NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 681: Không cha không mẹ, trời sinh trời nuôi
Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:27:45
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung vẫn tài nào hiểu nổi, ngoài việc đòi một lời giải thích về chuyện mượn binh, Khang Hầu gia còn thể chuyện gì khác?
Người nhân cơ hội tiếp: "Vương gia chi bằng cứ cùng chúng một chuyến. Nơi cách phủ của Hầu gia xa, trời cũng tối , Vương gia phận cao quý, nghỉ ngơi giữa rừng thế e thỏa đáng. Hơn nữa, ban đêm trong rừng thường sói dữ hổ báo, lỡ xảy chuyện gì thì ."
Nghe thấy , Đường Tư vội vàng tiến lên, huých nhẹ Cảnh Dung, ghé sát thì thầm: "Ta thấy là chúng cứ theo họ một chuyến cho xong. Dù thì ở trong cái rừng cũng chẳng yên gì, mùi m.á.u tanh nồng nặc."
Nói xong, cô còn đưa tay bịt mũi vẻ đầy ghét bỏ.
Thấy hình một phụ nữ bất ngờ áp sát, Cảnh Dung lập tức né sang một bên.
Ngoại trừ Kỷ Vân Thư, chạm bất kỳ phụ nữ nào khác.
Nhân cơ hội đó, Mạc Nhược kéo giật Đường Tư về phía : "Mũi cô thính đến thế ? Chúng đang ở đường quan, cách chỗ đó bao xa, mà ngửi thấy ."
" cứ ngửi thấy đấy."
Nha đầu đúng là mồm mép lợi hại. Mạc Nhược đành chịu thua.
Hắn sang với Cảnh Dung: "Ngươi tự quyết định ."
Quyết định cái gì chứ!
Chắc chắn là .
Người thấy thái độ Cảnh Dung kiên quyết, bèn : "Vương gia cần lo lắng, thuộc hạ sớm cho đón Kỷ . Giờ , chắc hẳn đến phủ Hầu gia."
Hả!
Tốc độ thật nhanh!
Đây rõ ràng là bắt cóc tống tiền mà.
Cảnh Dung quát lớn: "Các ngươi gì cô ?"
"Kỷ vẫn khỏe, ngài là thượng khách của Hầu gia."
Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ "thượng khách".
Nói tóm , Khang Hầu gia vốn chẳng định hỏi ý kiến Cảnh Dung, bởi vì chỉ cần nắm Kỷ Vân Thư trong tay, buộc theo.
Khang Hầu gia, ông cũng thật tính toán!
Cuối cùng, Cảnh Dung cũng đành nhận lời.
Hắn xem xem, rốt cuộc lão già đó định giở trò gì?
...
Xe ngựa chở Kỷ Vân Thư một mạch trong thành Kinh Châu. Vì trời tối nên đường vắng tanh một bóng .
Đi một lúc thì đến phủ của Khang Hầu gia.
Cô bước xuống xe, ngước tòa phủ vàng son lộng lẫy mặt, trong lòng khỏi cảm thán. Khang Hầu gia đúng là một chủ nhân lắm tiền nhiều của.
Thậm chí cuộc sống còn sung sướng hơn cả Hoàng đế!
Hoàng đế việc quần quật, lòng lo cho thiên hạ bá tánh, phê duyệt vô tấu chương, dù cả thiên hạ trong tay thì ?
Cũng tự tại như Khang Hầu gia!
Hơn nữa, tiền, ở nhà cao cửa rộng, lo cơm ăn áo mặc, trong tay quyền, nuôi mấy ngàn phủ binh để sai khiến, đến Hoàng đế cũng chẳng quản ông . Cuộc sống như , ai mà chẳng ghen tị.
Cô kìm mà cảm thán cho cái sự đời!
Thế nhưng...
Khi ánh mắt cô chạm tấm biển Hầu phủ, cô bỗng khựng .
Trên tấm biển đó, mà in hằn một dấu tay máu, kích cỡ như bàn tay của một đứa trẻ.
Hửm?
Chuyện gì thế ?
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ...
"Kỷ , mời trong.”
Quản gia ở cửa vội bước đón, cắt ngang dòng suy tưởng của cô.
Cô gật đầu đáp .
"Hầu gia nhà đợi lâu ."
Cô nhếch môi nhẹ, gì.
Sự đề phòng trong lòng cũng buông xuống vài phần. Dù thì Khang Hầu gia cũng từng cho Cảnh Dung mượn binh đ.á.n.h trại Cao Sơn, hẳn là bạn chứ thù.
Cô theo dẫn đường trong.
Vừa bước qua cửa lớn, cô choáng ngợp. Khang Vương phủ quả thực quá mức xa hoa!
Dù là bài trí nội thất vật dụng trang hoàng, thậm chí từng viên gạch ngói, đều chạm khắc tinh xảo. Cảm giác như chỉ cần ở đây một đêm, cũng dát lên một lớp vàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-681-khong-cha-khong-me-troi-sinh-troi-nuoi.html.]
Chẳng khác nào du học nước ngoài về.
Đi ngang qua sân, cô thấy mấy cái cây kỳ quái. Rõ ràng là những cái cây riêng biệt, nhưng cành lá xoắn bện , giống tự nhiên mà như cố ý .
Hầu Vương phủ cũng thật lạ lùng, là dấu tay m.á.u biển hiệu, giờ đến mấy cái cây quấn quýt lấy !
Sở thích của giàu, cô thật hiểu nổi.
Vào đến đại sảnh, bên trong cũng rực rỡ vàng son, thứ gì cũng . Từ cây cột lớn đến cái chén rượu nhỏ bàn, tất cả đều vô cùng tinh xảo.
là phá gia chi tử!
Tốn bao nhiêu tiền của!
"Kỷ , xin chờ một lát, thông báo với Hầu gia ngay."
"Được.”
Cô gật đầu.
Quản gia định thì từ bên trong vọng một tràng . Tiếng nhiệt tình kích động, y hệt tiếng của Lưu Thanh Bình mỗi thấy cô.
Có thể đoán , Khang Hầu gia chắc hẳn cũng là một béo!
Đến khi bước , quả nhiên sai.
Cao một mét bảy sáu, nhưng nặng chừng gần một tạ, mỗi bước cả sàn nhà rung chuyển.
Thấy Kỷ Vân Thư trong đại sảnh, ông vô cùng nhiệt tình tiến , nắm chặt lấy tay cô, đôi mắt hấp háy ngắm, lộ rõ vẻ mong chờ lâu: "Kỷ , cuối cùng ngài cũng đến . Ai cũng ngài thông minh hơn , vụ án nào qua tay ngài cũng đều giải quyết thỏa. Bổn hầu gặp ngài, thật là vinh hạnh."
Hả?
Sao tự dưng những lời ?
Kỷ Vân Thư bàn tay ông nắm chặt, chỉ cảm thấy nóng rực, khiến cả cô cũng nóng theo.
Người béo nhiều mỡ, nhiệt cao, xem là thật.
Cô vội rút tay về, lùi một bước, chắp tay hành lễ: "Tham kiến Khang Hầu gia."
"Không cần đa lễ, cần đa lễ.”
Ông vội vàng xua tay mời mọc: "Nào nào nào, Kỷ mau xuống."
Kéo cô xuống xong, Khang Hầu gia phất tay, lệnh cho quản gia: "Mau bảo nhà bếp chuẩn vài món ngon cho Kỷ ."
Khoan đại ca, giờ muộn lắm , nếu ở thời hiện đại thì cũng sắp sang ngày mới .
Là ăn khuya đấy!
Kỷ Vân Thư vội vàng từ chối: "Hầu gia, cần , tại hạ ăn ."
"Vào cửa là khách, Bổn hầu bao giờ để khách chịu thiệt. Hơn nữa, là khách quý như Kỷ , nhất định tiếp đãi chu đáo mới ."
Nhiệt tình như lửa.
Kỷ Vân Thư ngọn lửa nhiệt tình của ông cho choáng váng đầu óc.
Cô khiêm tốn: "Thật sự cần , Hầu gia cần phiền phức."
Thấy cô liên tục từ chối, Khang Hầu gia đành thôi.
Lát , ông híp mắt Kỷ Vân Thư, để lộ hai chiếc răng khểnh trông vô cùng hài hước và phần đáng yêu.
Trong ấn tượng của Kỷ Vân Thư, cô cứ nghĩ Khang Hầu gia cao ngạo lạnh lùng như Hoàng đế, hoặc ít nhất trông cũng dáng đại trí tuệ. Thế mà... đây chắc là phiên bản .
Cô lắc lắc đầu, gạt những suy nghĩ đó sang một bên.
Khang Hầu gia hỏi cô: "Nghe Kỷ là Cẩm Giang?"
"Phải."
"Trước đây từng việc ở nha môn Cẩm Giang?"
"Phải."
"Nghe Dung Vương coi trọng ngài, quản ngại ngàn dặm đưa ngài về kinh thành, để ngài tiếp nhận Lâm Kinh Án?"
"Phải."
"Lần là phụng mệnh Đại Lý Tự đến Ngự phủ điều tra án?"
"Phải."
...
Lão già lấy lắm chuyện để thế, hỏi Kỷ Vân Thư từ lúc sinh đến giờ, hầu như sót chuyện gì.
câu trả lời của Kỷ Vân Thư dành cho ông vĩnh viễn chỉ một: "Không cha , trời sinh trời nuôi, cộng thêm tự lực cánh sinh."
Câu trực tiếp chặn họng tất cả những câu hỏi tiếp theo của Khang Hầu gia.