NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 677: Sói tuyết bị lột da

Cập nhật lúc: 2025-12-22 01:28:13
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đường Tư lúc đang hậm hực thẳng một mạch, tay cầm cành cây quật mạnh sang hai bên.

Miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa: "Mạc Nhược c.h.ế.t tiệt, Mạc Nhược thối tha, nếu bà cô đây thích ngươi thì lột da ngươi . Ta chỗ nào ? Mà ngươi dám chê bai như thế!"

Nghĩ đến là tức!

"Ngươi cứ đợi đấy, sớm muộn gì cũng ngày bắt ngươi quỳ mặt bà cô, lóc cầu xin lấy ngươi, tin là trị ..."

Lời còn dứt, cô bỗng khựng , tay cũng dừng động tác, tai giỏng lên, ghé về phía , dường như thấy động tĩnh gì đó.

Cảnh giác cao độ!

Vứt cành cây trong tay , cô rón rén tiến về phía .

Trước mặt một đốm lửa, càng đến gần ánh lửa càng sáng, tiếng cũng ngày một rõ.

Có tiếng kêu t.h.ả.m thiết, tiếng sói gầm gừ, và cả tiếng cợt.

Kinh nghiệm bao năm rừng cho cô , chắc chắn chuyện lành gì!

Cô nấp một gốc cây lớn, về phía con suối nhỏ, và c.h.ế.t lặng ngay tại chỗ.

Bên bờ suối, một đống lửa lớn đang cháy hừng hực. Vây quanh đó là mười mấy gã đàn ông vạm vỡ mặc áo da hổ, để lộ một bên vai, đầy hình xăm, tóc tai rũ rượi, lưng hùm vai gấu. Bên cạnh còn một chiếc lồng sắt lớn nhốt hơn chục con sói tuyết trắng muốt. Lũ sói điên cuồng gào thét, lao lồng sắt khiến thương, bộ lông trắng nhuốm đầy vết m.á.u loang lổ.

"Thả chúng , cầu xin các ..."

Bốn trói đất đang liều mạng van xin, nước mắt đầm đìa.

lũ đàn ông chẳng thèm để ý.

Kẻ thì hưng phấn ném thêm củi lửa.

Kẻ thì lấy nước bên suối.

Kẻ thì lôi sói từ trong lồng , rút d.a.o găm, đ.â.m phập một nhát bụng con vật, rạch toạc bụng nó, m.á.u chảy lênh láng.

Cảnh tượng kinh hoàng!

Tiếp đó, chúng g.i.ế.c liền mấy con sói tuyết.

Gã đồ tể hai tay nhuốm đầy m.á.u tươi, khoái trá, thậm chí còn xòe bàn tay , đưa miệng dùng lưỡi l.i.ế.m láp vết m.á.u đó.

Hành động bệnh hoạn khiến buồn nôn.

Đường Tư bịt chặt miệng, trân trân những con sói tuyết thuộc giống loài cao quý lột da, xác đỏ hỏn gân guốc xiên que gỗ, đặt lên lửa nướng. Cảnh tượng đập mắt khiến cô nôn khan mấy cái, suýt thì ói .

Còn những trói , chỉ bất lực bầy sói nuôi mổ bụng, lột da ngay mắt.

Họ đau đớn gào thét: "Đừng g.i.ế.c chúng, cầu xin các , thả sói của , các cũng cho, cầu xin các ..."

Tiếng kêu xé ruột gan!

đám biến thái vẫn dửng dưng, ngược còn há to cái miệng đầy m.á.u hô hố.

Quỷ dị rợn .

Đường Tư sinh thảo nguyên, cô hiểu tính nết của sói tuyết, đó là loài trung thành nhất. Hồi nhỏ cô cũng từng nuôi một con, chỉ tiếc một năm cô dẫn nó Thiên Sơn thì gặp tuyết lở, con sói thoát , chôn vùi.

Từ đó về , cô bao giờ nuôi sói nữa.

Giờ chứng kiến cảnh , cô giận đau lòng, nghiến răng ken két, siết chặt nắm đ.ấ.m giậm chân mạnh xuống đất, vô tình giẫm cành cây khô.

"Rắc" một tiếng!

Đám bên bờ suối thính giác nhạy, thấy tiếng động bèn cảnh giác, đồng loạt đầu về phía . May mà Đường Tư nấp cây lớn, thêm chỗ ánh lửa, tối đen như mực, chỉ thấy một cái bóng mờ mờ ảo ảo, rõ là thứ gì.

Đường Tư nép sát cây, nín thở. Cô tuy cậy mạnh nhưng kẻ ngốc nghếch, bàn đến võ công cao thấp thế nào, chỉ riêng việc một khó địch đông là cô nắm chắc phần thua.

Có kẻ quát lớn: "Ai ở đó?"

Không tiếng trả lời!

"Qua xem thử ."

Thế là mấy tên cầm đại đao, đốt đuốc tiến gần.

Ngực Đường Tư phập phồng, thầm nghĩ chắc chắn thoát , thôi thì liều một phen, g.i.ế.c tên nào tên .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-677-soi-tuyet-bi-lot-da.html.]

Cô thò tay xuống hông, nắm chặt lấy roi da, nghiến răng định sống mái một trận. Vừa mới ló nửa khỏi gốc cây, một bàn tay từ phía bất ngờ bịt chặt miệng cô, nhẹ nhàng nhún , bay tót lên ngọn cây.

Hai bóng ẩn tán lá rậm rạp.

Đường Tư vẫn còn giãy giụa, bên tai vang lên tiếng thì thầm: "Không c.h.ế.t thì đừng động đậy."

Là Mạc Nhược!

Cô vội vàng im lặng, Mạc Nhược cũng buông tay khỏi miệng cô.

Quay đầu , gương mặt Mạc Nhược ngay sát sạt.

"Sao ngươi tới đây?”

Cô lí nhí hỏi.

Mạc Nhược trả lời, vẻ mặt căng thẳng xuống .

Chỉ thấy mấy tên gốc cây, khua đuốc soi tứ phía nhưng thấy ai.

"Không ai!"

"Chắc là tiếng gió thôi, gì mà căng thẳng thế."

"Kệ xác là ai, ăn thịt sói !"

"Đi , mau thịt sói tiếp."

Đám trút bỏ cảnh giác, trở .

Trên cây, hai thở phào nhẹ nhõm.

Lúc Đường Tư mới phát hiện đang ôm chặt từ phía . Cảm giác giận dỗi và căng thẳng ban nãy tan biến sạch, cô cúi đầu, lén mỉm tủm tỉm.

"Còn , cô nguy hiểm thế nào ? Ta mà đến thì cô thành món thịt nhắm cho bọn chúng .”

Mạc Nhược thì thầm mắng.

Cô tắt nụ , ấm ức : "Ta cũng thế!"

"Được , mau về."

"Quay về?”

, chỉ tay về phía con suối, phẫn nộ : "Bọn chúng đang g.i.ế.c sói tuyết, ngươi thấy ? Quá tàn nhẫn, quá biến thái . Nếu chúng bỏ , lũ sói tuyết đó ? Còn những trói nữa? Nhỡ chúng , bọn chúng g.i.ế.c luôn cả thì ."

"Hai chúng tay tấc sắt gì chứ? Muốn cứu thì cũng tự lượng sức , nếu chúng xảy chuyện thì lấy ai cứu họ? Về , tìm Cảnh Dung bàn bạc xem nên thế nào.”

Mạc Nhược .

Cũng , hai họ chẳng gì, xông bây giờ cũng chỉ đường c.h.ế.t.

Mạc Nhược ôm cô nhẹ nhàng đáp xuống đất, kéo tay lôi .

Về đến nơi đóng quân, vẫn đang rôm rả chuyện trò.

Thấy hai hớt hải chạy về, sắc mặt khó coi, lập tức nghiêm túc .

"Sao ?”

Cảnh Dung hỏi.

Đường Tư thở hổn hển, chỉ tay về một hướng: "Phía đó... phía đó nhiều đang g.i.ế.c sói, chừng còn g.i.ế.c cả nữa. Nhanh, các mau cùng qua đó, nếu sẽ kịp mất."

Cái gì với cái gì?

Mọi hiểu.

Cảnh Dung sang Mạc Nhược: "Rốt cuộc xảy chuyện gì?"

Mạc Nhược bình tĩnh : "Bên bờ suối đằng một nhóm , bộ dạng thì giống dân sống lâu năm trong rừng. Họ bắt giữ một , bắt nhiều sói tuyết, đang lột da từng con nướng lửa. Còn tình hình cụ thể thế nào thì rõ lắm."

Sao kinh tởm thế!

 

 

Loading...