"Vương gia, yếu ớt đến thế?"
"Cẩn thận vẫn hơn."
"Đại phu t.h.a.i nhi mới hơn một tháng, khuyên nên vận động nhẹ nhàng.”
Trần Hương nũng nịu, hình mềm nhũn như rắn dựa hẳn lòng Cảnh Diệc.
Cảnh Diệc lớn: "Cuối cùng Bổn vương cũng sắp đón tiểu thế t.ử đầu lòng ."
"Được sinh con cho Vương gia là phúc phận của ."
Cảnh Diệc ôm cô, yêu chiều buông!
Rất nhanh đó.
Tin Trần Hương t.h.a.i lan truyền khắp phủ, đương nhiên cũng đến tai Kỷ Mộ Thanh. Lúc cô mới vỡ lẽ, hóa lúc xe ngựa Trần Hương nôn khan là do nghén. Cô đúng là quá chậm chạp!
Người quý nhờ con, giờ Trần Hương thai, chắc chắn kẻ hầu hạ trong phủ đều sẽ xúm nịnh bợ ả. Còn cô, một Vương phi ghẻ lạnh, đương nhiên sẽ trở thành vật trang trí.
Nghĩ đến đây, cô tức đến nổ đom đóm mắt.
"Dựa cái gì?”
Cô gầm lên trong phòng.
Đám nha sợ hãi nép sang một bên.
"Ta rốt cuộc thua kém ả chỗ nào? Tại Vương gia đến liếc mắt cũng thèm ? Trần Hương, thề đội trời chung với ngươi."
Mối thù coi như kết!
Ngươi sinh con ? Ta quyết để ngươi như ý.
Cô thầm hạ quyết tâm độc ác.
Nhìn quanh phòng một lượt, cô phát hiện thiếu vắng Thải Lan, bèn hỏi: "Con nha đầu c.h.ế.t tiệt Thải Lan ?"
Mọi ấp úng, dám trả lời.
Cô túm lấy một , quát: "Nói! Nó c.h.ế.t ở ?"
"Bẩm Vương phi, Thải Lan... Thải Lan sang bên chỗ Trắc Vương phi ạ."
"Cái gì?"
"Thải Lan Trắc Vương phi sai gọi sang. Bảo là nó tỉ mỉ, chăm sóc , giờ Trắc Vương phi t.h.a.i nên gọi nó qua hầu hạ."
"Dám cướp của !"
Nói , cô lao khỏi phòng.
"Vương phi, ?"
Đám nha hốt hoảng chạy theo.
Kỷ Mộ Thanh hừng hực khí thế xông viện của Trần Hương. Vừa thấy đầy ắp quà tặng Cảnh Diệc sai mang tới.
Bước trong, đập mắt cô là cảnh Thải Lan đang bóp chân đ.ấ.m lưng cho Trần Hương.
Bộ dạng đó chẳng khác nào nô tài trong cung.
Thấy cô bước , Thải Lan giật dừng tay, vẻ mặt hoảng sợ.
Thế nhưng...
Trần Hương lên tiếng: "Dừng gì? Tiếp tục ."
Ra lệnh một cách thản nhiên.
Thải Lan rơi thế tiến thoái lưỡng nan!
Một bên là Vương phi, cũng là tiểu thư cũ của ; một bên là Trắc Vương phi đang m.a.n.g t.h.a.i con trai trưởng, Vương gia sủng ái hết mực.
Cô ...
Đắn đo một hồi, cuối cùng Thải Lan vẫn chọn tiếp tục đ.ấ.m bóp cho Trần Hương.
"Đứng lên ngay cho , con ranh !”
Kỷ Mộ Thanh quát lớn, lao tới lôi xềnh xệch Thải Lan , lôi mắng: "Mày quên ai là chủ của mày hả? Hay là mày mù ?"
"Vương phi, nô tỳ..."
"Đi về với ."
Kỷ Mộ Thanh túm áo Thải Lan định kéo , nhưng Trần Hương ngăn .
"Muội gì mà nóng giận thế?"
"Tránh ."
"Chỉ là một con nha đầu thôi, cần tức giận đến ."
Nha đầu?
Kỷ Mộ Thanh khẩy: "Đã là nha đầu, ngươi còn tranh giành với ?"
"Ta tranh với . Chẳng qua đều khen Thải Lan chăm sóc . Muội cũng đấy, giờ đang mang cốt nhục của Vương gia, nếu đám nha đầu vụng về ảnh hưởng đến tiểu thế t.ử thì chút nào. Thải Lan khác, nó tỉ mỉ, lòng , nên mới xin Vương gia cho nó qua đây. Ngay cả Vương gia cũng gật đầu, chẳng lẽ định trái ý Vương gia ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-673-vuong-phi-nguoi-xung-voi-danh-hieu-do-sao.html.]
Bộ mặt đắc ý hiện rõ mồn một.
Cô còn cố ý vuốt ve cái bụng phẳng lì của .
Kỷ Mộ Thanh tức đau, liếc bụng ả: "Ngươi đừng tưởng m.a.n.g t.h.a.i con của Vương gia là thể đắc ý quên ."
"Thì nào? Có giỏi thì cũng m.a.n.g t.h.a.i !"
Mỉa mai cay độc!
Cả cái phủ Vương gia ai mà chẳng Vương phi từng động phòng với Vương gia.
Đây là trò thiên hạ. Nếu Cảnh Diệc lệnh cấm kẻ bàn tán, chuyện sớm đồn xa, mặt mũi Kỷ Mộ Thanh cũng chẳng còn chỗ nào để giấu.
Bị Trần Hương chọc đúng chỗ đau, Kỷ Mộ Thanh nghiến răng ken két, đàn bà mặt với ánh mắt đầy sát khí.
Cô gằn giọng chất vấn: "Tại ? Tại cái gì ngươi cũng tranh với ?"
"Là đang tranh với !”
Trần Hương đột ngột đổi sắc mặt, trở nên hung dữ: "Vị trí Vương phi vốn dĩ là của . tưởng Vương gia thực lòng cưới ? Nếu đầu t.h.a.i , hai ca ca quyền thế, Vương gia đến cũng chẳng thèm lấy một cái. Cứ như , e rằng cả đời cũng tư cách leo lên giường Vương gia ."
Chát!
Giọng vang lên lanh lảnh, cả phòng đều rõ mồn một.
Có kẻ nhếch mép cợt.
Có kẻ cúi đầu tủm tỉm.
Có kẻ còn ném cho cô ánh mắt hả hê.
...
Giây phút , Kỷ Mộ Thanh cảm thấy như tát liên tiếp mặt ngay đám đông.
Nhục nhã ê chề.
Trần Hương dường như miệng, bồi thêm: "Vương phi ư? Ngươi xứng với cái danh hiệu đó ? Tự soi gương , với cái bản mặt đó, chậc chậc, chắc đàn ông đời chẳng ai ."
Cuối cùng, Kỷ Mộ Thanh thể chịu đựng thêm nữa. Cơn giận tích tụ bấy lâu bùng nổ, xông thẳng lên não.
"Ta g.i.ế.c ngươi!"
Cô lao tới, hai tay siết chặt lấy cái cổ trắng ngần của Trần Hương.
"Ta g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi, g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi..."
Kỷ Mộ Thanh như phát điên, mắt trợn trừng vằn tia m.á.u đỏ sọc, chằm chằm Trần Hương.
Đám nha trong phòng hốt hoảng lao can ngăn.
"Vương phi, dừng tay !"
"Trắc Vương phi..."
"Không xong , Vương phi g.i.ế.c ."
...
Căn phòng trở nên hỗn loạn.
Mọi xô đẩy thành một đống.
Trần Hương bóp cổ đến mức thở nổi, cô ngờ sức lực của đàn bà lớn đến thế, bao nhiêu nha cũng kéo .
Đến khi vất vả lắm mới gỡ đôi tay khỏi cổ Trần Hương, thì trong lúc hỗn loạn xô đẩy, ai lén đẩy Trần Hương một cái thật mạnh.
Khiến cô ngã sấp mặt xuống đất.
"A!"
Kèm theo tiếng kêu đau đớn.
Đám nha xung quanh sợ c.h.ế.t khiếp, sững sờ mất ba giây mới nháo nhào lao tới đỡ . Trần Hương chỉ kêu la t.h.ả.m thiết, hai tay ôm chặt lấy bụng.
"Con của ..."
Nước mắt giàn giụa.
"Nhanh, mau mời đại phu!”
Đám nha hét lớn.
Trần Hương dìu lên giường, cô đó rên rỉ ngừng: "Đau quá, con của , con ơi..."
"Trắc Vương phi đừng lo, cho mời đại phu , đại phu sẽ đến ngay thôi, nhất định sẽ , cố chịu đựng một chút."
Cô toát mồ hôi lạnh, về phía Kỷ Mộ Thanh đang đám nha giữ chặt, ngón tay run rẩy chỉ thẳng mặt.
"Nói với Vương gia, là ả... là ả đẩy ."
Kỷ Mộ Thanh cũng c.h.ế.t lặng!
Sức lực điên cuồng biến mất sạch, nếu giữ, cô ngã quỵ xuống đất .