NỮ NGỖ TÁC HỌA CỐT (Nữ Pháp Y Họa Cốt) - Chương 693: Đường Tư Sợ Ma
Cập nhật lúc: 2025-12-22 02:55:38
Lượt xem: 97
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Dung bế , Khang Hầu gia vẫn còn ngẩn ngơ tại chỗ.
Một lúc lâu ông mới hồn, tức giận trừng mắt Thái Đạt đang đè nghiến đất, phất tay lệnh: "Nhốt nó nhà củi! Nếu Kỷ thật sự thương nặng thì sẽ lột da ngươi."
Thái Đạt giãy giụa nữa, mặc kệ lôi .
Cảnh Dung bế Kỷ Vân Thư về phòng, lập tức gọi Mạc Nhược qua.
Kỷ Vân Thư xòe hai bàn tay đặt bàn, để Mạc Nhược bôi thuốc. Thuốc sát trùng chạm vết thương hở khiến cô đau đến nghiến răng, nhưng vẫn cố nhịn kêu lên tiếng nào.
"Đau chứ gì?”
Mạc Nhược chút hả hê: "Ngươi xem ngươi kìa, nhận vụ án ma quỷ , giờ còn dây vụ án mạng nữa. Rõ ràng đây là việc của tri phủ Kinh Châu, lão Khang Hầu gia cũng thật cách đùn đẩy, việc gì cũng nhét tay ngươi, đúng là tiết kiệm sức lực."
"Chỉ là trầy da chút thôi mà."
"Thế nếu con d.a.o c.h.é.m trúng ngươi, ngươi còn câu đó ?"
Cái !
Kỷ Vân Thư im bặt.
Cảnh Dung bên cạnh, giận lo đôi bàn tay rướm m.á.u của cô, nắm chặt nắm đấm, cau mày hỏi: "Còn tra án nữa ?"
Kỷ Vân Thư : "Tra chứ, vụ án kỳ lạ, tại tra?"
"Tay thành thế còn tra?"
"Chẳng còn ngài !"
"Bổn vương?”
Cảnh Dung ngớ .
Kỷ Vân Thư , định úp mở một chút: "Lát nữa ngài sẽ ."
Có chút gian xảo!
Người phụ nữ rốt cuộc trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì đây?
Đợi Mạc Nhược băng bó xong, cô đôi tay quấn băng trắng toát của , Cảnh Dung đang ngơ ngác bên cạnh.
Ánh mắt đó khiến Cảnh Dung lạnh cả sống lưng.
...
Trời tối, đều vội vã trở về phòng. Cái c.h.ế.t kỳ lạ của Lâm bà bà khiến ai nấy đều run sợ, chỉ lo là thứ gì đó sạch sẽ đang tác quái.
Đường Tư, từng "ma gõ cửa", cũng sợ đến mức hồn vía lên mây!
Cả ngày cô nàng chỉ ru rú trong phòng, bắt một tiểu nha đầu ở cùng .
Kể cũng lạ, cô nàng tính tình hào sảng, trời sợ đất sợ, từng sống trong rừng bạn với sói, bắt dã thú, gặp mãnh hổ, chuyện gì cũng từng trải qua. Bình thường mạnh miệng sợ ma, thế mà nhớ chuyện tối qua con "ma" hư ảo gõ cửa cả đêm là mồ hôi lạnh tuôn , cứ cảm giác như gáy ai đang thổi lạnh .
Cô bất giác ôm chặt lấy hai cánh tay!
Mà tiểu nha đầu bồi cô cả ngày, giờ đến tối cũng về phòng nghỉ ngơi.
"Đường cô nương, cô mau nghỉ ngơi ạ, em về viện đây."
"Ngươi ? Ngồi thêm chút nữa ."
"Không , muộn thế , em mà thì lát nữa...”
Nha dám tiếp, cúi đầu, ngoái cửa, nuốt nước bọt ực một cái.
Đường Tư vội vàng dậy giữ chặt lấy cô bé: "Nha đầu , ngươi ở với . Hay là tối nay chúng ngủ chung, hứa sẽ lấn chỗ của ngươi ."
Nha đầu ngơ ngác, đầu tiên gặp khách đòi ngủ chung với .
Cô bé lùi vài bước, : "Đường cô nương, cô đừng đùa với một nha đầu như em. Sao em thể ngủ chung giường với cô ?"
"Được mà, mà, ngươi cứ ở ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/nu-ngo-tac-hoa-cot-nu-phap-y-hoa-cot/chuong-693-duong-tu-so-ma.html.]
"Ái chà, chuyện ... muộn lắm , Đường cô nương mau lên giường ngủ ạ. Em... em thật sự thể ở đây, cô đừng khó em nữa."
Tiểu nha đầu gỡ tay Đường Tư , co giò chạy biến.
Không về phòng nhanh, đợi trời tối thêm chút nữa, nhỡ gặp chuyện xui xẻo gì thì c.h.ế.t!
Đường Tư đuổi theo đến cửa thì dừng , nha đầu chạy như ma đuổi, bắt cũng . Cô bám c.h.ặ.t t.a.y khung cửa, suy nghĩ một lát cũng lao ngoài.
đuổi theo nha đầu , mà là chạy đến phòng của Mạc Nhược.
Lúc , Mạc Nhược từ chỗ Kỷ Vân Thư trở về, đang trong phòng uống sách. Đang đến đoạn cao trào thì cửa phòng bất ngờ ai đó xông : “bịch" một cái xuống ngay cạnh . Người đó chẳng chẳng rằng giật cuốn sách tay xuống, mở to đôi mắt với vẻ cầu khẩn.
"Tối nay ngủ cùng ."
Phụt...
Ngụm trong miệng Mạc Nhược phun hết ngoài!
Không sót giọt nào, phun thẳng mặt Đường Tư.
Hắn lau miệng, thể tin nổi: "Ngươi... ngủ với ?"
Đường Tư mặt đầy nước , méo xệch cả miệng, mãi mới mở mắt , lau mặt nắm tay đ.ấ.m thùm thụp đàn ông đối diện, mắng: "Có ngươi cố ý !"
"Cố ý cái gì! Ta thấy ngươi mới là cố ý đấy, dám những lời như , ngươi còn là phụ nữ hả?"
"Ta gì nào? Chẳng là ngủ cùng ngươi ?"
"Cái ...”
Mạc Nhược đúng là cạn lời.
Đường Tư đ.ấ.m mạnh tay một cái: "Ngươi nghĩ thế, ý là chúng ở cùng một phòng, chứ ngủ chung một giường."
"Vậy tại ngươi đòi ngủ cùng phòng với ? Ta nhớ là Khang Hầu gia sắp xếp cho ngươi một căn phòng rộng thoáng cơ mà, ở đó mà chạy sang đây gì?"
"Ta...”
Cô nghẹn lời, c.ắ.n môi: "Ta chỉ qua đây với ngươi thôi."
"Với ?"
" thế, ngươi xem, gần đây trong Hầu phủ xảy bao nhiêu chuyện lạ, lo ngươi sợ nên qua đây bầu bạn. Ta lòng , A Mạc, lòng của ngươi mà.”
Cô híp mắt, lộ hàm răng trắng bóng.
Mạc Nhược rùng , cứ cảm thấy nụ đó âm u lạ thường, như một luồng gió lạnh quấn lấy .
Người phụ nữ điên ?
Hắn đưa mu bàn tay lên sờ trán cô: "Không ốm mà! Sao sảng thế ? Ta đến bãi tha ma còn mấy , chẳng lẽ sợ mấy con ma cỏn con? Hơn nữa Cảnh Dung và Kỷ đều , đời ma, chỉ lòng tác quái thôi. Ta thấy chuyện lạ ở Hầu phủ rõ ràng là do ."
"Chuyện đó chắc nhé. Tuy xem Lâm bà bà , nhưng nha đầu , ngay cả A Kỷ cũng tìm nguyên nhân, tự dưng lăn đùng c.h.ế.t. Còn cả đứa trẻ gõ cửa phòng tối qua nữa, ngươi xem, đó là chuyện gì?"
Nghe cô một hồi, Mạc Nhược coi như hiểu.
"Hóa , ngươi đến với , là do ngươi sợ ma."
Ơ!
Bị thấu tâm can, mặt Đường Tư xanh mét, ngượng ngùng bĩu môi: "Thì nào? Dù gì sớm muộn chúng cũng thành , ngủ chung một phòng thì ?"
Xì!
Mạc Nhược nhíu mày cao vút: "Ngươi hươu vượn gì đó? Ai thành với ngươi?"
Ái chà, còn chối !
Đường Tư mặt đầy vẻ vui, mang dáng điệu của chủ nợ, mở miệng kể lể từng li từng tí: "Trước đây ở Ngự phủ chúng cuộn chung một cái chăn, ngủ chung một giường cả đêm. Sau ngươi thấy hết thể . Tuy chúng xảy chuyện gì, nhưng mà... dù là của ngươi, cũng là ngươi mở miệng bảo theo ngươi về kinh. Cho nên chúng thành là lẽ đương nhiên, nếu ở Hầu Liêu thì giờ và ngươi là vợ chồng ."
"Bà cô , ngươi thể đừng nhắc chuyện cũ nữa ?"
Đổ mồ hôi hột!