NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 684: Một đôi giày

Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:27:49
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên trong từ đường!

rõ ở giữa từ đường bày nhiều bài vị, mà vị trí chính giữa cùng đặt một cái giá nhỏ, dường như đó từng thờ phụng thứ gì, nhưng giờ phút trống .

Cô đang suy nghĩ thì lưng bỗng nổi lên một cơn gió, thổi tắt phụt hai ngọn nến trong từ đường.

Thật là xui xẻo quá mất!

Khó khăn lắm mới tìm lửa để thắp nến, giờ thổi tắt.

Trong lòng đang rầu rĩ, lưng bất chợt vụt qua một bóng đen, nhanh, nhanh đến mức cô đầu ngay lập tức cũng kịp thấy.

Chuyện cũng quá kỳ quái !

Đương nhiên, cô là vô thần, tin ma quỷ!

Trên đời chuyện quỷ thần, nên cô cũng chẳng tin Phật.

Đang lúc thắc mắc, cô xoay , mắt bỗng xuất hiện một !

Một khuôn mặt già nua phóng đại ngay mặt cô!

"Á."

Kỷ Vân Thư thừa nhận, thực sự dọa cho giật b.ắ.n .

Chân tự chủ lùi vài bước loạng choạng.

"Tiên sinh đừng sợ."

Người tới là một bà lão năm sáu mươi tuổi, lưng còng, tay cầm một chân nến, ánh lửa yếu ớt run rẩy trong khí.

Soi rõ khuôn mặt nhăn nheo của bà .

"Bà là?"

"Ta là Lâm bà bà trông coi từ đường, thấy nến bên trong gió thổi tắt nên thắp .”

thắp đèn.

Kỷ Vân Thư quả thực dọa nhẹ!

tin thần, tin quỷ, nhưng dọa thể c.h.ế.t đấy.

"Lâm bà bà, trong từ đường bình thường chỉ một bà thôi ?"

"Buổi tối chỉ , đám nha đầu tối đến chẳng đứa nào dám bén mảng tới từ đường, nên để trông coi. Ngài xem, trong từ đường thì cái gì chứ?"

!

Có thể cái gì?

Kỷ Vân Thư hỏi: " , tại hạ suốt dọc đường tới đây chẳng thấy ai?"

Lâm bà bà thắp đèn xong, cô: "Gần đây trong phủ yên , tối đến dám ngoài , nên về phòng nghỉ ngơi từ sớm ."

Hóa !

"Không yên ?"

"Là quỷ gây rối."

nhẹ: "Trên đời ma quỷ! Đều là lòng tự dọa thôi."

"Tiên sinh nghĩ , nhưng khác thì . Trong lòng mà, đều một con quỷ, con quỷ đó dù thế nào cũng xua đuổi ."

"Quỷ trong lòng ?"

"Chẳng lẽ trong lòng quỷ ?"

Hự!

Con quỷ trong lòng cô!

"Một sợ hãi điều gì nhất, thứ đó là quỷ. Ai cũng nỗi sợ riêng, nên trong lòng ai cũng một con quỷ.”

Lâm bà bà ở trong từ đường nhiều năm, chắc hẳn sớm ngộ điều .

Kỷ Vân Thư gật đầu: "Lâm bà bà ."

Lâm bà bà nheo mắt: "Để đưa về phòng nhé."

"Không cần , chỉ cần cho tại hạ mượn một chiếc đèn lồng là . Trời khuya , bà bà hãy nghỉ ngơi sớm ."

"Không , già nhiều chút cũng . Phủ lớn, sợ lạc đường."

Thế là...

Lâm bà bà tìm một chiếc đèn lồng, đưa Kỷ Vân Thư về tận phòng, thắp sáng đèn trong phòng cho cô, để một cái mồi lửa.

"Mỗi khi về đêm, nhất là nửa đêm về sáng, ánh nến dễ gió thổi tắt, nhớ đóng kỹ cửa sổ."

"Đa tạ."

"Vậy phiền nữa."

Lâm bà bà xách đèn lồng rời .

Cái Hầu phủ , đúng là quái lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-684-mot-doi-giay.html.]

Cô cũng nghĩ ngợi thêm nữa, bèn nghỉ.

Ngày hôm , Khang Hầu gia sai bày tiệc rượu.

Một bàn đầy gà vịt thịt cá, món gì cũng .

Thật sự hề keo kiệt!

Thế nhưng Đường Tư, vốn thấy đồ ngon là kìm , hôm nay đổi hẳn thái độ.

Cô ủ rũ đó, ánh mắt đờ đẫn đồ ăn mặt.

Kỷ Vân Thư ngay cạnh, bèn đưa tay chọc chọc cô, hỏi: "Cô ?"

Cô thở dài thườn thượt: "Cả đêm qua ngủ ."

"Tại ?"

"Có cứ gõ cửa mãi, nhưng mở cửa thì chẳng thấy ma nào.”

Giọng cô yếu ớt vô lực.

Kỷ Vân Thư , chân mày khỏi nhíu : "Ý cô là, cả đêm qua đều gõ cửa phòng cô?"

" thế, chẳng là đứa trẻ ranh nào, xuống giường là nó đến gõ cửa. Ta mở thì nó cứ gõ mãi, còn khúc khích nữa chứ. Cô xem đứa trẻ nào ngủ, đêm hôm gõ cửa phòng khác? Có bệnh chứ? Tức c.h.ế.t ."

Cô nắm tay , đ.ấ.m một cú yếu ớt xuống bàn.

Cú đ.ấ.m thu hút sự chú ý của . Mạc Nhược đối diện trừng mắt cô: "Ăn thì ăn , giở chứng gì thế?"

Khang Hầu gia hỏi: "Đường cô nương, cơm canh hợp khẩu vị? Nếu cô thích, Bổn hầu cho ."

"Không !”

Cô đầy vẻ oán thán: "Ta Hầu gia, trẻ con trong phủ ngài mà nghịch ngợm thế? Tối qua gõ cửa phòng năm mươi , sắp mệt c.h.ế.t . cứ mở cửa là chẳng thấy bóng dáng , rốt cuộc là ai ? Ngài giao đứa bé đó đây, dạy cho nó một bài học mới .”

Cô nghiến răng ken két.

Trong nháy mắt, Khang Hầu gia và đám hạ nhân xung quanh đều rùng ớn lạnh.

Hửm?

Chuyện gì thế ?

Cảnh Dung, Kỷ Vân Thư, Mạc Nhược và Đường Tư đều hiểu chuyện gì đang xảy !

Bữa tiệc đang vui vẻ bỗng trở nên vô cùng nặng nề.

Chỉ Khang Hầu gia thở dài sườn sượt một tiếng: "Nghiệp chướng mà!"

Hả?

Nói xong, ông bất ngờ sang Kỷ Vân Thư: "Kỷ , chuyện ... e là phiền ngài ."

Hả?

Ý gì đây?

Cảnh Dung hỏi: "Khang Hầu gia, thể rõ hơn ?"

Thực , Khang Hầu gia sớm định chuyện ...

"Thực dám giấu, kỳ thực...”

Ông thở dài: "Kỳ thực hôm qua định , là món bảo bối yêu quý nhất biến mất."

Bảo bối yêu quý nhất?

Bảo bối yêu quý nhất của Khang Hầu gia chẳng là bộ Kim Lũ Giáp Hoàng đế ban tặng .

Cảnh Dung thắc mắc: "Kim Lũ Giáp của Hầu gia vẫn còn đó ?"

"Là một đôi giày!"

Phụt!

bật thành tiếng, đó là Đường Tư. Cô : "Một đôi giày? Chẳng lẽ bằng vàng? Hầu gia, thấy phủ ngài vàng son lộng lẫy, hình như thiếu vàng."

Nói sai.

Mạc Nhược lườm cô, nhắc nhở nhỏ: "Cô Hầu gia hết , đừng chen ngang."

"Ồ.”

Cô đáp lời.

Kỷ Vân Thư giữ vững phong thái nghề nghiệp, chỉnh sắc mặt, hỏi Khang Hầu gia: "Không là đôi giày như thế nào mà khiến Hầu gia phiền lòng đến ? Lại liên quan gì đến việc gõ cửa phòng Đường cô nương?"

Khang Hầu gia bắt đầu thở ngắn than dài.

Vẻ mặt khổ sở Kỷ Vân Thư: "Nếu vì đôi giày mất, cũng sẽ phiền Kỷ một chuyến thế ."

Hả?

Cô hỏi: "Tại hạ hiểu ý Hầu gia, xin hãy thẳng."

 

 

Loading...