NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 672: Trần Hương có tin vui

Cập nhật lúc: 2025-12-22 01:28:08
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngay khi họ rời .

Cảnh Huyên với vẻ mặt đầy hối với Tiêu phi: "Mẫu phi, con cố ý . Đợi chiếc vòng sửa xong, con sẽ sai gửi qua cho Hoàng tẩu."

"Con đang nghĩ cái gì ?"

Hả?

"Dạ?"

"Trước đây... con còn..."

Tiêu phi toạc .

Cảnh Huyên bĩu môi, thở dài một : "Qua hai ngày nay con cũng nghĩ thông . Chúng mới là một nhà, dù thế nào con cũng nên về phía Mẫu phi và Hoàng mới . Sao thể giúp ngoài đối phó với nhà chứ? Cuối cùng chịu thiệt vẫn là bản con."

"Con thật sự nghĩ thông ?”

Tiêu phi cô chăm chú.

Cô gật đầu lia lịa: "Đương nhiên ạ. Mẫu phi đối xử với con như , thế mà con cứ chống đối . Giờ con sai , con sẽ lời Mẫu phi, dưỡng bệnh cho . Đợi ít lâu nữa gả sang Hồ Ấp, đến lúc đó gặp Mẫu phi một cũng khó. Cho nên, bây giờ con nhận sai thì còn kịp cứu vãn tình cảm con ? Trước đây con nhiều lời khiến Mẫu phi đau lòng, nhưng con cố ý , đều tại con quá cố chấp, coi lòng của Mẫu phi là ác ý. Nghĩ thấy hối hận vô cùng. Mẫu phi, tha cho Huyên nhi nhé, những lời , Huyên nhi xin rút hết."

Trong mắt cô rưng rưng lệ.

Thái độ vô cùng chân thành.

Tiêu phi xoa mặt con gái: "Con hiểu , cứ đợi chịu thiệt thòi mới lòng ."

"Sau con sẽ lời Mẫu phi."

"Cái con bé .”

Bà ấn nhẹ lên trán Cảnh Huyên.

Mối quan hệ giữa hai con cuối cùng cũng dịu .

Tuy nhiên, Tiêu phi vẫn dặn dò kỹ lưỡng: "Huyên nhi, giờ con gặp tên ngốc đó nữa, hiểu ?"

Cô sảng khoái đáp: "Không nữa, chỉ là một tên ngốc, con thèm mà gặp. Chỉ là con hiểu, tại Mẫu phi đưa tên ngốc đó cung nhốt ?"

Tiêu phi vỗ vỗ mu bàn tay cô: "Chuyện con đừng hỏi nhiều, tóm con đừng tìm ."

"Vâng."

Ngoan ngoãn vô cùng!

Cảnh Huyên gối đầu lên tay bà, : "Mẫu phi, là hôm nay để con hầu hạ nghỉ ngơi nhé."

"Con á?"

"Đợi Mẫu phi ngủ say con mới ."

Tấm lòng hiếu thảo khiến Tiêu phi nỡ từ chối, bèn gật đầu đồng ý.

Vào tẩm cung, Cảnh Huyên tháo từng món trang sức đầu Tiêu phi xuống, sực nhớ điều gì đó: "À đúng Mẫu phi, chỗ con loại hương liệu , bỏ lư hương sẽ giúp Mẫu phi ngủ ngon hơn."

"Ồ? Hương gì ?"

"Là do con tự tay phơi chế đấy, định mang biếu Mẫu phi từ sớm mà cứ quên mãi."

"Đem đây cho Mẫu phi ngửi thử xem."

"Dạ."

Cảnh Huyên sai mang mấy miếng hương liệu chuẩn sẵn .

Tiêu phi đưa lên mũi ngửi thử: "Ừm, thơm thật."

"Vậy con bỏ lư hương nhé."

Tiêu phi gật đầu.

Cảnh Huyên cắt một mẩu nhỏ thả lư hương. Đợi Tiêu phi xuống giường, cô đặt lư hương ngay cạnh giường.

Làn khói trắng lượn lờ tỏa từ nắp lư, cả căn phòng ngập tràn một mùi hương thanh đạm, lạ lẫm.

"Vậy con phiền Mẫu phi nghỉ ngơi nữa."

"Ừ."

Tiêu phi nhắm mắt ngủ.

Cảnh Huyên cũng nhẹ nhàng lui khỏi phòng.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép , nụ ngây thơ vô tội gương mặt cô dần tắt ngấm, đó là vẻ âm trầm, lạnh lẽo đến rợn .

Cô gọi cung nữ chuyên trách việc đốt hương cho Tiêu phi , dúi mấy miếng hương còn thừa tay cô .

lệnh: "Mẫu phi thích loại hương , từ nay về mỗi đêm đều đốt, để tắt, đặt ngay cạnh giường, ?"

Cung nữ cúi đầu: "Vâng, nô tỳ rõ."

Cảnh Huyên đầu cánh cửa đóng kín, ánh mắt như xuyên thấu trong, găm chặt lên đàn bà đang giường .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-672-tran-huong-co-tin-vui.html.]

Hồi lâu ...

Cô xoay bước , lưng thẳng tắp, từng bước từng bước một.

Đôi mắt đỏ hoe, ngập tràn oán hận.

Cô hận!

Hận thể lấy mạng mụ đàn bà đó ngay lập tức!

vội, từ từ, thật từ từ...

...

Trên đường từ hoàng cung trở về phủ Diệc Vương, Trần Hương và Kỷ Mộ Thanh đối diện trong xe ngựa, mặt ai nấy đều hầm hầm sát khí.

Một lúc lâu ...

Kỷ Mộ Thanh khẩy một tiếng, buông hai chữ: "Đáng đời!"

"Muội ý gì?"

"Tưởng chọn chiếc vòng quý mà lên mặt đắc ý, nào ngờ ác giả ác báo, ông trời cũng giúp ngươi, đáng đời vòng vỡ nát."

"Muội cũng chẳng khá hơn là bao, cây trâm của cũng chỉ là đồ hỏng sửa thôi."

"Ngươi...”

Kỷ Mộ Thanh định mắng , nhưng nghĩ bản đường đường là dòng dõi cao quý, so đo với hạng chỉ tổ hạ thấp phận, bèn nhếch mép : "Bổn Vương phi khoan hồng độ lượng, thèm chấp nhặt với loại như ngươi."

Phi!

Trần Hương cảm thấy vô cùng uất ức. Dù dung mạo xinh , Vương gia sủng ái thì ? Chung quy cũng chỉ là một quân cờ, một quân cờ còn giá trị lợi dụng thì thể hy sinh bất cứ lúc nào, như lời Cảnh Diệc từng .

Nghĩ đến đó, cơn giận trong lòng bốc lên.

Đột nhiên, dày cô cuộn lên khó chịu.

"Ọe...”

Cô bắt đầu nôn khan.

Kỷ Mộ Thanh lập tức né xa: "Ngươi đấy? Ta đ.á.n.h mắng ngươi, đừng hòng diễn trò ăn vạ mặt Vương gia nhé."

Trần Hương đáp lời, tiếp tục nôn khan.

Cứ như khó tiêu !

Kỷ Mộ Thanh ghê tởm mặt, vội vàng vén rèm xe thò đầu ngoài hít thở.

Một lúc , Trần Hương mới thấy dễ chịu hơn, tay vuốt n.g.ự.c thở hổn hển.

Thế nhưng...

!

Nụ rạng rỡ lạ thường!

Vừa về đến phủ Diệc Vương, cô lập tức sai gọi đại phu.

Đại phu bắt mạch xong, vội vàng chắp tay chúc mừng: "Chúc mừng Trắc Vương phi, tin vui."

Trần Hương trợn tròn mắt, vui sướng tột độ: "Đại phu, là thật ? Ta thực sự t.h.a.i ?"

"Lão phu hành nghề nhiều năm, tuyệt đối sai. Dựa theo mạch tượng, t.h.a.i nhi là một tiểu thế tử."

"Tiểu thế tử?”

Trần Hương sung sướng xoa bụng còn lộ rõ: “Là con trai, quá ."

Cuối cùng cô cũng cơ hội lật ngược tình thế!

Chỉ cần sinh hạ đứa trẻ , vị trí Vương phi sớm muộn gì cũng là của cô, ngôi vị Hoàng hậu tương lai cũng sẽ thuộc về cô.

Nha trong phòng đều quỳ xuống: "Chúc mừng Trắc Vương phi tin vui, m.a.n.g t.h.a.i tiểu thế tử."

Cô vội lệnh: "Nhanh, mau báo cho Vương gia."

"Vâng!"

Nha vội vã chạy .

Cảnh Diệc tin Trần Hương thai, lập tức vứt mấy quyển sách đang dở sang một bên, vội vã chạy tới. Vừa cửa, thấy Trần Hương định dậy hành lễ, bèn lao tới đỡ lấy.

"Không cần đa lễ, nàng đang mang thai, cứ yên đó.”

Cảnh Diệc kích động giấu niềm vui.

Đứa bé trong bụng là Thái t.ử tương lai mà sẽ sắc phong.

Là long mạch, tuyệt đối thể xảy sơ suất.

 

 

Loading...