NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 675: Cắm trại trong rừng
Cập nhật lúc: 2025-12-22 01:28:11
Lượt xem: 111
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương phi?
Ha ha.
Nực .
"Vương phi?”
Cảnh Diệc khẩy đầy khinh miệt: "Cho dù ngươi là Vương phi, cũng phép hại đến tiểu thế t.ử của Bổn vương."
"Thiếp , đàn bà đó dối, Vương gia, hãy tin ."
"Ngươi xứng để Bổn vương tin tưởng."
" thể nể mặt đại ca và nhị ca của , binh quyền đang trong tay họ. Nếu xảy chuyện, họ nhất định sẽ tìm Vương gia tính sổ."
Uy h.i.ế.p ư?
Lời dứt, Cảnh Diệc bóp chặt hai má cô : "Nghe cho rõ đây, còn dám ăn hàm hồ, Bổn vương sẽ cắt lưỡi ngươi, cho ngươi cả đời nữa."
"Ư... thả ..."
Cảnh Diệc ghé sát tai cô, thì thầm: "Loại đàn bà sạch sẽ như ngươi, căn bản xứng sinh con cho Bổn vương. Bổn vương vĩnh viễn cũng sẽ cho ngươi cơ hội đó."
Dứt lời, hất mạnh cô .
Kỷ Mộ Thanh đờ đẫn cả , khí thế hung hăng ban nãy biến mất sạch.
Cô còn trong trắng, xác nhơ nhuốc.
Người cao ngạo như Cảnh Diệc, quả thực chướng mắt cô.
Cảm giác như tuyên án t.ử hình, cô chẳng còn chút ý chí cầu sinh nào nữa.
Mặc cho lôi , ném phòng chứa củi.
Từ bé đến lớn, cô từng bước chân nơi bẩn thỉu thế , càng từng nhốt ở đây.
Bên trong hôi thối nồng nặc!
Lại vô cùng ẩm thấp.
Vừa nhốt , cô cảm thấy ngứa ngáy khắp , tay gãi liên hồi, mặt đầy vết cào xước.
Cô dám sâu trong, chỉ dám tựa lưng cánh cửa.
Tự hỏi lòng , sa cơ lỡ vận đến nông nỗi ?
Nghĩ mãi, cô cứ thế trượt dần xuống, bó gối nền đất lạnh lẽo.
Cô là đích nữ phủ Kỷ gia, từ khi sinh nuôi dạy theo khuôn mẫu của một Thái t.ử phi. Thế nhưng, gia đình chỉ dạy cô sự kiêu kỳ, ngạo mạn và tự phụ thanh cao, chứ chẳng ai dạy cô cách toan tính, cách bảo vệ bản giữa chốn hoàng cung đầy rẫy mưu mô .
Cô hận!
Trong hoàng thành, nơi nào cũng toát lên vẻ âm mưu quỷ kế, mà ai , một âm mưu đoạt quyền lớn hơn đang lặng lẽ ập đến.
…
Đoàn xe ngựa của Cảnh Dung vẫn đang gấp rút hành trình, dám chậm trễ.
Thế nhưng...
Đột nhiên, xe ngựa dừng .
Có chuyện gì ?
Cảnh Dung vén rèm , chỉ thấy một nam t.ử cưỡi ngựa chặn cả đoàn .
Lang Bạc dẫn chắn phía .
Người xuống ngựa, hỏi: "Xin hỏi, đây là nhà họ Cảnh từ Ngự phủ ?"
Người nhà họ Cảnh từ Ngự phủ?
Lang Bạc suy nghĩ một chút gật đầu: "Phải!"
Người nọ bèn rút một bức thư đưa tới, : "Đây là thư một cô nương nhờ chuyển cho các vị."
Cô nương?
Lang Bạc vội xuống ngựa, nhận lấy bức thư, hỏi: "Cô nương đó là ai?"
"Cô , chỉ bảo mang thư rời kinh ngay lập tức. Nếu đường gặp xe ngựa và mang kiếm thì hỏi xem nhà Cẩm Giang từ Ngự phủ kinh , nếu thì giao thư. Ngoài gì cả, thư giao xong, thành nhiệm vụ."
Nói xong bèn lên ngựa bỏ !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-675-cam-trai-trong-rung.html.]
Lang Bạc cầm bức thư đầy khó hiểu, bên xe ngựa của Cảnh Dung, bẩm báo: "Vương gia, đưa tới một bức thư."
Cảnh Dung nhận lấy, mở thư xem.
Nội dung ngắn gọn, thông báo cho ngoại thành của Kỷ Lê mai phục, ngăn cản hồi kinh.
"Ai gửi bức thư nhỉ?”
Hắn thắc mắc.
Kỷ Vân Thư liếc , kinh ngạc: "Đây là chữ của nhị tỷ ."
Kỷ Uyển Hân gửi tới!
Cảnh Dung lấy lạ.
"Sao cô Kỷ Lê bố binh ở ngoại thành?"
"Chắc là... điều gì đó."
Cái trò lén , Kỷ Uyển Hân là giỏi nhất!
Cảnh Dung : "Xem Diệc Vương thật sự chuẩn kỹ càng. Hắn phái ám sát chúng thành, bèn xúi giục Kỷ Tư Doãn bán mạng cho ."
"Đại ca là thế nào, rõ hơn ai hết. Huynh vì mục đích thể từ thủ đoạn, thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả Diệc Vương. Diệc Vương cưới đại tỷ , đại ca đương nhiên về phía , giúp một tay. Cho nên , chắc chắn sẽ dốc lực ngăn cản về kinh. Trừ khi Hoàng thượng hạ chỉ công khai mật chiếu, nếu khó mà bước chân kinh thành nửa bước.”
Cô lo lắng, băn khoăn: "Điều lo nhất là vì ngăn cản , e rằng đến Vệ Dịch cũng buông tha."
Lòng đầy âu lo!
Cảnh Dung chẳng hề chút lo lắng nào.
Kỷ Vân Thư hỏi: "Ngài tính thế nào?"
Cảnh Dung đáp: "Vân Thư, thực lúc rời khỏi Ngự phủ, lời nhắc nhở của Kiều đại nhân lý. Bổn vương định hồi kinh, thì những gì Kiều đại nhân nghĩ tới, lẽ nào Bổn vương nghĩ tới? Hồi kinh, chắc chắn sẽ bước con đường tranh đấu đảng phái, nếu sự chuẩn , Bổn vương sẽ mạo hiểm trở về."
"Ý ngài là ?"
"Trong thời gian bức mật chiếu thứ hai từ kinh thành đến Ngự phủ, Bổn vương tính toán xong xuôi, phái đến Nghi Thành ở vùng Tây Bắc xa xôi. Tin rằng lúc , tin tức đưa tới nơi ."
"Vùng Tây Bắc xa xôi?"
Cảnh Dung gật đầu!
Hắn tiếp, Kỷ Vân Thư cũng hỏi thêm.
Người đàn ông rốt cuộc đang toan tính điều gì?
Thấy trời cũng sắp tối, Cảnh Dung lệnh hạ trại nghỉ ngơi tại chỗ.
Tuy sát quan đạo nhưng cũng là trong rừng, đêm xuống tiếng sói hú vang vọng bốn bề. Cảnh Dung sai đốt đuốc cắm xung quanh, cắt cử canh gác.
Những còn quây quần bên đống lửa.
Đường Tư : "Các xem, chẳng chỉ là mấy con sói thôi ? Hồi ở trong núi gặp suốt. Thật sói hiền, là giống loài huyết thống cao quý, chỉ cần chọc ghẹo thì chúng sẽ tự nhiên tấn công ."
Có đáp: "Đường cô nương, bọn đều theo Vương gia sinh tử, cảnh tượng lớn nào mà gặp, sợ mấy con sói cỏn con."
" đấy, nếu vì cô nương và Kỷ , bọn rảnh mà canh gác, cứ thế lăn ngủ cho khỏe."
"Các ngươi ý gì? Chê và A Kỷ yếu đuối hơn các ngươi hả?”
Đường Tư bất mãn chất vấn.
Mấy tên thị vệ , mà .
Đường Tư cam lòng: "Các ngươi rõ xem nào, võ công của bổn cô nương thua kém gì các ngươi nhé. Roi trong tay quất một cái là c.h.ế.t , còn sắc bén hơn kiếm của các ngươi nhiều."
"Phải , Đường cô nương là lợi hại nhất. Nếu nhờ cô nương, Mạc đại công t.ử của chúng e là sớm mất mạng ."
Mọi ồ lên, ai cũng hiểu ẩn ý bên trong.
Đường Tư hất cằm, vô cùng đắc ý: "Đương nhiên , thì c.h.ế.t lâu .”
Nói xong, cô huých tay Mạc Nhược đang bên cạnh.
Mạc Nhược liếc xéo cô một cái, ngán ngẩm nhích sang bên cạnh một , im lặng .
Thế là bắt đầu trêu chọc.
"Mạc công tử, ngài đừng ngại nữa, Đường cô nương đối với ngài một lòng si tình đấy. Giờ còn theo ngài về kinh, thấy đợi đến kinh thành, ngài cưới cô luôn cho . Lúc đó bọn sẽ gửi tặng phần quà hậu hĩnh."