanh biếc. Cả hai đều là cực phẩm.

Tiêu phi : "Hai tự chọn ."

Để cho hai tự chọn!

Thâm ý trong hành động , lẽ chỉ Trần Hương là hiểu rõ nhất.

Hai dậy, bước đến giữa điện, cùng sát để ngắm nghía món đồ trong khay.

Trần Hương mỉm , tỏ vẻ khiêm nhường: "Hay là tỷ tỷ chọn . Dù tỷ cũng là Vương phi, theo lý nên để tỷ ưu tiên."

Hừ.

"Vậy thì đa tạ Trắc Vương phi.”

Kỷ Mộ Thanh cố ý nhấn mạnh ba chữ "Trắc Vương phi" thật nặng nề, cũng chẳng thèm khách sáo mà từ chối.

bắt đầu ung dung lựa chọn.

Đầu tiên, cô cầm chiếc vòng lên xem xét, liếc mắt thấy Trần Hương lén lút vui mừng, bèn nghi ngờ mà đặt xuống, chuyển sang cầm cây trâm lên.

Vừa cầm trâm tay, cô thoáng thấy chân mày Trần Hương khẽ nhíu .

Ha ha.

Vậy thì cô sẽ lấy cây trâm .

"Nương nương, con chọn xong , con lấy cây trâm ."

"Ừ, Vương phi thật mắt .”

Tiêu phi khen ngợi.

Kỷ Mộ Thanh vui sướng vô cùng, giao cây trâm cho cung nữ bên cạnh.

Vốn tưởng chiếm món hời lớn, nào ngờ đầu , cô thấy Trần Hương hớn hở cầm chiếc vòng trong khay lên, ánh mắt hề che giấu vẻ đắc ý như kẻ thực hiện mưu đồ.

Trần Hương giơ cao chiếc vòng, hỏi cô: "Chẳng lẽ Vương phi từng đến vòng Băng Tơ của Nam Cương ?"

Cái gì?

Vòng Băng Tơ Nam Cương là cái quái gì?

Chưa từng qua.

"Ngươi ý gì?"

Trần Hương : "Chiếc vòng xuất xứ từ Nam Cương, những thợ giỏi nhất Tô Châu chế tác thủ công. Tỷ xem đường viền nạm ngọc , tinh xảo bao nhiêu."

Rõ ràng là đang khoe khoang!

Kỷ Mộ Thanh chơi một vố, vẻ đắc ý mặt lập tức tan biến, chỉ trân trân chiếc vòng .

Thế nhưng...

Ngay khi Trần Hương định đeo chiếc vòng cổ tay, lưng cô bỗng ai đó va mạnh một cái. Sơ ý, chiếc vòng tuột khỏi tay, rơi thẳng xuống đất.

"Choang" một tiếng!

Âm thanh vang lên lảnh lót.

Chiếc vòng gãy đôi.

Trần Hương c.h.ế.t lặng. Thôi xong, khoe khoang cho cố , giờ thì khoe luôn cái vòng xuống đất .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-671-the-va-thiep.html.]

sững sờ vài giây, cơn giận trong lòng bùng lên dữ dội, phắt tìm kẻ gây họa.

, thấy là Cảnh Huyên!

"Công chúa?"

Lần thì hình thật !

Cho dù chiếc vòng đó quý giá đến , cô cũng thể bắt Công chúa đền cho . Cục tức , đành ngậm bồ hòn ngọt, nuốt ngược trong.

Cảnh Huyên nhíu mày, vẻ mặt đầy tiếc nuối và hối : "Thật ngại quá, chỉ định ghé sát xem là bảo vật gì, nào ngờ lỡ chân va vỡ vòng của Hoàng tẩu. Không chiếc vòng đắt ? Hay là để đền cho Hoàng tẩu nhé."

Trần Hương vội vàng xua tay: "Chỉ là một chiếc vòng thôi mà, hơn nữa cũng là nương nương ban thưởng, vỡ thì thôi, tuế tuế bình an."

"Như ?”

Cảnh Huyên cúi xuống nhặt hai mảnh vòng gãy lên, : "Hay là để tìm sửa , bảo đảm sẽ y như mới, lúc đó sẽ gửi cho Hoàng tẩu."

"Công chúa, cần phiền phức ."

"Cần chứ, cần chứ.”

Cảnh Huyên đưa mảnh vòng cho nha đầu Đoạn Nhi bên cạnh, dặn dò: "Cầm cho cẩn thận, đừng để rơi nữa. Ngươi đem đến Thượng Cung Cục, bảo họ nhất định sửa y như cũ, , hơn lúc đầu mới ."

"Vâng, nô tỳ tuân mệnh.”

Đoạn Nhi cẩn thận cất giữ.

Trần Hương cũng dám thêm gì nữa.

Bất chợt, Cảnh Huyên chú ý đến cây trâm của Kỷ Mộ Thanh, thốt lên kinh ngạc: "A! Cây trâm thì , nhưng nhớ mang máng nó là cây trâm hỏng nhỉ? Hóa sửa ! Có điều trông như lúc đầu."

Cô lẩm bẩm một .

Ngay lập tức, mặt Kỷ Mộ Thanh dài thượt .

Cái gì?

Đây là một cây trâm hỏng sửa ?

nhầm chứ?

Cảnh Huyên dường như nhận lỡ lời, vội vàng bịt miệng, sắc mặt đen sì của Kỷ Mộ Thanh: "Cây trâm là Mẫu phi thưởng cho Hoàng tẩu ! Ta sai , chắc cây trâm hỏng . Hoàng tẩu đừng để bụng nhé, cứ coi như đang linh tinh ."

Trước Kỷ Mộ Thanh từng ngắt hoa do Cảnh Huyên trồng ở Ngự Hoa Viên nên hai vốn hiềm khích. giờ thành một nhà, thấy Cảnh Huyên chấp nhặt chuyện cũ mà gọi một tiếng "Hoàng tẩu", cô cũng đành gượng gạo đáp .

"Công chúa thật khéo đùa."

" , chỉ là đùa thôi. Mẫu phi thể keo kiệt đến mức tặng Hoàng tẩu một cây trâm hỏng chứ?"

Lời của cô khiến bầu khí xung quanh như tụt xuống độ âm.

cô cứ một câu Hoàng tẩu, hai câu Hoàng tẩu gọi ngọt xớt. Dù trong lòng Kỷ Mộ Thanh và Trần Hương khó chịu đến thì cũng vì mấy tiếng gọi tình nhẫn nhịn.

Ngay đó, Cảnh Huyên chuyển ánh về phía Tiêu phi đang cao, hành lễ gọi một tiếng: "Mẫu phi."

Tiêu phi sững sờ.

Hôm qua còn con bé chịu ăn uống gì, mà giờ đây tràn trề sức sống. Nhìn dáng vẻ và giọng điệu , cứ như... thấy hình ảnh cô nha đầu bướng bỉnh, tùy hứng và khẩu xà tâm phật ngày xưa.

Hoàn khác hẳn với Cảnh Huyên trong đêm Tuệ Nhi c.h.ế.t.

Cảnh Huyên bước tới, phịch xuống bên cạnh bà, mật khoác tay: "Mẫu phi, đừng giận con nữa, con cố ý ."

Tiêu phi con gái với ánh mắt dò xét, im lặng .

"Sao ạ? Sao Mẫu phi con như thế? Mặt con dính gì ?”

Cô đưa tay quệt mặt: “Đâu !"

Dáng vẻ thật ngây thơ, hồn nhiên.

Không còn chút gì của sự tiều tụy ngày hôm qua.

Tiêu phi thầm nghĩ, chẳng lẽ đứa trẻ thực sự thông suốt ?

Bà mỉm : "Mẫu phi trách con? Mấy thứ đó chỉ là vật ngoài , vỡ thì vỡ, cần hoảng hốt."

"Vẫn là Mẫu phi nhất."

"Ngoan."

Hai con vui vẻ hòa thuận, trong khi Kỷ Mộ Thanh và Trần Hương thì mặt mày méo xệch.

Sau đó, Tiêu phi giữ hai dùng bữa tối trong cung, trò chuyện việc nhà hồi lâu mới cho lui.

 

 

Loading...