Gói một phần quà hậu hĩnh?
Ha ha!
Lập tức hùa theo: "Cần gì quà cáp, Đường cô nương là món quà nhất cho ngài , quà của chúng sánh bằng."
"Phải , ngươi đúng lắm."
...
Càng càng hăng.
Lang Bạc là thủ lĩnh thị vệ, đương nhiên cũng góp vui, chắp tay : "Chúc mừng Mạc công tử, chúc ngài con đàn cháu đống, gia đình vui vẻ."
là thô nhân, lời chúc mà sến súa.
Mạc Nhược mặt xanh mét, sang Cảnh Dung: "Ngươi quản hả?"
Cảnh Dung , nhặt một cành cây chọc chọc đống lửa tàn tro bay lên.
"Bổn vương thấy họ sai.”
Hắn nhướng mày: "Chúc mừng ngươi một tiếng, đợi về kinh, Bổn vương tặng ngươi mấy vò rượu ngon, chúc ngươi đêm động phòng hoa chúc tha hồ mà say sưa."
Phi!
Mạc Nhược lườm cháy mắt.
Có còn là hả? Có còn là bạn nối khố cùng mặc quần thủng đ.í.t ?
Cảnh Dung phớt lờ ánh mắt g.i.ế.c , tiếp tục nghịch đống lửa.
Mạc Nhược chuyển ánh sang Kỷ Vân Thư: "Người đàn ông cô quản ?"
Quả nhiên cũng trúng đạn!
Kỷ Vân Thư khẽ nhếch mép, hai tay dang : "Thứ , tại hạ lực bất tòng tâm."
"Hầy!"
Mạc Nhược tức điên lên , dứt khoát nhích m.ô.n.g sang bên cạnh thêm nửa nắm tay nữa.
Đường Tư mặt dày nhích theo. Bị trêu chọc đến đỏ bừng mặt, cô nũng nịu mím môi, hai tay xoắn , liếc mắt đưa tình trộm Mạc Nhược. đáp cô là cái trợn mắt trắng dã, vẻ nũng nịu lập tức biến mất, cô giật phắt que củi tay Cảnh Dung ném toẹt xuống chân Mạc Nhược.
"Hừ!"
Giận dỗi dậy, bỏ sâu trong rừng.
Que củi rơi xuống chân, tàn lửa bén ngay vạt áo Mạc Nhược, cháy xèo xèo.
Phù!
Á!
Hắn bật dậy, vung tay áo dập lửa rối rít. Áo thủng một lỗ lớn, xung quanh ám đen, mặt cắt còn giọt máu. Chưa ai g.i.ế.c mà c.h.ế.t cháy thế thì oan uổng quá.
Cảnh Dung với ánh mắt đầy tiếc nuối và xót xa, cứ tưởng định lời quan tâm.
Nào ngờ...
"Ngươi xem Đường cô nương cũng thật là, bao nhiêu củi lấy, cứ cướp tay Bổn vương. Nhìn xem cành cây kìa, vốn dĩ đang thẳng thớm, giờ thì , cháy thành tro bụi , thật đáng tiếc quá."
Phụt...
Mạc Nhược suýt thì hộc máu.
Hắn quét mắt quanh một lượt: "Các cố ý đúng ?"
Mọi phá lên chút kiêng nể!
Chỉ Kỷ Vân Thư chợt nhắc nhở: "Ngài mau xem Đường cô nương thế nào, cô một chạy rừng, lỡ xảy chuyện gì thì ?"
"Ta thèm mà .”
Mạc Nhược phịch xuống: "Cô chẳng bảo lớn lên trong rừng núi ? Sói còn sợ, chẳng lẽ sợ ma!"
Hắn nhất quyết , nhất là ả đàn bà đó lạc trong rừng, đói vài ngày cho chừa.
Cảnh Dung thôi trêu chọc nữa, đá nhẹ chân : "Mau xem , cũng gần kinh thành , đừng để xảy chuyện gì rắc rối."
Mạc Nhược vì sĩ diện, chần chừ một lúc lâu mới miễn cưỡng dậy đuổi theo.
Trước khi còn lầm bầm oán thán: "Ta rốt cuộc tạo nghiệt gì thế !"
Mọi rộ lên.
"Đường cô nương đó thú vị thật, tuy tính tình hoang dã, nóng nảy một chút, nhưng khéo trị Mạc công tử, các thấy đúng ?"
" là vỏ quýt dày móng tay nhọn, nhưng nửa đời của Mạc công t.ử e là khó sống ."
"Nói thế cũng , phụ nữ lấy chồng sẽ đổi, đến lúc đó chắc chắn sẽ dịu dàng c.h.ế.t Mạc công t.ử cho xem."
" mà đàn bà là dạy, thả lỏng, điều thỉnh thoảng cũng cho chút ngọt ngào, như họ mới c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-676-ca-cuoc.html.]
"Mấy ai chứ Đường cô nương , xem, ai dám đắc tội với cô . Cho dù thành cũng chắc chịu ở nhà dạy con ."
Một đám đàn ông vợ con mà bàn chuyện hôn nhân gia đình cứ như chuyên gia, như thể từng trải lắm.
"Dù cũng cá với các ngươi, Mạc công t.ử chắc chắn chịu thiệt."
"Ta cá Đường cô nương chịu thiệt."
"Cá gì?"
"Cá bạc."
"Nào nào, đặt cược !"
Thế là, cái, thi móc tiền đặt cược.
Này , các ngươi coi Cảnh Dung là c.h.ế.t hả?
Cảnh Dung những giận, ngược còn thích thú đặt cược, hỏi một câu: "Đặt cửa nào nhiều hơn?"
Nhà cái đếm đếm đáp: "Đặt cửa Đường cô nương thắng Mạc công t.ử nhiều hơn."
Cảnh Dung gật gù, lặng lẽ móc mấy nén bạc vụn đưa tới.
"Bổn vương cược Mạc Nhược lợi hại hơn Đường cô nương."
Mọi ngớ .
Nhà cái nhận tiền, hỏi cho chắc: "Vương gia, chắc chứ?"
"Mạc Nhược dù cũng lớn lên cùng Bổn vương, thế nào cũng giúp vớt vát chút thể diện, tránh để thua khó coi quá."
Phụt...
Mọi cảm thấy như đ.ấ.m mạnh ngực, m.á.u tươi sắp phun trào. Nhanh nhanh, lấy chậu hứng máu.
Vương gia , mồm miệng độc địa thật!
Cảnh Dung chẳng quan tâm, là Vương gia nhưng cũng là con , ngứa tay cá cược một ván thì ? Ai quy định Vương gia đ.á.n.h bạc?
Thật là!
Ngay đó, Kỷ Vân Thư cũng mò mẫm trong áo lấy một lượng bạc đưa cho nhà cái.
Nhà cái hỏi: "Kỷ , ngài đặt ai thắng?"
Cô ngẫm nghĩ một chút.
"Ừm... Ta đặt cửa 'bão' (cả ba xúc xắc giống ) nhé."
Bão?
Đám thị vệ trợn mắt, lòi cửa bão ở đây?
"Kỷ , ở đây cửa bão!"
"Sao ? Ta là chắc chắn ."
Chẳng hiểu mô tê gì, ngay cả Cảnh Dung cũng cô đầy thắc mắc.
Cô : "Ta cược hai họ nếu thực sự thành , sẽ hòa thuận êm ấm, chẳng là 'bão' ?"
Ái chà, đúng thật!
Mọi vỡ lẽ, thế là mấy đổi cửa, hùa theo cô đặt cửa "bão".
Không khí sôi nổi hẳn lên.
Cảnh Dung chăm chú cô.
Kỷ Vân Thư hỏi: "Sao ngài như ?"
"Mấy ngày nay, thấy nàng vui vẻ như thế bao giờ."
Cô nhẹ: "Ta chỉ lo cho Vệ Dịch thôi, ngài yên tâm, sẽ để bản xảy chuyện ."
Cảnh Dung gật đầu.
Cùng lúc đó, Mạc Nhược đang mải miết đuổi theo Đường Tư.
Con nha đầu là loài gì biến thành mà chạy nhanh như sóc, thoắt cái mất hút, tìm mãi thấy.
Giữa đêm khuya, trong rừng ngoài tiếng gió và thi thoảng tiếng sói hú, hầu như còn âm thanh nào khác.
Mạc Nhược là luyện võ, đường mũi chân chạm đất nên phát tiếng động.
Hắn cầm ống lửa soi tứ phía, chỉ thấy cây cổ thụ và cỏ dại thấp lè tè.
"Người ? Không lẽ sói ăn thịt thật ? Ta chỉ bừa thôi, đừng xảy chuyện gì thật nhé."
Hắn càng lúc càng lo lắng, bèn rảo bước nhanh hơn để tìm kiếm.