NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 691: Phá Án
Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:55:36
Lượt xem: 114
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên...
Kỷ Vân Thư lắc đầu, phủ định suy nghĩ đó. Đôi mày cô khẽ nhíu một chút, khó nhận , bắt đầu kiểm tra kỹ lưỡng t.h.i t.h.ể Lâm bà bà. Trước tiên, cô vén tay áo bà lên vài tấc, để lộ những vết thi ban. Cô khép hai ngón tay , ấn nhẹ lên đó, thấy vết thi ban dấu hiệu tan và nhạt màu. Tiếp đó, cô vạch mi mắt t.h.i t.h.ể quan sát.
Trong lòng kết luận!
Thái Đạt bên cạnh thấy cảnh thì kích động hét lên: "Ngươi đang cái gì ? Mẹ c.h.ế.t mà ngươi còn x.úc p.hạ.m bà như thế ?"
"..."
"Dừng tay ngay!”
Hắn quát lớn.
Ngươi cứ hét , hét rách cổ họng cũng chẳng ai thèm để ý .
Kỷ Vân Thư vẫn cứ điềm nhiên kiểm tra như thường.
Cô xem xét từ phần đầu t.h.i t.h.ể dọc xuống đến tay, quả nhiên thu hoạch manh mối lớn.
Trong móng tay ngả vàng của Lâm bà bà móc một sợi tóc dài, đen nhánh. Sợi tóc thô nhưng nhờn, thể khẳng định tuyệt đối tóc rụng từ mái đầu bạc trắng của Lâm bà bà. Rất thể, đây là do hung thủ để . Cô lấy một chiếc khăn gấm, cẩn thận gói sợi tóc , tiếp tục kiểm tra những chỗ khác.
Những xung quanh đều đến ngây .
Chuyện là ?
Kỷ đang tìm cái gì ?
Chỉ Cảnh Dung là điềm tĩnh . Hắn phụ nữ chắc chắn phát hiện điều gì đó, xem sắp tới việc để bận rộn .
Chỉ thấy...
Kỷ Vân Thư di chuyển ánh mắt xuống đôi giày của Lâm bà bà, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu chặt giữa trán.
Cô cởi đôi giày vải thô của bà , lật ngược xem xét đế giày. Đế giày dính một ít bùn đất màu đỏ nhạt và một lớp chất lỏng bóng loáng. Ngay đó, cô kiểm tra phần gót giày, phát hiện vết mài mòn mới. Tuy vết mài quá nghiêm trọng nhưng đôi giày vải thô bung vài đường chỉ, chỗ bung cũng dính chất bóng loáng . Cô dứt khoát dùng ngón tay quệt một chút, đưa lên mũi ngửi nhẹ.
Ừm!
Là dầu.
Mỡ heo!
Xem sai !
Khang Hầu gia đó vò đầu bứt tai, chẳng hiểu mô tê gì, nhưng ông vị Kỷ phá án như thần, tâm tư tỉ mỉ. Hành động chắc chắn là do cảm thấy t.h.i t.h.ể điểm đáng ngờ.
Ông hỏi: "Kỷ , t.h.i t.h.ể Lâm tẩu chỗ nào kỳ lạ ?"
"Rất kỳ lạ!"
"Không là ngã c.h.ế.t ?"
" là ngã c.h.ế.t."
"Hả?”
Khang Hầu gia ngớ .
Kỷ Vân Thư chậm rãi giải thích: "Người đúng là do ngã mà c.h.ế.t, nhưng mà...”
Cô chỉ tay trán Lâm bà bà: "Khi đầu một va đập xuống mặt đất hoặc nơi bằng phẳng, vết thương chỉ hai khả năng. Một là va chạm nhẹ, da thịt rách, vết thương sưng lên. Hai là va chạm mạnh, da thịt nứt toác xung quanh một cách đều đặn, quy tắc.
Thế nhưng, vết thương trán Lâm bà bà như . Vị trí da thịt nứt theo quy luật, phần giữa vết thương thậm chí còn dập nát nhăn nhúm, lộ cả xương bên trong. Điều chứng tỏ nạn nhân va đập một vật bằng phẳng và góc cạnh sắc nhọn. Vì , nơi là hiện trường vụ án đầu tiên."
Nghe xong một tràng phân tích, vẫn còn mơ hồ!
ai nấy đều vươn cổ , dường như cũng thấy lý.
Nói nghĩa là, căn phòng thực sự nơi xảy án mạng? Lâm bà bà c.h.ế.t ở một nơi khác?
Khang Hầu gia truy hỏi: "Nếu bà c.h.ế.t trong phòng, thì c.h.ế.t ở ? Hơn nữa, nếu c.h.ế.t ở chỗ khác thì tại xuất hiện trong phòng ? Hung thủ là ai?"
Trong lòng cũng đầy rẫy những nghi hoặc như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-691-pha-an.html.]
Kỷ Vân Thư từ từ dậy, vẻ mặt nghiêm trọng : "Dựa vết thi ban và độ đục của giác mạc, thời gian t.ử vong giờ Sửu rạng sáng nay. Lúc đó trời khuya . Lâm bà bà bưng cái chén ngoài ? cho dù là bưng bưng , thì vị trí ngã xuống cũng kỳ lạ.
Nói về trường hợp bưng nhé, rõ ràng cái bàn ngay cạnh cửa, tại đặt chén lên bàn mà bưng về phía giường? Định đặt chén lên giường ? Ta thấy phòng của Lâm bà bà sạch sẽ gọn gàng, bà giống cẩu thả như . Còn nếu là bưng ngoài, thì đầu hướng về phía cửa chứ! Tại hướng về phía giường?
Cho nên, rõ ràng là sắp đặt t.h.i t.h.ể như thế , nhưng kẻ đó trăm mật một sơ, sơ suất bỏ qua hướng của nạn nhân."
"Vậy... hung thủ rốt cuộc là ai?"
Cô giơ đôi giày trong tay lên, đưa phần gót và đế giày về phía : "Hung thủ là ai, tại hạ tạm thời . hiện trường vụ án đầu tiên ở thì đôi giày thể cho chúng ."
Thế là đều trố mắt .
Đó chỉ là một đôi giày bình thường mà thôi! Vải thô, đường may vụng về, màu sắc tối sầm, chẳng gì kỳ lạ cả!
Chỉ Kỷ Vân Thư tiếp: "Đế giày của Lâm bà bà dính bùn đất màu đỏ nhạt, gót giày cũng vết mài mòn mới, cả đế và vết mòn đều dính một lớp dầu, là mỡ heo! Ta nghĩ, lúc đó Lâm bà bà khi va đầu đá và c.h.ế.t, ai đó kéo lê mặt đất đưa phòng . Vì thế gót giày mới mài rách và dính dầu. Vậy trong phủ nơi nào đá, loại đất đỏ nhạt , còn cả mỡ heo ? Nếu chỗ đó, chúng sẽ tìm hiện trường vụ án đầu tiên."
Có đá?
Có đất đỏ nhạt?
Lại còn mỡ heo?
Đó là cái nơi quái quỷ nào ?
Mọi bắt đầu gãi đầu suy nghĩ. Bỗng nhiên trong đám đông hô to: "Ta !"
"Nói !"
"Là sân nhà bếp."
À!
Mọi xong bèn nhớ : " , là sân nhà bếp. Ở đó một khoảnh đất nhỏ trồng rau, dùng chính loại đất đỏ nhạt . Hơn nữa vì là nhà bếp nên mặt đất lúc nào cũng đầy dầu mỡ, bên cạnh khoảnh đất đó còn mấy hòn giả sơn nữa."
Kỷ Vân Thư gật đầu: "Dẫn qua đó."
Thế là Khang Hầu gia lệnh cho vài ở trông coi t.h.i t.h.ể Lâm bà bà, cấm bất kỳ ai đến gần, kể cả Thái Đạt. Sau đó, ông cùng Kỷ Vân Thư đến sân nhà bếp.
Quả nhiên, đá, đất đỏ nhạt và mỡ heo sàn đều đủ cả.
Vào giờ Sửu, Lâm bà bà đến đây gì?
Kỷ Vân Thư quan sát hòn giả sơn, quả thực thấy đó dính vết máu.
"Khang Hầu gia, bình thường buổi tối ai là trực ở nhà bếp?"
Để đề phòng đám nha gia đinh ăn vụng lương thực, nhà bếp của các gia đình giàu thường cắt cử luân phiên canh đêm.
Khang Hầu gia lập tức gọi quản gia tới hỏi.
Cuối cùng, lôi hai gã thanh niên trẻ tuổi, vốn là chuyên phụ việc trong bếp.
Kỷ Vân Thư hỏi: "Giờ Sửu đêm qua, hai thấy Lâm bà bà ?"
Cả hai đồng loạt lắc đầu!
"Vậy còn ai từng đây nữa ?"
Lại đồng loạt lắc đầu!
Kỷ Vân Thư nheo mắt, ánh sắc bén nhận sự bất thường: "Hai hãy thật , giờ Sửu đêm qua, các ?"
Ơ!
Lần , hai gã lắc đầu nữa mà , vẻ mặt đầy sợ hãi.
Khang Hầu gia lập tức quát lên: "Nói!"
"Bẩm Hầu gia, lúc đó chúng con... về phòng . Vì gần đây trong phủ liên tiếp xảy chuyện lạ, chúng con gan bé, chỉ canh đến giờ Tý là trốn về phòng ngủ."
Sợ c.h.ế.t khiếp , dám dối nữa.