NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 682: Hầu Vương Phủ

Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:27:46
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự nhiệt tình thái quá của Khang Hầu gia khiến Kỷ Vân Thư cảm thấy bất an.

Nghe trong lời của ông ẩn ý, cô bèn thẳng vấn đề: "Khang Hầu gia chuyện gì cứ thẳng."

Hề hề!

Tâm tư nhỏ nhặt thấu.

Ông cũng thu vẻ cợt nhả, với cô một cái : "Quả nhiên vẫn qua mắt Kỷ ."

"Mời Hầu gia ."

"Không vội, chuyện để ngày mai hãy ."

Phụt...

Mang chậu đây, Kỷ Vân Thư sắp thổ huyết.

Cái kiểu chuyện nửa chừng thật khiến phát điên.

Cùng lúc đó.

Nhóm Cảnh Dung cũng theo của Khang Hầu gia tiến thành Kinh Châu.

Trên con phố trống trải, ngoại trừ đoàn của , hầu như thấy bóng dáng ai khác.

Đột nhiên...

Vang lên tiếng gõ mõ cầm canh.

Đường Tư vội thò đầu khỏi xe ngựa, thấy một lão bá ngang qua. Không dây thần kinh nào của cô chạm mạch, cô bỗng gọi với theo đ.á.n.h canh: "Này lão bá, thành Kinh Châu của các ông buổi tối chẳng thấy bóng nào thế? Ở những nơi khác, tối đến vẫn còn đông vui lắm, chỗ của các ông yên tĩnh quá mức ."

Cạn lời!

Người đ.á.n.h canh liếc cô một cái buông một câu: "Cô nương , tối tăm thế đương nhiên là ."

"Ồ.”

Đường Tư phồng má.

Người đ.á.n.h canh dụi dụi mắt, rõ đám Hầu phủ đang cưỡi ngựa, suýt nữa thì đ.á.n.h rơi đèn lồng, vội vàng ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Chạy còn nhanh hơn bộ bình thường nhiều.

Đường Tư thắc mắc, gãi đầu tự hỏi, đáng sợ đến thế ?

Mạc Nhược đưa tay kéo cô trong xe: "Cô thể trật tự chút ? Đêm hôm khuya khoắt còn chịu yên, tự dưng gọi hỏi han cái gì? Họ đang tuần đàng hoàng mà."

"Ta chỉ hỏi chút thôi, gì mà kích động thế?"

"Chúng mới trải qua một trận huyết chiến đấy, cô thể yên ?"

"Được , ngậm miệng là chứ gì."

Không nữa!

Cảnh Dung thì nhắm mắt ngay ngắn, áo vẫn còn vết m.á.u in nền vải trắng, trông vô cùng chói mắt.

Lúc , Đường Tư bắt đầu lải nhải, kéo vạt áo dính đầy m.á.u của : "Đợi đến cái Hầu phủ gì đó, nhất định tắm rửa sạch sẽ, xem, bộ đồ là máu."

Chẳng ai thèm để ý đến cô.

Mạc Nhược vẻ mặt nghiêm trọng Cảnh Dung, hỏi: "Cái lão Khang Hầu gia rốt cuộc bán t.h.u.ố.c gì trong hồ lô ?"

Cảnh Dung mở mắt, lắc đầu: "Không !"

Được thôi!

Đến Hầu phủ, xuống ngựa, kẻ xuống xe.

Cũng giống như Kỷ Vân Thư đó, nhóm Cảnh Dung đều tòa phủ lộng lẫy mắt cho kinh ngạc.

Phải thừa nhận rằng, nơi quá sức hoành tráng.

Khang Hầu gia ơi là Khang Hầu gia, cuộc sống của ông cũng sướng quá mất!

Đường Tư như tìm thấy vùng đất mới, lao ngay trong. Cảnh Dung và Mạc Nhược chú ý đến dấu tay in tấm biển Hầu phủ.

Quá rõ ràng!

Hai , nhưng cuối cùng cũng gì.

Vẫn là vị quản gia lúc nãy đón: "Tham kiến Vương gia, Hầu gia đợi bên trong từ lâu."

Cung kính vô cùng!

Cảnh Dung gật đầu, cất bước .

Được dẫn thẳng đại sảnh, bước thấy ngay vẻ mặt nhăn nhó khổ sở của Kỷ Vân Thư.

kiểu chuyện ấp úng của Khang Hầu gia chọc cho tức hộc máu.

Thấy khách đến, Khang Hầu gia rời khỏi ghế chủ tọa, vội vàng đón, nhưng còn vẻ nhiệt tình như lúc đón Kỷ Vân Thư. Ông rung rung cả tạ thịt , chắp tay với Cảnh Dung nhưng cái bụng phệ khiến ông cúi thấp , : "Cuối cùng cũng đợi Vương gia đến ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-682-hau-vuong-phu.html.]

Là bậc bề , Cảnh Dung theo lý hành lễ với ông .

Hắn cúi : "Khang Hầu gia.”

Nói xong, chuyển ánh mắt sang Kỷ Vân Thư.

Cô cũng dậy bước tới.

Cảnh Dung hỏi: "Nàng thế nào?"

Cô lắc đầu: "Ta ."

Vậy là , cũng yên tâm.

Khang Hầu gia bộ dạng đầy m.á.u me của nhóm Cảnh Dung bèn : "Thế , sai lập tức chuẩn phòng, Vương gia và cứ nghỉ ngơi, tắm rửa sạch sẽ, ngày mai sẽ mở tiệc chiêu đãi."

Cảnh Dung trong lòng vẫn còn thắc mắc, hỏi: "Không Khang Hầu gia tin Bổn vương hồi kinh?"

"Mai , mai hẵng ."

Lại thế nữa!

Ái chà, còn học đòi úp mở nữa chứ!

Đáng đ.á.n.h đòn!

Đường Tư loanh quanh trong sảnh, cầm một quả chuối lên ăn, ngó xung quanh : "Này Hầu gia, chỗ của các ông cũng rộng đấy, ông chắc nhiều tiền lắm nhỉ?"

Khang Hầu gia cô: "Vị cô nương là?"

"Ta tên Đường Tư, là Hầu Liêu."

"Nhìn cách ăn mặc của cô nương, quả thực Trung Nguyên.”

Ông , chuyển ánh mắt sang Mạc Nhược, vui mừng : "Chắc hẳn vị là thần y của Dụ Hoa Các, Mạc Nhược Mạc công tử?"

Mạc Nhược lập tức chắp tay: "Quá khen, quá khen."

"Tuổi trẻ tài cao, trở thành một bậc thần y, thật khiến khâm phục. Biết Bổn hầu còn chỗ cần nhờ thần y giúp đỡ đấy."

Ha ha.

Mạc Nhược trừ.

Khang Hầu gia: "Vương gia, các vị cứ yên tâm nghỉ ngơi, thị vệ trướng ngài cũng cần lo, Bổn hầu sẽ sắp xếp chỗ ở chu đáo cho họ."

"Đa tạ."

Thế là, dẫn họ nghỉ ngơi. Đợi Cảnh Dung tắm rửa đồ xong, Khang Hầu gia hẹn riêng Cảnh Dung uống .

Hai trong đình viện, trò chuyện về việc mượn binh vây quét trại Cao Sơn .

Cảnh Dung lời cảm tạ: "Hồi đó đa tạ Hầu gia đồng ý cho mượn binh."

"Vương gia đùa . Thật Bổn hầu keo kiệt, hơn nữa là vì triều đình diệt cướp, đó là việc nên . Vả , Vương gia cũng hứa sẽ cho Kim Lũ Giáp. Ngài cần binh, cần Kim Lũ Giáp, mỗi bên lấy thứ cần. Chỉ ngờ, món bảo vật mong nhớ bao năm, hồi còn ở triều đình , về đến Kinh Châu , cũng là nhờ phúc của Vương gia."

"Đó là thứ Hầu gia xứng đáng nhận."

Khang Hầu gia lớn.

...

Cảnh Dung đối diện truy hỏi: "Hầu gia, tại ông Bổn vương hồi kinh?"

"Tạm thời bàn chuyện , gì để mai hẵng .”

Ông lảng sang chuyện khác.

Ngày mai, là ngày mai!

Người quả thật kỳ quặc.

Cảnh Dung cũng đành thôi, nhưng trong lòng thầm đoán già đoán non, lão già rốt cuộc âm mưu gì?

Đột nhiên, Khang Hầu gia hỏi : " , ngài xem trân bảo của ?"

"Hầu gia chẳng bảo vệ bảo bối của ? Sao tự nhiên hỏi thế?"

"Bảo vật sưu tầm , đương nhiên là để cùng chiêm ngưỡng, một xem thì chán lắm!"

Cảnh Dung : "Nếu Khang Hầu gia nhã hứng, Bổn vương cũng mở mang tầm mắt. Nghe Hầu gia trân tàng nhiều bảo vật."

Quả thực, Khang Hầu gia giấu bao nhiêu bảo bối trong tay, khối xem mà .

Cho nên, ông chủ động đề nghị thì lý do gì mà từ chối.

Khang Hầu gia cũng vô cùng sảng khoái: "Đi, dẫn ngài xem."

Thế là, hai cùng xem bảo vật.

 

 

Loading...